2
Ta tụ họp linh khí trong núi, truyền một chút qua miệng mũi Niệm Niệm, l.ồ.ng n.g.ự.c tiểu cô nương lập tức có nhịp thở yếu ớt.
Dục Nương vui mừng khôn xiết, gọi vài tiếng không thấy phản ứng liền hỏi ta: "Tại sao nữ nhi ta vẫn chưa tỉnh?"
Ta sợ bà ấy đổi ý hoặc không tin mình, vội vàng bịp bợm: "Cái đó... Vì ta là yêu quái mà, dùng sức quá đà không tránh khỏi khiến tiểu cô nương nhiễm chút yêu khí, không tốt cho đứa trẻ đâu."
"Cho nên chúng ta cứ từ từ thôi... Cứ từ từ nhé."
Dù thế nào ta cũng sẽ không nói cho phụ nhân biết thực ra là do yêu lực của ta quá yếu, làm được đến mức này đã là dốc hết toàn lực rồi.
Nếu còn cố thêm nữa, sợ rằng mạng sống của yêu tinh như ta cũng không giữ nổi.
Dục Nương nghe xong bừng tỉnh ngộ, liên tục gật đầu: "Đúng đúng, từ từ thôi, từ từ thì tốt hơn."
Phụ nhân nhân lúc ta không để ý, trộm thở phào một cái.
Ta cũng nhân lúc người không để ý mà trộm thở phào một cái.
Niệm Niệm tạm thời không c.h.ế.t được nhưng cũng chẳng sống nổi.
Chúng ta không thể cứ ở mãi ngoài miếu đất trên đỉnh núi này được.
Ta bảo với phụ nhân hai ngày nữa ta sẽ chữa trị tiếp cho Niệm Niệm.
Dục Nương gật đầu, cẩn thận nhìn ta.
"Ta... Ta có thể đi được chưa ạ?"
Ta xua tay: "Đi đi, đi đi, đi đi!"
Phụ nhân cõng Niệm Niệm loạng choạng bước xuống núi, ta nhìn theo bóng lưng họ mà hét lớn: "Về nhà cho Niệm Niệm uống ít cháo loãng thôi, đừng ăn đồ bổ quá đấy!"
"... Biết rồi ạ!"
Giọng phụ nhân truyền đến từ đằng xa, mang theo cả hơi thở dốc.
Chẳng hiểu một mình người làm cách nào mà cõng được đứa trẻ đang hôn mê, cận kề cái c.h.ế.t lên tận trên núi như vậy.
Cũng không biết lúc đến đây, bước chân người có vội vàng như lúc này hay không.
Ta nghĩ đến đó, bèn lên giọng dặn thêm một câu: "Ngươi không cần lên núi nữa đâu, hai ngày nữa ta sẽ đi tìm ngươi!"
Ta dập tắt đống lửa, quay lại vào trong miếu đất, tiện tay cầm lấy một món đồ cúng mà ăn.
Ta ngước nhìn lên, bức tượng thần trong miếu vẫn đang mỉm cười nhìn ta như thế.
Ta ngồi bệt xuống đất, cũng cười đáp lại ngài: "Thần Tiên Công Công, ngài thật lợi hại, hương hỏa đồ cúng quanh năm không dứt. Ta sống mấy trăm năm, lén ăn đồ của ngài cũng mấy trăm năm rồi, thật lòng cảm ơn ngài."
"Đợi ta cũng thành tiên, ta sẽ xây miếu nhỏ ngay cạnh ngài, đến lúc đó đồ cúng ngon nhất ta sẽ ưu tiên hiếu kính ngài trước."
"Ngài nhất định phải phù hộ cho ta thuận lợi ăn được tim người, phù hộ cho ta thuận lợi thành tiên đấy!"
"Hôm nay ngài phù hộ cho ta, sau này khi ta thành tiên thì ta cũng có thể phù hộ cho người khác."
"Ta đã nghĩ kỹ rồi, những tâm nguyện nhỏ bé mà ngài bận không làm được hoặc ngài chẳng buồn đoái hoài tới thì cứ để ta làm cho. Dù sao ta cũng chỉ là một tiểu yêu, làm chút việc vặt cũng là nên mà..."
Ta lải nhải với bức tượng một hồi lâu, ngài vẫn chẳng có lấy một chút phản ứng.
Ta cũng quen rồi.
Ta không biết ngài là vị thần phương nào, cũng chẳng biết chân thân của ngài ở đâu.
Chỉ biết miếu thờ của ngài rất nhiều, nằm rải rác khắp mọi nơi.
Có lẽ ngài không muốn đặt chân đến nơi khỉ ho cò gáy này thôi!
Hai ngày sau, ta dưỡng đủ tinh thần, nhờ vào yêu lực mà dễ dàng tìm được nhà của Niệm Niệm.
Dục Nương đã đợi sẵn ở cửa từ bao giờ.
Thế nhưng người ấy vẫn còn sợ ta, sau khi run rẩy mở cổng sân thì nhanh ch.óng né sang một bên nhường đường.
Ta cười hề hề, nhấc chân nhảy vọt qua tường rào.
Dục Nương ngẩn người nhìn theo, hoàn hồn lại thì vội vàng rảo bước chạy theo.
Vào trong nhà, Niệm Niệm nằm một mình trên chiếc giường tre, gầy gò bé xíu, tình trạng thoi thóp cũng chẳng khác gì hai ngày trước.
Thật đáng thương.
"Hai ngày nay con bé ăn gì?"
"Uống chút cháo loãng thôi."
Ta gật đầu: "Rất tốt."
Vậy nên ta chẳng nói nhiều, trực tiếp vận pháp truyền luồng linh khí vừa tích tụ lại vào trong cơ thể Niệm Niệm.
Chẳng bao lâu sau, gương mặt tái nhợt của Niệm Niệm đã ửng hồng, đầu ngón tay khẽ động đậy.
Ta vẫn không quên dặn dò Dục Nương: "Vẫn là nên ăn đồ thanh đạm thôi, hai ngày nữa ta sẽ tới."
Hai ngày sau, Niệm Niệm mở mắt.
Lại hai ngày nữa, Niệm Niệm biết nói chuyện rồi.
Sau đó hai ngày nữa, Niệm Niệm đã ngồi dậy được.
Mọi thứ đều đang tiến triển theo hướng tốt đẹp.
Lần này ta dặn Dục Nương: "Có thể cho Niệm Niệm ăn chút đồ bổ dưỡng được rồi, ăn đồ tốt thì con bé sẽ hồi phục nhanh hơn."
Ta nói xong thì theo thói quen định rời đi nhưng vừa ra đến sân thì nghe thấy tiếng bước chân Dục Nương đuổi theo.
Ta ngoảnh lại: "Có chuyện gì sao?"
Dục Nương ấp úng: "Không... Không có gì ạ."