“Bố cô ta đã dặn rồi, bảo cô ta phải để mắt tới Hà Ngọc Yến, nếu đối phương có động tĩnh gì thì phải nói ngay một tiếng.”

Thế nhưng, Hà Ngọc Yến thực sự chẳng có động tĩnh gì cả, điều này khiến Lâm Hà Hương cảm thấy rất kỳ quái.

Thời gian lại trôi qua thêm một tuần, đã đến đầu tháng Bảy.

Thời tiết ngày càng nóng nực, các sạp hàng nhỏ ở đầu ngõ bắt đầu bày bán đủ loại kem, nước ngọt, nước đậu xanh - những món giải nhiệt mùa hè.

Số người bày sạp bán hàng bên lề đường cũng ngày một đông hơn, đa phần đều là những người trẻ tuổi.

Không chỉ riêng ngõ Đinh Hương, rất nhiều con ngõ khác cũng lần lượt xuất hiện không ít sạp bán kem.

Cũng chính vào lúc này, con ngõ Hà Hoa vốn dĩ yên tĩnh mọi khi bỗng nhiên xuất hiện một giọng nói chưa từng nghe thấy bao giờ.

“Thu mua phế liệu đây, thu mua phế liệu đây!

Đi ngang qua đi lại chớ nên bỏ lỡ.

Mười cái chai thủy tinh đổi một chai nước ngọt, hai cân giấy vụn đổi một hộp diêm, còn có cả chậu inox từ Quảng Đông chuyển tới có thể đổi được đây...”

“Đổi không sợ thiệt, đổi không sợ hố.

Đi ngang qua đi lại chớ nên bỏ lỡ.

Lại đây mà xem, lại đây mà ngó.

Rất nhiều đồ tốt, luôn có thứ bạn cần...”

Với giọng điệu mang chút âm hưởng của những bài hát quảng cáo “tẩy não”, khiến những người chưa từng nghe qua thần khúc marketing bao giờ ai nấy đều trợn tròn mắt.

Họ lần theo tiếng rao này đi thẳng đến trạm thu mua Hà Hoa.

Trạm thu mua Hà Hoa thì họ biết rồi.

Là cư dân lâu đời của con ngõ này, tiền thân của trạm thu mua này chủ yếu thu mua phế liệu từ phía Hồng Tiểu Binh gửi tới.

Sau này Hồng Tiểu Binh không còn nữa, trạm này cũng vắng vẻ hẳn đi.

Sau đó nữa thì nghe nói trạm này đã được một nữ sinh viên đại học thầu lại.

Mọi người ai nấy đều cảm thấy rất mới lạ.

Sau sự mới lạ đó thì mọi chuyện cũng khôi phục lại việc bán chút đồng nát trong nhà như thường ngày.

Cho đến thời gian trước, trên trục đường chính phía đầu ngõ mở một trạm thu mua gọi là Thực Huệ.

Cái trạm đó thu mua phế liệu giá cao hơn, họ biết tin liền chạy sang bên đó bán.

Sau đó, mọi người lại thấy trạm Hà Hoa vắng vẻ trở lại.

Lần này, ai nấy đều tưởng rằng cái trạm này sẽ dần dần sập tiệm, không ngờ lúc này cư nhiên lại bày ra cái trò này.

Đúng là khiến người ta thấy mới lạ mà!

Chỉ thấy trạm thu mua Hà Hoa vốn dĩ bình thường mọi khi, lúc này trước cửa bày ra một cái bàn dài.

Trên bàn bày không ít đồ đạc.

Có kẹo cứng trái cây, nước ngọt, kem đặt trong thùng xốp giữ nhiệt, diêm, xà phòng, bao kim chỉ, đủ loại nồi niêu bát chậu - những thứ mà người dân thường dùng đến trong cuộc sống hàng ngày.

Những thứ này được xếp ngay ngắn trên bàn, như đang gào thét với họ:

“Đưa tôi về nhà đi!”

Bên tai vẫn còn vang vọng mấy câu “Đổi không sợ thiệt, đổi không sợ hố”.

Hà Ngọc Yến đứng trước cái bàn dài, nhìn biểu cảm trên khuôn mặt mọi người, khóe miệng không kìm được lộ ra một tia cười mỉm.

Xem ra lần kế hoạch này chắc chắn sẽ thành công.

“Thực sự có thể dùng phế liệu để đổi sao?”

Trước cái bàn dài đã có mười mấy cư dân quanh đó kéo tới.

Sau khi nhìn qua một lượt đồ trên bàn, cuối cùng cũng có một bà thím trông quen mặt lên tiếng hỏi.

Hà Ngọc Yến lập tức nhận ra đối phương, chính là bà thím cầm đồ cổ chạy tới trạm thu mua của họ đòi định giá đó.

“Đương nhiên là được rồi thím.

Chúng ta cũng coi như là hàng xóm rồi, chuyện này chắc chắn sẽ không lừa mọi người đâu.

Nhà ai có giấy vụn hay gì đó thì bây giờ có thể mang qua đây ngay, cân xong xuôi là đổi được tại chỗ luôn.”

Mọi người đều biết Hà Ngọc Yến, nữ sinh viên đại học thầu trạm thu mua đó.

Nghe nói cô là sinh viên đại học Bắc Thành, nghĩ bụng sinh viên đại học sẽ không lừa người, bà thím lập tức quay người chạy lon ton về nhà.

Những người khác thấy vậy, ai nấy đều bắt chước bà thím, chạy về nhà lấy phế liệu tới.

Dù sao họ cũng không đổi nhiều, cứ lấy chút đồ qua thử xem sao.

Rất nhanh sau đó, trước cái bàn dài đã xếp thành một hàng dài.

Hà Ngọc Yến đích thân ra tay, giúp bà thím đứng đầu hàng buộc lại đống báo cũ rồi đưa lên cân.

Cân xong trọng lượng, cô lập tức hỏi thím:

“Thím muốn đổi món nào?”

Thím đứng trước bàn suy nghĩ một lát, chỉ vào một cục xà phòng hỏi:

“Có đổi được xà phòng không cháu?”

Hà Ngọc Yến lắc đầu:

“Thím ơi, đống giấy vụn thím mang tới chỉ có hai cân rưỡi thôi, có thể đổi cho thím một hộp diêm và một viên kẹo cứng ạ.”

Thím nghe vậy cũng không hề thấy thất vọng, gật đầu bảo Hà Ngọc Yến lấy đồ cho mình.

Có người làm gương đầu tiên, nhiệt tình của mọi người tiếp theo rõ ràng cao hơn hẳn.

Lúc này Lư Đại Ni đứng bên cạnh cũng lại gần giúp đỡ.

Bác Lư thì tiếp nhận công việc sắp xếp và cân trọng lượng.

Trạm thu mua Hà Hoa vốn vắng lặng bấy lâu nay bỗng chốc lại trở nên náo nhiệt.

“Thu mua phế liệu đây, thu mua phế liệu đây!

Đi ngang qua đi lại chớ nên bỏ lỡ...”

“Đổi không sợ thiệt, đổi không sợ hố...”

Giọng nói đầy tính “tẩy não” lại vang lên.

Nhóm người đầu tiên xem náo nhiệt đã đổi xong đồ, nhưng họ cũng không đi ngay mà đứng bên cạnh, ngắm nghía cái máy ghi âm đặt ở chỗ bốt gác kia, cùng với cái loa lớn bên cạnh máy ghi âm, trong mắt ai nấy đều ánh lên sự mới lạ.

“Này cô bé, cái trò này của cháu sao mà nghĩ ra được hay vậy?”

Bà thím lại bắt chuyện với Hà Ngọc Yến, ánh mắt nhìn vào cái máy ghi âm đầy vẻ hứng thú.

“Thế nào ạ?

Nghe có phải rất rõ ràng không thím?”

Hà Ngọc Yến không trực tiếp trả lời câu hỏi của thím, cô không thể nói là nghe được ở ven đường thời hậu thế được.

Thím gật đầu, cũng không tiếp tục truy hỏi nữa mà nhìn về phía góc ngõ.

Bên kia rẽ một cái là đến trạm thu mua Thực Huệ.

“Cái trạm đằng kia cũng ghê gớm lắm đó.

Cái chủ ý này của cháu thực sự rất tốt, đỡ được bao nhiêu công sức và phiếu mua hàng của tụi thím.”

Lúc này phiếu mua hàng vẫn chưa hoàn toàn bị bãi bỏ, đa số các đơn vị quốc doanh khi mua đồ vẫn cần phải sử dụng đến phiếu.

Hà Ngọc Yến ở đây trực tiếp dùng phế liệu đổi đồ, không phải tốn tiền cũng không tốn phiếu, hơn nữa tính ra giá cả thực sự không hề đắt.

Ví dụ như hai cân giấy vụn đổi một hộp diêm, nếu chỉ bán hai cân giấy vụn ra ngoài thì ngay cả trạm Thực Huệ cũng chẳng trả được nổi hai xu, mà một hộp diêm thì lại tốn tận hai xu kia kìa.

Hà Ngọc Yến cười gật đầu.

Dùng đồ đổi phế liệu như thế này, cô không hề làm tăng thêm bao nhiêu chi phí.

Đồ là lấy từ sạp hàng của nhà mình, vốn dĩ là lấy giá gốc, trực tiếp dùng để đổi phế liệu cô không hề lỗ vốn.

Một số món đồ nhỏ thậm chí còn có thể kiếm được chút lãi mọn.

Không nhiều, nhưng thực sự là có lãi.

Chương 487 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia