“Chỉ cần kênh mua sắm vẫn chưa hoàn toàn thông suốt thì ưu thế của trạm thu mua nhà họ sẽ càng rõ rệt theo thời gian.”
Thế nhưng điều này không có nghĩa là bát cơm của những người thu mua dạo sẽ bị đập vỡ.
Dù sao thì vẫn luôn có những người sẽ không quan tâm đến những món đồ này.
“Em đã bàn bạc xong kế hoạch với anh em nhà họ Lư rồi, từ ngày mai sẽ bắt đầu để bọn họ hành động.”
Nói xong những thứ cần lấy, Hà Ngọc Yến tiếp tục chủ đề vừa nãy.
Cố Lập Đông nghe xong nhướng mày:
“Anh thấy người bên trạm Thực Huệ mà biết được sắp xếp của em chắc sẽ tức đến hộc m-áu mất thôi.”
Hà Ngọc Yến hì hì cười nói:
“Chỉ đợi bọn họ hộc m-áu thôi đó.
Cho bọn họ chơi chiến tranh giá cả này, hừ hừ.
Lần này em sẽ cho bọn họ biết thế nào là gậy ông đập lưng ông!”
Ngày hôm sau khi mặt trời mọc, ngõ Hà Hoa vẫn vang lên những lời quảng cáo tẩy não như cũ.
Có ngày đầu tiên làm nền tảng nên ngày thứ hai này số người kéo tới xem náo nhiệt còn đông hơn nữa, thậm chí có cả những người ở khu trung tâm thành phố cũng đặc biệt chạy tới xem thử cái trạm thu mua có thể đổi đồ này.
Sự náo nhiệt ở đây không phải là duy nhất.
Men theo ngõ Hà Hoa đi ra phía trục đường chính sẽ phát hiện ra chỉ cần rẽ một cái thôi là đến một cái gọi là trạm Thực Huệ, tuy không náo nhiệt bằng trạm Hà Hoa nhưng những người qua lại giao phế liệu ai nấy đều đẩy xe ba gác.
Cái tư thế đó trông có vẻ hoành tráng hơn không ít.
Chỉ thấy bảy tám gã to con ăn mặc rách rưới đang đẩy đống phế liệu chất cao như núi đứng đó xếp hàng.
Những người này đều quen biết nhau, ai nấy đều là đồng nghiệp trong nghề, vừa gặp mặt là bắt đầu tán gẫu rôm rả không chút kiêng dè.
Người phụ trách của trạm Thực Huệ thấy có nhiều dân thu mua đồng nát kéo tới như vậy thì không nhịn được mà hớn hở cả lên.
Hôm qua sau khi gã báo cáo tình hình ở đây cho ông chủ Lâm Đông, đối phương đã hạ lệnh cho gã từ hôm nay bắt đầu thực hiện biểu giá phế liệu theo khung.
Số lượng phế liệu bán một lần càng nhiều thì đơn giá sẽ càng cao.
Khẩu hiệu đưa ra chính là mang lại lợi ích cho nhiều anh em hơn.
Một dải băng rôn lớn nền đỏ chữ vàng đã được viết xong và treo ngay tại cổng trạm thu mua của bọn họ.
Người phụ trách cảm thấy hôm nay có nhiều dân thu mua đồng nát tới như vậy chắc chắn là có liên quan rất lớn đến dải băng rôn này.
Gã bỗng thấy mình đúng là một đại thông minh.
Hớn hở thu từng xe phế liệu một vào kho, từng xấp tiền được thanh toán cho những người thu mua đồng nát này.
Sự náo nhiệt của hai nơi đúng thực là cho cư dân xung quanh xem đã mắt luôn.
Hà Ngọc Yến cũng tranh thủ thời gian qua xem tình hình của trạm Thực Huệ.
Cô thậm chí không thèm lén lút mà cứ thế đường hoàng đứng ngay trước cửa trạm Thực Huệ, nhìn đống đồng nát kia được đưa vào kho từng xe một, nhìn dân thu mua đồng nát hớn hở đi ra.
Cái bộ dạng hời to đó khiến Hà Ngọc Yến cũng không nhịn được mà thầm vui sướng trong lòng.
Thế nhưng trên mặt cô vẫn bày ra một vẻ mặt cực kỳ khó xử, ai nhìn vào cũng đều thấy cô đang khổ sở cả.
Người phụ trách trạm Thực Huệ đương nhiên cũng nhìn thấy biểu cảm của Hà Ngọc Yến.
Gã giả vờ không quen biết cô, sau khi tan làm lại mô tả lại biểu cảm của Hà Ngọc Yến cho Lâm Đông nghe một hồi.
Điều này khiến Lâm Đông ở đầu dây điện thoại bên kia lại được một phen vui mừng, còn bảo người phụ trách cuối tháng sẽ phát tiền thưởng cho gã.
Chập tối, Hà Ngọc Yến về nhà với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
Lâm Hà Hương thấy vậy, quay người một cái liền kể chuyện này với cha mình.
Điều này càng làm cho sự cảnh giác trong lòng Lâm Đông dịu xuống, chỉ cảm thấy Hà Ngọc Yến quả nhiên không bằng chồng cô ta tinh khôn.
Người chồng tinh khôn Cố Lập Đông đang nghe vợ đắc ý phân tích về “cảnh tượng huy hoàng” ngày hôm nay của trạm Thực Huệ.
Vui mừng xong, anh thầm thắp cho trạm Thực Huệ một ngọn nến trong lòng.
Tuy rằng vẫn chưa tra rõ kẻ đứng sau trạm thu mua đó là ai, nhưng Cố Lập Đông tin rằng đối phương sẽ sớm bị những thao tác của vợ anh ép cho phải trực tiếp lộ diện thôi.
Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày một, loáng cái đã gần hết một tuần rồi.
Lúc này con ngõ Hà Hoa lại thay đổi một diện mạo mới.
Trạm thu mua Hà Hoa vốn rất náo nhiệt trước đó giờ đã dẹp cái bàn dài ở cửa rồi.
Loa lớn tuy vẫn tiếp tục phát tin tức về việc đổi đồ lấy phế liệu nhưng số người kéo tới đổi đồ đã ít đi rất nhiều.
Dù sao thì không phải nhà ai cũng có sẵn nhiều phế liệu như vậy để mà đem đi bán.
Đối lập hoàn toàn với điều đó chính là trạm thu mua Thực Huệ.
Chỉ thấy trước cửa trạm Thực Huệ vẫn xếp thành những hàng dài dằng dặc, những người xếp hàng này không ai ngoại lệ đều đẩy theo xe ba gác, trên xe chất đầy các loại phế liệu cao ngất ngưởng.
Một đội ngũ như vậy trông vô cùng ngoạn mục, người đi đường ai nấy đều phải ngoái lại nhìn vài cái.
Hà Ngọc Yến cũng với tư cách là người qua đường, đứng cách đó không xa quan sát cái “cảnh tượng huy hoàng” này.
“Kho không còn chỗ chứa nữa rồi, đồng nát cứ chất ở đây đi.
Đúng đúng đúng, cứ chất ngay ở cửa ấy.”
Người phụ trách của trạm Thực Huệ chống nạnh đứng trước cửa, ra hiệu chỉ trỏ bắt công nhân phải làm việc nhanh tay lên.
Vừa hạ lệnh một cái là sáu bảy công nhân liền xúm lại, người dỡ hàng kẻ lên cân, nhìn những động tác đó mới thuần thục làm sao.
Chẳng ai ngờ được rằng chỉ một tuần trước thôi, cái trạm thu mua mới mở chưa được bao lâu này chỉ có hai công nhân bình thường.
Để thích nghi với sự bùng nổ hiện tại, họ đã phải thuê thêm bốn công nhân nữa tới giúp đỡ.
Dù sao mọi người nhìn thấy công nhân đông lên đều sẽ bảo là trạm thu mua này làm ăn phát đạt vô cùng.
Người phụ trách cũng cảm thấy làm ăn phát đạt thật, đúng là nỗi khổ của sự sung sướng, cái gánh nặng ngọt ngào này quả thực không phải ai cũng có thể chịu đựng được.
Biểu cảm cho đến tâm trạng của người phụ trách đều hớn hở khôn xiết.
Thấy Hà Ngọc Yến đứng ở phía xa, gã liền trực tiếp nở một nụ cười thật tươi với cô.
Hà Ngọc Yến thấy vậy chỉ cảm thấy vô cùng buồn cười.
Tính toán thời gian thì cái gã này chắc cũng sắp phát hiện ra vấn đề rồi nhỉ!
Quả nhiên, đợi đến tầm giữa buổi chiều, số người xếp hàng bán đồng nát vẫn còn rất đông, nhưng người phụ trách trạm Thực Huệ bỗng nhiên phát hiện ra tiền trong ngăn kéo đã hết sạch rồi!
Lúc đầu gã cứ tưởng là bị trộm nhưng ngăn kéo vẫn khóa c.h.ặ.t, ổ khóa còn nguyên vẹn, chìa khóa thì chỉ có mỗi gã giữ, ngay cả ông chủ Lâm Đông ở trên cũng không có.