Cho nên là Giang Trần bảo Doãn Phi nghe lời Thái hậu để hạ độc ta sao?

Quỷ Vương khép cái cằm đang kinh ngạc của ta lại: 

"Thế nên ngươi đừng tơ tưởng chuyện làm Thái hậu ăn mười món nữa, trong cái cung này mỗi một người đều là quân cờ của Giang Trần."

Còn quân cờ nhỏ Doãn Phi này rảnh rỗi không có việc gì làm lại mò đến trước mặt ta khiêu khích.

Ta đến bữa sáng cũng ăn không yên lành.

Ta vừa cầm bát cháo lên, Doãn Phi đã u uất mỉa mai: 

"Hoàng hậu nương nương chẳng phải là người có lòng Bồ Tát nhất sao?"

"Nạn dân tây nam cơm còn không có mà ăn, Nương nương lại ăn uống ngon miệng thế kia..."

Ta nhìn ba món một bát cháo trên bàn, đặt đũa xuống: 

"Thế phụ mẫu ngươi sắp c.h.ế.t thì ngươi cũng không sống nữa chắc?"

Ta ôm một bụng lửa, bảo Lê Thanh lôi Doãn Phi xuống.

Lê Thanh hiểu ý bảo Doãn Phi bất kính với Hoàng hậu phải bị tát miệng.

Nhưng tay còn chưa hạ xuống, Doãn Phi đột nhiên khóc lóc như hoa lê đái vũ: 

"Nương nương tha mạng ạ."

Đũa trong tay ta còn chưa đặt xuống thì Giang Trần tới rồi.

Ta ra hiệu cho Giang Trần nhìn Doãn Phi đang quỳ dưới đất một cái.

Đối với việc này, Giang Trần chỉ hỏi ta đúng mấy chữ: "Nàng ta là ai?"

Doãn Phi nát tan cõi lòng: "Bệ hạ, thần thiếp là Doãn Phi mà."

Ta thầm cảm thán hai người này diễn xuất tốt thật, rồi túm lấy Giang Trần đang định chuồn êm, bắt hắn ở lại dùng bữa trưa với Doãn Phi.

Giang Trần với Doãn Phi chạy còn nhanh hơn cả nhau.

Ta giễu cợt một tiếng, chẳng có ai là thứ tốt lành gì.

08

Nhưng ta không ngờ người xảy ra chuyện đầu tiên lại là Giai Quý phi.

Thừa Ân Hầu dám bán một nửa lương thực cứu trợ cho quyền quý để trục lợi.

Giai Quý phi tháo trâm quỳ trước cửa điện Cần Chính chịu tội, ta biết đã đến lúc ta phải c.h.ế.t rồi.

Chỉ cần gán thêm cho Thái hậu một tội danh mưu hại Hoàng hậu thì tay của Thái hậu sẽ không bao giờ vươn tới triều đình được nữa.

Doãn Phi ngày ngày hạ độc ta chẳng phải là chờ đến ngày này sao?

Ta nhìn sáu món một canh lâu ngày không gặp trên bàn, do dự mãi mới gắp một miếng giò heo kho tàu.

Nhưng thịt còn chưa kịp vào miệng, Giang Trần đã xông vào hất văng đôi đũa của ta.

"Nàng biết có độc mà còn ăn?"

"C.h.ế.t sớm để đầu t.h.a.i sớm à."

Trong lòng ta ngổn ngang trăm mối: "Bệ hạ chẳng phải đang chờ thần thiếp c.h.ế.t sao?"

Giang Trần siết c.h.ặ.t t.a.y ta ngày càng mạnh: "Nàng..."

"Từ hôm nay trở đi, nàng ăn cùng ăn, ở cùng ở với trẫm!"

Lê Thanh quỳ dưới đất khóc lóc bảo nếu ta có mệnh hệ gì nàng cũng c.h.ế.t theo ta.

"Xuống dưới đó nô tỳ vẫn hầu hạ người."

Ta nhét một viên thịt vào miệng Lê Thanh: "Đừng khóc, không có độc đâu."

Ai mà chẳng muốn sống, cái đ.á.n.h cược chẳng qua là lòng người mà thôi.

Lúc Giang Trần đưa ta về điện Cần Chính, Thái hậu đang đứng trong điện nhìn ngai vàng.

Thái hậu nhìn thấy ta vẫn còn đứng vững liền nói với ta một tiếng cảm ơn: 

"May mà ngươi chưa c.h.ế.t."

Thái hậu trực tiếp đẩy Doãn Phi ra: "Kẻ hạ độc là Doãn Phi, muốn c.h.é.m muốn g.i.ế.c tùy các người xử trí."

"Thái hậu ta tuổi tác đã cao, ngày mai sẽ sang Tây Sơn để ăn chay niệm Phật, chỉ hi vọng Hoàng đế có thể giữ lại cho Thừa Ân Hầu một mạng."

Giọng Giang Trần nghẹn ngào bảo mình luôn coi Thái hậu là mẫu thân.

Thái hậu giễu cợt bảo Giang Trần đừng diễn nữa: 

"Trong cung điện này làm gì có cái gọi là tình cảm chân thật."

Giang Trần như mất hết sức lực, ngã gục xuống ngai vàng.

Cảnh tượng trước mắt đã rối thành một đống, ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Quỷ Vương ra ngoài trước.

Quỷ Vương giễu cợt một tiếng: "Bổn vương có ra ngoài hay không thì có ảnh hưởng gì."

"Hắn ngoài việc văng đầy nước bọt lên mặt ngươi ra thì cũng chẳng có bản lĩnh gì khác."

Giang Trần ngẩng đầu, thản nhiên nhìn về phía Quỷ Vương: 

"Cho nên trẫm cả đời này đều không có con nối dõi sao?"

Quỷ Vương mặt đen lại nhưng không nói gì.

Trong mắt Giang Trần đong đầy làn nước mỏng: "Hoàng hậu, trẫm phải làm sao đây?"

Mà ta lại nhận ra một vấn đề nghiêm trọng hơn: "Người nhìn thấy ngài ấy?"

Giang Trần bảo nhìn thấy được.

Ta càng chấn động hơn: "Người có biết ngài ấy là ai không mà tin lời ngài ấy nói?"

Giang Trần bảo chắc là một nhân vật lớn: 

"Nàng với Lê Thanh trúng độc đều có thể c.h.ế.t đi sống lại."

Ta lùi lại một bước thật lớn. Cho nên ngay từ đầu ta đã bị Giang Trần chọn trúng rồi?

Quỷ Vương mặt đầy vẻ xem náo nhiệt hỏi ta, hôm nay có c.h.ế.t nữa không?

Ta lắc đầu: "Hôm khác đi."

"Biết đâu chừng ta thật sự ăn được mười món ăn đấy."

09

Quỷ Vương bảo nếu ta không muốn ở lại đây thì cứ truyền tin cho ngài ấy bất cứ lúc nào.

Trong lòng ta nén một cục tức, đi vòng quanh trong ngự hoa viên.

Bên trái luôn có người nói hắn là Hoàng đế, phải đứng ở cục diện chung mà cân nhắc vấn đề.

Bên phải lại có người phản bác Giang Trần làm khó một kẻ ngốc, hắn trước là Hoàng đế sau mới là con người, hắn biết rõ Thừa Ân Hầu có vấn đề còn để ông ta đi đưa lương thực, người chịu khổ là bách tính.

Nơi triều đình cao vời vợi vốn dĩ rất khó nhìn thấy cỏ rác chốn nhân gian.

Giang Trần đi theo sau lưng ta bảo hắn số khổ.

"Mẫu phi của trẫm là một cung nữ, sinh trẫm ra xong liền bị hy sinh để giữ lại con, trẫm từ nhỏ đã lớn lên ở điện Trát Phương."

"Năm chín tuổi vì đọc sách giỏi nên được Thái hậu nuôi dưới gối, Thái hậu bảo Thừa Ân Hầu chính là cửu cửu ruột của trẫm."

"Tiên đế bảo đại quyền không được rơi vào tay kẻ khác."

Ta nghe mà bực mình, quay người nắm lấy tay Giang Trần.

Khoảnh khắc Giang Trần nắm ngược lại tay ta, ta tung một cú quật qua vai quật ngã Giang Trần xuống cỏ.

"Ngươi dùng ta làm bia đỡ đạn mà không nói cho ta biết! Mạng của ta không phải là mạng chắc?"

Khoảnh khắc Giang Trần ngã xuống đất đã túm c.h.ặ.t lấy cổ áo ta: 

"Thế chuyện nàng đổi ruột cũng đâu có nói cho trẫm biết!"

Giang Trần bảo liều độc đó đã bị hắn tráo đổi, cho dù ta ăn vào cũng không mất mạng.

Ta đ.ấ.m một cú vào mạn sườn Giang Trần: 

"Ngươi lợi dụng xong lòng trung thành của Doãn Phi dành cho ngươi, quay lưng lại bán đứng Doãn Phi luôn."

"Biết đâu chừng ta chính là Doãn Phi tiếp theo."

Chương 5 - Ăn Xong Bữa Này Liền Đầu Thai - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia