“Mà tình huống này, phỏng chừng trong một thời gian dài sắp tới thi thoảng vẫn có khả năng xảy ra.”

Hà Ngọc Yến là lần đầu tiên cảm nhận được sự khó khăn khi làm kinh doanh.

Tuy không phải khó khăn gì quá lớn nhưng thực sự là khó khăn.

Cho nên mới nói trong cái thời đại “lợn cũng có thể bay lên trời” này, khó khăn vẫn cứ sẽ xuất hiện, chỉ xem cá nhân có giải quyết được hay không mà thôi.

Lúc chập tối, ánh hoàng hôn buông xuống.

Anh em nhà họ Lư vẫn như mọi khi, đạp lên ánh nắng chiều nhạt nhòa, đẩy xe ba gác bước vào trạm thu mua Hà Hoa.

Nhà họ Lư hiện giờ đang sống ở phía Đại học Bắc Thành, hai anh em họ nhặt đồng nát, thu mua phế liệu đa phần cũng ở khu vực đó.

Từ bên kia sang đây đi xe buýt cũng mất nửa tiếng đồng hồ.

Sở dĩ lần nào cũng đặc biệt lặn lội tới trạm của họ chính là vì cái tình nghĩa xưa kia.

Hà Ngọc Yến đã từng nhắc với họ rằng thực ra không cần thiết phải đặc biệt tới đây bán phế liệu đâu.

Dù sao thì hai người hai chân đi bộ như vậy thực sự rất mệt.

Nào ngờ đâu hai anh em này đều vỗ ng-ực đảm bảo họ không sao cả.

Nghe nói cái thung lũng ở quê họ, mỗi lần đi ra thị trấn đều phải vượt qua ba ngọn núi lớn.

Chỉ có nửa tiếng đi xe, hai mươi cây số đường đối với bọn họ chỉ là chuyện nhỏ.

Hà Ngọc Yến nghe xong lời giải thích đó cũng không khuyên thêm gì nữa.

“Yến Tử, các anh của chị về rồi kìa.”

Lư Đại Ni hiếm khi để lộ ra giọng nói hân hoan, vẫy tay nhiệt tình với hai người anh đang đi trên con đường trong ngõ.

Hà Ngọc Yến thấy cô giống như một đứa trẻ, trong lòng cũng thấy mừng cho cô gái này.

Tuy là một người mắc hội chứng sợ xã hội nhưng được sống trong một gia đình tràn đầy tình yêu thương như vậy, cảm giác hạnh phúc của Lư Đại Ni còn mãnh liệt hơn rất nhiều người khác.

Giống như mọi khi, hai anh em dỡ phế liệu xuống, để cha mình là bác Lư cân trọng lượng.

Ba cha con thu dọn xong xuôi liền chuẩn bị dẫn Lư Đại Ni cùng nhau bắt xe về nhà.

Thế nhưng hôm nay Hà Ngọc Yến lại gọi hai anh em họ lại.

“Chị xin lỗi vì đã chiếm chút thời gian của hai em, có một chuyện chị cần hai anh em giúp một tay.”

Anh em nhà họ Lư không ngờ có ngày lại nhận được lời cầu cứu của Hà Ngọc Yến, cả hai lập tức gật đầu.

Bác Lư lại càng dặn dò các con phải nghe theo sự điều động của Hà Ngọc Yến cho thật tốt.

Lư Đại Ni ở bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.

Hà Ngọc Yến chính là quý nhân lớn nhất của gia đình họ.

Nếu không có sự giúp đỡ của cô thì đã không có những ngày tháng tốt đẹp như bây giờ của nhà họ Lư.

Cả gia đình họ đều muốn báo ân, ngặt nỗi Hà Ngọc Yến chẳng mấy khi có việc gì cần đến họ báo ân cả.

Ngay cả công việc này cũng là nhờ sự giúp đỡ của cô.

Bây giờ đối phương có việc nhờ họ giúp, cả gia đình họ đều rất sẵn lòng.

“Thế nào, hôm nay trông có vẻ rất thuận lợi nhỉ?”

Hà Ngọc Yến vừa mới về đến nhà, đập vào mắt chính là nụ cười tươi rói của chồng mình.

Hà Ngọc Yến vui vẻ gật đầu, trực tiếp lao tới ôm lấy cánh tay anh, tựa vào bên tai anh khẽ kể lại những chuyện đã xảy ra hôm nay.

Viên Viên và Đan Đan đang chơi trốn tìm trong sân với các bạn nhỏ, nghe thấy tiếng mẹ về liền lập tức xông tới ôm lấy mẹ không chịu buông.

“Mẹ ơi, mẹ ơi.

Hôm nay lúc đi làm bố chẳng thèm để ý đến con với em gì cả.”

“Mẹ ơi, mẹ ơi.

Bố không ngoan...”

Câu đầu tiên hai chị em nói khi gặp mẹ chính là mách lẻo chuyện của bố.

Hôm nay là ngày làm việc, trước đó đã định là hôm nay bắt đầu đổi đồ nên sợ bên trạm thu mua bận rộn, Hà Ngọc Yến đã để Cố Lập Đông đưa các con đi làm cùng luôn.

Dù sao thì vào kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè, ở văn phòng vẫn thường xuyên có nhân viên đưa con theo đi làm, chỉ cần không ảnh hưởng đến hoạt động sản xuất thì xưởng còn sắp xếp người tới trông nom các bé nữa.

Sự quan tâm nhân văn đối với nhân viên của đơn vị quốc doanh thời kỳ này là điều mà người đời sau khó lòng tưởng tượng nổi.

Hà Ngọc Yến rất thích điểm này.

Vì sự quan tâm đó mà cô quen biết mấy bà mẹ vừa mới hết thời gian ở cữ đã tiếp tục đi làm, con cái thì gửi ở nhà trẻ, cứ cách một hai tiếng lại ghé qua cho con b.ú, nuôi con và đi làm đều không bị gián đoạn.

Cường độ làm việc lúc này, ngoại trừ một số loại hình công việc đặc thù, đa phần đều rất nhẹ nhàng, không gây ra gánh nặng quá lớn cho mọi người.

“Được được được, bố không ngoan, bố không ngoan.”

Hà Ngọc Yến nhịn cười, giả bộ dùng sức vỗ vỗ lên vai Cố Lập Đông, kết quả là hai đứa nhỏ lại không đồng ý.

“Mẹ ơi, nhẹ thôi nhẹ thôi, bố đau đó...”

Sự đồng thanh của hai đứa trẻ khiến Hà Ngọc Yến không nhịn được cười, vội vàng vùi đầu vào tấm lưng vững chãi của chồng mà cười không ngớt.

Các con dường như thấy mẹ đang cười mình nên không vui vẻ lắm mà chu môi ra.

Hà Ngọc Yến vội vàng an ủi:

“Đi thôi đi thôi, hôm nay mẹ mang đồ ngon về cho các con đây, chúng ta đi ăn đồ ngon nào.”

Nghe thấy có đồ ngon, hai đứa trẻ lập tức reo hò lên.

Đợi đến buổi tối khi tắm rửa nghỉ ngơi, Hà Ngọc Yến mới tiếp tục chủ đề còn dở dang lúc chập tối với chồng.

“Hôm nay rất thuận lợi, có rất nhiều người đến đổi đồ.

Em dự tính mấy ngày tới chắc chắn sẽ có thêm nhiều người nữa, anh nhớ để ý kiểm tra hàng tồn kho giúp em nhé.”

Đồ là lấy từ bên chỗ Cố Lập Đông, sổ sách cũng tính ở bên anh, giống như cái sạp hàng nhỏ ở đầu ngõ kia cũng là việc kinh doanh riêng của Cố Lập Đông vậy, tuy hàng lấy từ cửa hàng mà họ góp vốn chung.

“Được, dạo này phía Nam mới vận chuyển một lô đồ chơi mới về, nghe nói là kiểu dáng của Cảng Thành.

Còn có cả tất, khăn mặt - mấy thứ đồ nhỏ nhặt đó nữa.

Nếu bên em cần thì anh sẽ nhường cho một ít trước, đồ đạc có chút đặc biệt thì cũng dễ thu hút người ta tới hơn.”

Hà Ngọc Yến suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

“Vậy thì mỗi thứ lấy một ít thôi, cũng đừng lấy nhiều quá.”

Các gia đình bình thường sẽ không tích trữ quá nhiều phế liệu trong nhà.

Một gia đình bình thường dù có thu gom phế liệu thì cũng chỉ tầm ba hai cân là sẽ bán ngay cho những người thu mua đi ngang qua.

Những người thu mua đó gom được một đống rồi mới chuyển đến trạm thu mua.

Làm như vậy chủ yếu là vì nhà của một số người cách trạm thu mua có khoảng cách nhất định, vì mấy xu một hào mà phải đặc biệt chạy một chuyến tới trạm thu mua thì không bõ công.

Bán cho người thu mua lưu động giá sẽ thấp hơn một chút nhưng được cái là đỡ tốn thời gian công sức.

Bây giờ trạm phế liệu của Hà Ngọc Yến làm cái trò này, đồ đạc bày ra càng thu hút càng tốt.

Tất nhiên, trước mắt hoạt động đổi đồ này trong thời gian ngắn chưa thấy rõ được gì nhưng thời gian dài chắc chắn sẽ gây xung kích đến thu nhập của những người thu mua dạo.

Bởi vì cư dân sẽ càng sẵn lòng tích trữ nhiều phế liệu hơn để một lần mang tới chỗ Hà Ngọc Yến đổi đồ.

Chương 489 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia