Lầu Giải Phóng lập tức giữ anh lại, vội vàng bổ sung:

“Yên tâm đi, lúc tôi chạy đi tìm hai người thì lửa đã được dập tắt rồi.”

Nghe thấy tin này cả hai vợ chồng đều đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Tiếp đó liền hỏi kỹ đầu đuôi sự việc.

Hóa ra đêm nay người của Lầu Giải Phóng phát hiện ra có điều gì đó không ổn trước nên đã chạy đi tìm anh ta.

Vì gần đây việc buôn bán nhỏ của mấy người họ trở nên bận rộn nên Lầu Giải Phóng dứt khoát tìm người đi làm thay ca công nhân tạm thời của mình.

Bản thân anh ta thì chạy đi tìm chỗ ở gần đó để tiện sắp xếp hàng hóa buôn bán.

Đêm nay anh ta vừa mới chợp mắt một lát đã có người tìm đến, lập tức chạy qua xem thì đúng lúc nhìn thấy có người trèo tường vào căn viện nhà họ Tôn.

Lúc đầu mọi người còn chưa có ý nghĩ gì, nhưng rất nhanh đã có người phát hiện ra kẻ này đang phóng hỏa.

Người này khá thông thạo bố cục của căn viện nhà họ Tôn, ngọn lửa trực tiếp bùng lên từ những lán tạm bợ dựng trong sân.

Những chiếc lán tạm này đều được dựng bằng hòm gỗ, bao tải cũ nát, cộng thêm thời tiết đang độ vào xuân không khí hanh khô nên lửa vừa bén đã bốc lên ngùn ngụt.

May mắn là vì có nhiều người để mắt đến căn viện này cộng thêm các hộ dân bên trong cũng rất cảnh giác nên ngọn lửa đã nhanh ch.óng bị dập tắt.

Tất nhiên kẻ phóng hỏa cũng bị tóm gọn tại trận.

“Tôi thấy bọn họ lục soát được một tờ giấy trên người cái thằng nhãi đó nên sực nhớ đến chuyện hai người nhắc tới trước kia.

Tôi lập tức chạy qua đây nói với hai người một tiếng, để tránh trường hợp bị người ta đ.â.m sau lưng mà không hay biết.”

Sau khi nghe xong toàn bộ câu chuyện, dù là Hà Ngọc Yến hay Cố Lập Đông đều cảm thấy đám người đó thực sự là tán tận lương tâm.

Cả dãy phố đó đều là những căn tứ hợp viện có cấu trúc gạch gỗ, nếu thực sự hỏa hoạn bùng phát thì chỉ trong phút chốc có khi sẽ thiêu rụi cả con phố.

Đến lúc đó thì sự việc sẽ không còn đơn giản như vậy nữa.

Còn về tờ giấy mà Lầu Giải Phóng nhắc tới kia, hai vợ chồng cũng không quá lo lắng.

Họ đã chủ động tìm đến Đội trưởng Hoắc cung cấp nhiều thông tin như vậy, lại không có động cơ gây án nên chẳng sợ bị ai điều tra cả.

Sau khi xác định chỗ họ không có vấn đề gì Lầu Giải Phóng mới yên tâm rời đi.

Hai vợ chồng tuy không lo lắng về tình hình ở phía căn viện nhà họ Tôn nhưng vẫn cảm thấy căm hận trước thủ đoạn của Cố Học Thiên.

Loại người này làm việc quá đỗi vô liêm sỉ.

Tiếc là hiện tại họ không có bằng chứng thực tế, những gì đang có chỉ là những suy đoán mà thôi.

Hy vọng phía Đội trưởng Hoắc có thể khai thác được gì đó từ kẻ bị bắt.

Đến sáng sớm ngày hôm sau, vụ hỏa hoạn ở ngõ Liên Hoa đã được những người đi mua bữa sáng ở cửa hàng ăn uống quốc doanh truyền tai nhau mang về.

Mọi người đều là những người dân bình thường sống cuộc đời bình lặng, khi nghe thấy tin tức kinh khủng như vậy ai nấy đều cảm thấy vô cùng lo lắng.

“Nghe nói đã bắt được người rồi.”

Nghe thấy đã bắt được người mọi người mới thở phào nhẹ nhõm phần nào.

“Haiz, thù hằn gì mà ghê thế?

Ném đồ với đập cửa kính đã chẳng ra cái giống người rồi, bây giờ lại còn dám phóng hỏa.

Loại người này cứ phải lôi ra b.

ắ.n bỏ.”

“Chứ còn gì nữa!

Haiz, xem ra ngõ Liên Hoa kia chẳng an toàn chút nào.”

Có người bàn luận về vấn đề an toàn thì cũng có người bàn luận về căn viện nhà họ Tôn.

“Căn viện đó có phải phong thủy có vấn đề không?

Sao gần đây cứ xảy ra chuyện suốt thế?

Lại còn cả phóng hỏa nữa chứ?

Bà Trịnh ơi, cái nơi đó ám khí nặng lắm, nhà bà thực sự muốn đòi lại căn nhà đó sao?”

“Đúng vậy, đúng vậy.

Biết đâu mấy cái thằng lưu manh đó chỉ muốn nhắm vào căn viện đó thôi, ai dọn vào ở cũng sẽ gặp xui xẻo cho mà xem.”

Hà Ngọc Yến từ trong nhà đi ra nhìn thấy cảnh này, phát hiện bà Trịnh nghe xong thì vẻ mặt rất khó coi, bỗng nhiên nảy ra ý nghĩ:

“Liệu có khi nào đợt phá hoại này rốt cuộc hộ dân ở căn viện nhà họ Tôn chưa đuổi được đi mà bà Trịnh đã bị dọa cho không dám dọn vào ở nữa rồi không?”

Kết quả như vậy sẽ rất thú vị đây.

Nghĩ thôi Hà Ngọc Yến đã cảm thấy nực cười.

Đổng Kiến Thiết hai ngày nay ngày nào cũng về nhà, ngay cả Tôn Tiêu Nhu cũng không ngoại lệ.

Hai người này cũng nghe thấy những lời bàn tán như vậy, sắc mặt cũng khó coi không kém.

Nhìn thấy cảnh này trong lòng Hà Ngọc Yến thầm mắng hai câu:

“Đáng đời!”

Dù mục đích cuối cùng của Cố Học Thiên là gì, nhưng thực tế đúng là Đổng Kiến Thiết đã rước cái loại người này về.

Chẳng biết sau này Đổng Kiến Thiết có chống đỡ nổi cái hạng r-ác r-ưởi đó không.

Ăn xong bữa sáng theo thói quen cả nhà Hà Ngọc Yến chuẩn bị ra khỏi cửa đi làm, đi học.

Thế nhưng người còn chưa kịp ra khỏi cửa đã thấy mấy vị đồng chí mặc đồng phục công an đi vào.

Ngay lúc Hà Ngọc Yến còn đang thắc mắc thì bọn họ đã đi thẳng tới trước mặt Cố Lập Đông.

Hà Ngọc Yến nhìn thấy vậy trong lòng bỗng thắt lại, nghĩ thầm quả nhiên điều gì đến cũng phải đến.

“Anh là đồng chí Cố Lập Đông phải không?”

Cố Lập Đông thực ra có quen biết mấy vị đồng chí này, nhưng vẫn phối hợp gật đầu:

“Đúng vậy, tôi là Cố Lập Đông.”

“Có một việc cần anh phối hợp cung cấp manh mối.”

Cố Lập Đông gật đầu, ra hiệu cho Hà Ngọc Yến đưa các con đến nhà trẻ trước.

Vì đã có sự chuẩn bị tâm lý từ trước nên Hà Ngọc Yến cũng không hề hoảng hốt.

Cô đứng nhìn Cố Lập Đông đi cùng mấy vị đồng chí công an đó.

Đám người đó vừa đi là có người vây lại ngay.

“Yến à, Yến à.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?

Tại sao Lập Đông lại bị đưa đi vậy?”

Người thời nay cứ thấy ai đó nói thêm vài lời với các đồng chí công an là y như rằng người đó đã phạm lỗi gì vậy.

Hà Ngọc Yến một tay dắt một đứa trẻ, trả lời thẳng luôn:

“Các bác không nghe thấy sao?

Có việc nhờ anh ấy giúp đỡ mà!”

Nói xong cô dắt các con đi ra ngoài.

Mọi người đều biết tính nết của cô nên thấy vậy liền dạt ra nhường lối, cũng không có ý định vây lấy cô không cho đi.

Tuy nhiên hai đứa nhỏ lại khá nhạy cảm, dường như nhận ra điều gì đó, liền hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, ba đâu rồi ạ?”

Hà Ngọc Yến mỉm cười với các con:

“Ba đi giúp người ta một tay rồi, mẹ đưa hai con đến trường nhé.”

Nói xong câu này, lúc Hà Ngọc Yến đi ra khỏi cổng đại tạp viện, cô nhìn thấy rõ ràng chiếc xe Jeep quen thuộc đang đỗ ở ven đường.

Trong xe Cố Học Thiên đang vẫy vẫy tay với cô.

Nhìn cái bộ dạng đó của hắn chắc là tưởng Cố Lập Đông đã bị bắt đi rồi.

Hà Ngọc Yến coi như không nhìn thấy người này.

Cô chỉ muốn xem xem đến lúc sự thật phơi bày hắn còn có thể cười được nữa hay không.

Sau khi đưa các con đến nhà trẻ Hà Ngọc Yến bắt xe đến thẳng trường học.