Ăn Tim

Chương 3

3

Ta nhẩm tính ngày được ăn tim người, trong lòng thấy vui đến mức muốn tràn ra ngoài.

Ta không kiềm chế được mà hóa thành một luồng yêu phong phóng v.út trong rừng núi, làm đám thú nhỏ sợ hãi chạy tán loạn khắp nơi.

Chúng thấy là ta thì càu nhàu rồi dừng lại.

Con hươu nhỏ oán trách: "Làm gì thế hả, đ.á.n.h thức người ta ngủ rồi."

Ta nói: "Ta vui mà, sắp tới ta được ăn tim người rồi."

Con hoẵng hừ lạnh: "Ta không tin, đến con gà rừng ngươi còn chẳng dám g.i.ế.c mà đòi ăn tim người?"

Con gà rừng vỗ cánh bay tới: "Ta có làm gì ngươi đâu!"

Ta cười bảo chúng câm miệng, cứ yên tâm chờ tin tốt của ta.

Thế nhưng vui mừng chưa được bao lâu, phiền não mới đã kéo đến.

Quả tim này mình nên ăn thế nào nhỉ?

Ăn sống ư? Hay là nướng chín rồi ăn?

Hay là một nửa ăn sống, một nửa đem nướng đi!

Dù sao Dục Nương cũng từng bảo tim mình to, có thể ăn được hai bữa.

Ta nôn nóng đợi thêm hai ngày nữa, trong người tích tụ đầy linh khí, kết quả khi đến nhà Dục Nương lại phát hiện Niệm Niệm vẫn y nguyên như cũ.

Lẽ nào linh khí truyền vào vẫn chưa đủ?

Được thôi, vậy thì ngày nào ta cũng tới.

Thế mà dù làm vậy, bệnh tình của Niệm Niệm vẫn chẳng có chút khởi sắc.

Chuyện này không đúng!

Ngay cả mấy con hoẵng ngốc mắc bẫy cũng chẳng cần ta tiêu tốn nhiều linh khí đến thế mà chúng còn to con hơn Niệm Niệm gấp bội.

Vậy mà tại sao Niệm Niệm lại không khỏi?

Ta nhớ lại vẻ mặt ngập ngừng hôm đó của Dục Nương, lòng chợt thắt lại.

Lẽ nào Dục Nương tâm địa độc ác, sợ ta ăn mất tim nên cố tình không cho Niệm Niệm khỏe lại?

Người không muốn cho ta ăn thì cứ nói thẳng, ta đâu có ép!

Vì vậy, sau khi truyền linh khí xong, ta giả vờ rời đi nhưng thực chất là đứng nấp một chỗ.

Ta tận mắt thấy Dục Nương dỗ Niệm Niệm ngủ xong rồi rón rén bước ra cửa.

Bước chân phụ nhân rất vội, ta hóa thành luồng yêu phong theo sau, phụ nhân chẳng thể nào phát hiện ra ta.

Đến cửa một nhà phú hộ, Dục Nương gõ cửa, chẳng mấy chốc đã có người ra.

Gã ta chẳng nói chẳng rằng, tung một cước đá văng Dục Nương ngã xuống đất.

"Đồ đàn bà thối tha, mau cút ngay! Đã bảo lão gia nhà ta không nợ gì ngươi, ngươi còn mò đến đây nữa là ta báo quan đấy!"

Dục Nương bị đá một cước nhưng không hề giận, trái lại còn quỳ xuống cầu xin gã.

"Nữ nhi ta bị bệnh, xin ngài cho ta chút thịt để bồi bổ cho nó, tiền của phu quân ta ta không lấy nữa, xin ngài cứu nữ nhi ta với!"

"Phì, tiền phu quân ngươi là tiền gì? Phu quân ngươi là ai, có chuyện đó sao? Sao ta không biết?"

"Mau cút, đừng đứng đây cản đường gây ngứa mắt, lão gia nhà ta không nợ gì ngươi cả!"

Sau đó, cánh cổng lớn đóng sầm lại, mặc cho Dục Nương đập cửa thế nào cũng không mở nữa.

Phụ nhân dần dần tê liệt ngồi trên ngưỡng cửa trước cánh cổng đỏ rực, khóc đến tan nát cõi lòng.

Đến khi khóc đủ, trời cũng đã tối, phụ nhân thất thểu bước về nhà.

Trên đường, ta nghe thấy có người bàn tán.

"Haiz, Dục Nương này đúng là khổ, từ nhỏ đã mồ côi phụ mẫu, gả đi thì phu quân lại c.h.ế.t sớm."

"Ta thấy nàng ta không phải khổ mà là khắc chồng khắc con. Trước khắc c.h.ế.t cha mẹ rồi khắc c.h.ế.t phu quân, giờ đến nữ nhi độc nhất cũng sắp bị khắc c.h.ế.t rồi."

"Nghe nói nữ nhi nàng ta bắt đầu đỡ rồi đấy, mấy hôm trước tưởng như không qua khỏi, hai ngày nay đã ngồi dậy được rồi."

"Ta biết ta biết, chẳng thế thì sao Dục Nương lại đi đòi tiền nhà Trương lão gia? Đáng tiếc phu quân nàng ta chỉ là phu khuân vác ngoài phố, c.h.ế.t rồi người ta cũng chẳng nhận, tiền đó e là khó mà đòi về được."

“Nói đi nói lại, Dục Nương cũng thật đáng thương…”

Họ cứ bàn tán như vậy, còn Dục Nương lại tựa như không nghe thấy gì.

4

Về đến nhà, Niệm Niệm đã tỉnh, đang yếu ớt gọi nương.

Dục Nương cúi đầu lau nước mắt, vội bước tới ôm Niệm Niệm vào lòng, thấp giọng dỗ dành.

Niệm Niệm lí nhí nói con đói, đói không chịu nổi.

Chẳng trách tiểu cô nương lại đói. Đang tuổi ăn tuổi lớn, lại ăn uống thanh đạm suốt mấy ngày nay, đúng lúc cơ thể cần hồi phục nhanh, không đói mới là lạ.

Trên mặt Dục Nương thoáng vẻ đau xót nhưng nhanh ch.óng nở nụ cười.

“Vậy mẫu thân đi nấu cơm, Niệm Niệm ngủ thêm một lát nữa được không?”

Dực Nương vừa nói vừa khe khẽ hát ru, ôm lấy thân hình nhỏ bé của Niệm Niệm mà đung đưa.

“Trăng cong cong, treo đầu cành, mèo con nhỏ, ngủ lười biếng. Khò khò khò, đuôi đung đưa, trong mơ có kẹo lại có bánh.”

“Trăng cong cong, soi bệ cửa, chuột con nhỏ, trộm dầu ăn. Chít chít chít, chạy thật nhanh, đụng đổ đèn dầu ngã xuống sàn.”

“Trăng cong cong, in mặt hồ, ếch con nhỏ, cất tiếng ca. Ộp ộp ộp, vang xa thật, bé ngủ một giấc đến sáng hồng.”

Niệm Niệm nghe mãi rồi nhắm mắt, còn ta nghe mãi rồi cũng đắm chìm theo.

Chương 3 - Ăn Tim - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia