Lê Thanh nghiến răng nghiến lợi bảo ta lại bị thua kém rồi.

Ta cũng hối hận không kịp: "Biết thế báo sổ sách giả lừa họ quyên góp thêm tí nữa."

06

Giang Trần thức trắng một đêm, cho mở kho Thường Bình, kho Nghĩa Lương phát chẩn, miễn giảm thuế má, hoãn việc phu dịch.

Còn hạ liên tiếp ba đạo thánh chỉ, bắt Thừa Ân Hầu phi ngựa suốt đêm đến tây nam.

Lúc ta đang nghiên cứu làm sao gom thêm ít lương thực nữa thì Lê Thanh bảo Giai Quý phi và Doãn Phi đến thỉnh an ta.

Ta nảy ra một kế, liền giữ cả hai người lại dùng bữa sáng, bữa trưa, bữa tối.

Chủ yếu là một bữa sáu món ta quả thực ăn không hết, mọi người ăn chung còn tiết kiệm được chút.

Giai Quý phi với Doãn Phi mặt đầy vẻ không nguyện ý.

Nhưng đến ngày thứ ba, hai người lại hớn hở ra mặt.

Vì Giang Trần bận rộn hai ngày liền, cứ một ngày ba bữa lại đến cung ta dùng bữa.

Mấy người bọn họ cũng tốt tính, cho cái gì ăn cái đó, chẳng kén chọn chút nào.

Lê Thanh mặt đầy phẫn hận bảo họ đâu phải đến ăn cơm, rõ ràng là đến tranh sủng.

Ta khuấy khuấy bát sữa chua ướp lạnh trong tay: "Tranh thì tranh thôi..."

Nhưng sữa chua còn chưa kịp vào miệng đã có kẻ cướp miếng ăn, một phát nuốt chửng miếng đào vàng trên thìa của ta.

Quỷ Vương nhai hai cái rồi bảo có độc.

Ta trợn tròn mắt hỏi Quỷ Vương sao lại tới đây?

Quỷ Vương bảo thấy tên ta trên sổ Sinh T.ử cứ nhấp nháy liên tục.

Mặt ta toàn là vẻ không hiểu: "Có độc mà ngài còn ăn?!"

Lê Thanh đã quen thuộc việc này, nghe Quỷ Vương bảo có độc liền trực tiếp chạy xuống bếp nhỏ bắt Tiểu Đức T.ử lại.

Lê Thanh thấu tình đạt lý, phân tích thiệt hơn.

Chưa đầy nửa tuần trà đã khiến Tiểu Đức T.ử khai ra.

Tiểu Đức T.ử bảo là do Giai Quý phi bắt hắn hạ độc ta.

Ta chọc chọc Quỷ Vương xin ngài dọa hắn một trận cho hiện nguyên hình.

Quỷ Vương miễn cưỡng hiện ra nửa người.

"Có maaa!"

Tiểu Đức T.ử trước khi ngất đi vì sợ hãi lại đổi giọng bảo là Doãn Phi.

Ta bảo dạo này sao không thấy ai đến cung ta ăn cơm nữa nhỉ.

Lê Thanh hỏi ta sao lại nghi ngờ Doãn Phi?

"Chiêu ác nhất của Giai Quý phi là tính tát ta tám mươi cái." Ta khá là bất lực: "Nếu nàng ta mà muốn hạ độc thì đĩa sữa chua chúng ta ăn ở cung nàng ta đủ độc c.h.ế.t chúng ta mười lần rồi."

"Ta chỉ không biết kẻ hạ độc là Doãn Phi hay là Thái hậu thôi."

Nhưng ta không ngờ kể từ ngày đó, một ngày ba bữa của ta thì hai bữa có độc.

Ta thấy Doãn Phi lãng phí lương thực nên xin Quỷ Vương rảnh rỗi thì qua chỗ ta ăn cơm. 

Dù sao chút độc này cũng chẳng độc c.h.ế.t nổi Quỷ Vương.

Nhưng Quỷ Vương ăn suốt nửa tháng vẫn không bắt được kẻ hạ độc.

Điều đáng sợ hơn là Thái hậu ba bảy hai mốt ngày lại gọi ta sang huấn thị, bảo Giang Trần dưới gối vẫn trống con, bắt ta khuyên Giang Trần mưa móc trải đều.

Giai Quý phi vừa nũng nịu vừa đ.ấ.m lưng cho Thái hậu: 

"Cô mẫu, Hoàng hậu có khuyên Biểu huynh, chỉ là dạo này Biểu huynh bận quá không có thời gian đến hậu cung thôi."

Giai Quý phi húc thúc cùi chỏ vào ta một cái, ta mới miễn cưỡng gật đầu.

Sau khi chúng ta lui ra, Giai Quý phi bảo ta dù có không lỡ rời xa Bệ hạ đến mấy thì cũng không được thể hiện ra trước mặt Thái hậu.

"Người cô mẫu này của ta ra tay sắt đá lắm, trực tiếp gấp đôi tát ngươi một trăm sáu mươi cái tát thì làm thế nào?"

Ta bảo không phải không nỡ rời xa Giang Trần, mà là không nỡ rời xa bữa ăn đêm đó!

Mỗi ngày bữa ta không bị hạ độc chỉ có bữa sáng với bữa ăn đêm thôi!

Giang Trần bận từ sáng đến tối, đến chỗ ta cũng mang theo tấu chương bận tiếp.

Thế nên ta lấy cớ không nỡ nhìn Bệ hạ vất vả như thế, thực chất là cùng Sầm Nội thị gọi món tơi bời. Bữa ăn đêm Sầm Nội thị chuẩn bị làm sao có độc được chứ.

Ăn xong ta say bột đường lăn ra ngủ, Giang Trần tiếp tục làm việc.

Giai Quý phi chọc chọc cái bụng hơi phồng lên của ta: 

"Cho nên chỗ này không phải là con sao?"

07

Giai Quý phi bảo Thái hậu là người bước ra từ mưa m.á.u gió đạn, coi trọng quyền lực nhất.

"Cô mẫu còn bảo Thái t.ử chỉ có thể bò ra từ trong bụng ta."

Trong lòng Thái hậu toàn là Thừa Ân Hầu, có suy nghĩ này cũng là lẽ thường tình.

Thế Doãn Phi cũng là người của Thái hậu sao?

Liên tục nhiều ngày hạ độc ta là vì tưởng ta có t.h.a.i sao?

Ta quay đầu hỏi Giai Quý phi: "Thế còn nàng thì sao?"

Giai Quý phi mặt đầy kiêu ngạo tỏ vẻ nàng ta thuần túy là vì thích Giang Trần: 

"Con của Biểu huynh chính là con của ta."

Ta lập tức hiểu ra vì sao Thái hậu không chọn Giai Quý phi rồi.

Giai Quý phi mặt đầy chán nản: "Tại sao trăng sáng treo cao lại duy chỉ không chiếu rọi ta."

Ta gãi gãi sau đầu bảo Giai Quý phi đổi góc độ mà suy nghĩ.

"Nếu bảo mặt trời ch.ói chang treo cao duy chỉ không thiêu nắng nàng thì sao?"

Giang Trần đã biến ta thành cái gai trong mắt cả hậu cung rồi.

Giai Quý phi lập tức ngộ ra: "Ý ngươi là Biểu huynh dùng ngươi làm lá chắn để bảo vệ ta?"

Chưa đợi ta phản ứng lại, Giai Quý phi đã vui mừng hớn hở bảo phải đến điện Cần Chính quan tâm Giang Trần.

Ta ngậm ngùi chấp nhận số phận cùng Lê Thanh về cung lật sổ sách tiếp.

Giai Quý phi không biết đã nói gì với Giang Trần mà Giang Trần liên tiếp nhiều ngày không đến cung ta nữa.

Ta trực tiếp thành kính quỳ mãi không đứng dậy ở ngoài sân.

Có lẽ là quá thành kính nên lần nào cũng có thể triệu hồi ra Quỷ Vương.

Quỷ Vương thạo đường quen nẻo vào điện mở sổ sách hậu cung ra xem.

Chủ yếu là việc của Hoàng hậu nhiều quá, ta lại là kẻ bán mù chữ.

Nhưng phải nói thật, hiệu suất của Quỷ Vương cao dã man. Xem cái danh sách thôi cũng biết cung nữ nào với thái giám nào sắp xảy ra chuyện.

Trong đầu có sổ Sinh T.ử đúng là uy tín thật.

Ta nhìn Quỷ Vương đang lật sổ sách, chợt nhớ tới nụ cười đầy ẩn ý của Quỷ Vương mấy hôm trước.

Ta yếu ớt hỏi Quỷ Vương có phải biết điều gì không?

Quỷ Vương đầu cũng chẳng ngẩng lên hỏi ta: 

"Ngươi muốn hỏi Bổn vương biết Giang Trần cả đời không có con, hay là muốn hỏi Bổn vương biết việc Doãn Phi là quân cờ Giang Trần chôn ở chỗ Thái hậu?"

Chương 4 - Ăn Xong Bữa Này Liền Đầu Thai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia