“Thế nhưng còn chưa bước chân vào lớp đã nghe thấy tiếng Cố Kiều nói năng ch.ói tai truyền ra từ bên trong.”

“Là thật đấy.

Nghe nói là có liên quan đến một vụ hỏa hoạn gì đó.

Ôi trời, tôi đã bảo chồng cô ta là gã có sẹo, là lưu manh rồi mà!

Trước đây các người còn tưởng tôi nói dối.”

“Hừ, chuyện chắc chắn là thật mà!

Toàn là anh họ tôi đích thân nói đấy, làm sao mà giả được.”

“Cái gì cơ?

Bà bảo Hà Ngọc Yến xinh đẹp thế tại sao lại gả cho một người như vậy á?

Ai mà biết được chứ, chắc là trong đầu cô ta toàn là rơm rạ thôi!”

Những lời nói oang oang của Cố Kiều còn chưa dứt đã vang lên tiếng mắng c.h.ử.i quen thuộc của Hứa Linh, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng phản bác yếu ớt của Lư Đại Nữu.

Ngay cả Hoàng Mỹ Liên bình thường ít nói cũng lên tiếng bênh vực cô vài câu.

Tất nhiên còn có một số bạn học quan hệ khá tốt nữa.

Chỉ qua một tháng tiếp xúc ngắn ngủi mọi người đều thấy rất vui vẻ nên đương nhiên sẽ không tin lời Cố Kiều nói.

Đến đây cơn giận đang bùng lên trong lòng Hà Ngọc Yến bỗng chốc tan biến.

Theo phản ứng ban đầu khi nghe thấy những lời này Hà Ngọc Yến sẽ muốn xông vào, trực tiếp túm lấy cổ áo Cố Kiều rồi tát cho cô ta vài cái bạt tai.

Nhưng bây giờ Hà Ngọc Yến đã đổi ý.

Cô quay người đi thẳng đến văn phòng tìm giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm có ấn tượng rất sâu sắc với cô học trò có thành tích học tập xuất sắc này.

Sau khi nghe cô báo cáo vẻ mặt lập tức trở nên nghiêm túc, đứng dậy đi cùng cô đến lớp học.

Trong lớp học cuộc tranh cãi vẫn đang tiếp diễn.

Hà Ngọc Yến mới rời đi khoảng mười phút mà những người bên trong đã dần chia thành ba phe.

Một phe ủng hộ Cố Kiều, một phe ủng hộ Hà Ngọc Yến và một phe trung lập.

Ba phe này ai cũng có lý lẽ riêng của mình, cãi nhau đến mức đỏ mặt tía tai.

Hà Ngọc Yến và giáo viên chủ nhiệm bước vào đúng lúc đó.

“Các em đến đây là để học chữ chứ không phải để cãi nhau.

Đây là lớp học chứ không phải quảng trường, không phải nơi để các em cãi cọ.”

Lời nói của giáo viên chủ nhiệm vô cùng sắc bén khiến đám người đang cãi nhau im bặt.

Đồng thời bọn họ cũng phát hiện ra nhân vật chính của sự việc là Hà Ngọc Yến đang mỉm cười nhìn mình.

Cố Kiều nhìn thấy nụ cười này trực giác mách bảo có chuyện chẳng lành.

Lúc này giáo viên chủ nhiệm đã lên tiếng:

“Chuyện các em đang bàn luận là chuyện riêng của gia đình em Hà.”

Nói đến đây không ít người trong lớp đã thốt lên kinh ngạc.

Giáo viên chủ nhiệm giả vờ như không nghe thấy, nói tiếp:

“Là một sinh viên đại học các em nên có khả năng phân biệt đúng sai, chứ không phải ai nói gì cũng tin, càng không nên bàn tán chuyện riêng tư của bạn học sau lưng như thế.

Hành động này của các em không gọi là quan tâm bạn học mà gọi là ngồi lê đôi mách.”

Không ít người nghe đến đây vẻ mặt đều lộ rõ vẻ xấu hổ.

“Rốt cuộc chuyện này là do ai khơi mào, xin hãy tự giác đứng ra.”

Giáo viên chủ nhiệm cuối cùng buông một câu như vậy.

Thế là mọi người đồng loạt hướng ánh mắt về phía Cố Kiều.

Cố Kiều há miệng định phân bua nhưng giáo viên chủ nhiệm không cho cô ta bất cứ cơ hội nào.

“Em Cố Kiều, em đi theo tôi lên văn phòng, có một số việc cần làm rõ tình hình cụ thể với em.”

Nhìn bóng lưng Cố Kiều rời đi mọi người im lặng một lát rồi đồng loạt nhìn về phía Hà Ngọc Yến đang đứng đó.

Hà Ngọc Yến nhướng mày, thong thả đi về chỗ ngồi của mình.

Ngay sau đó cô nhận được những lời quan tâm từ Hứa Linh, Lư Đại Nữu và một số bạn học khác.

Hà Ngọc Yến rất cảm ơn sự bảo vệ của bọn họ dành cho mình, cô nói chuyện rất chân thành với các bạn học vài câu.

Hứa Linh lúc này mới nói:

“Đáng đời, cái loại người như Cố Kiều đúng là đồ hớt lẻo, chẳng giống sinh viên đại học chút nào.

Làm bạn học với cô ta đúng là mất mặt.

Giáo viên chủ nhiệm chắc chắn sẽ mắng cô ta một trận tơi bời cho mà xem.”

Hà Ngọc Yến nghe thấy vậy khóe môi nở một nụ cười ẩn ý.

Không chỉ đơn thuần là phê bình đâu.

Đi theo giáo viên chủ nhiệm lên văn phòng Cố Kiều vừa định mở miệng phân bua vài câu đã thấy giáo viên chủ nhiệm vẻ mặt khó coi lên tiếng hỏi:

“Chuyện em được tuyển bổ sung là như thế nào?”

Giáo viên chủ nhiệm không phụ trách việc tuyển sinh sinh viên, đó là công việc của văn phòng tuyển sinh.

Từ lúc khai giảng đến nay đã được một tháng, công tác tuyển sinh sớm đã kết thúc.

Nhưng vừa rồi Hà Ngọc Yến lại nói với thầy rằng Cố Kiều là sinh viên tuyển bổ sung.

Thật nực cười, năm nay Đại học Bắc Kinh có rất nhiều sinh viên điểm cao đăng ký dự tuyển nên hoàn toàn không có chuyện tuyển bổ sung.

Nghe giáo viên chủ nhiệm hỏi chuyện này sắc mặt Cố Kiều lập tức trắng bệch, trái tim chìm xuống tận đáy vực.

Ở một diễn biến khác, Cố Lập Đông đang phối hợp điều tra, sau khi đến nơi anh rất hợp tác ngồi xuống.

Đội trưởng Hoắc nhìn cái bộ dạng đó của anh liền lắc đầu ngao ngán.

“Thôi được rồi, đến đây là được rồi không cần diễn tiếp nữa đâu.

Lại đây chúng ta bàn bạc một chút về chuyện của Cố Học Thiên.”

Đúng vậy, lần gọi là phối hợp điều tra này chẳng qua chỉ là một màn kịch mà bọn họ đã thỏa thuận từ trước.

Vì Cố Học Thiên đã muốn hại Cố Lập Đông nên Cố Lập Đông dứt khoát tạo cơ hội cho hắn ra tay.

Nếu không cứ suốt ngày phải canh cánh xem bao giờ hắn hành động cũng mệt lắm.

Nghe Đội trưởng Hoắc nói vậy Cố Lập Đông nhún vai:

“Chuyện này có gì mà nói chứ, tôi với hắn ta có quen biết gì đâu.”

Chính vì không quen biết mà đối phương lại cứ nhắm vào mình khiến Cố Lập Đông thấy thật cạn lời.

Tất nhiên quan hệ giữa người với người không chỉ có yêu thương đùm bọc lẫn nhau.

Cố Lập Đông cũng chẳng mảy may tò mò về lý do Cố Học Thiên ghét bỏ mình.

Tóm lại kẻ xấu làm việc luôn thích tìm lý do bao biện cho bản thân, dường như làm như vậy những việc xấu xa mình làm sẽ trở nên có vẻ hợp tình hợp lý.

“Được rồi.

Vậy anh định thông báo cho vợ chồng đồng chí Cố Quảng Thịnh không?”

Chuyện này Cố Lập Đông có chút đắn đo, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.

Mục đích chính của sự việc lần này là xem có thể nắm được thóp của Cố Học Thiên hay không.

Anh đang tính toán làm sao để tống con trai người ta vào tù, mà lại đi nói trước với bố mẹ người ta chẳng phải là tự rước họa vào thân sao?

Chẳng biết chú Cố, dì Cố sau khi biết chuyện có tuyệt giao với mình không nữa.

Haiz.

Cố Lập Đông thở dài một tiếng.

Nhưng với tư cách là một người chồng, một người cha, ưu tiên hàng đầu của anh là bảo vệ gia đình mình.

Còn về những người khác anh không thể chu toàn hết được.

Thấy Cố Lập Đông như vậy Đội trưởng Hoắc cũng không nhắc thêm gì khác, chỉ kể cho anh nghe về sự việc xảy ra tối qua cũng như lời khai khai thác được từ miệng kẻ bị bắt.

Chương 411 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia