Giang Trần bảo hắn cũng không còn cách nào khác, trên triều đình toàn là lũ sâu bọ, chúng ăn thêm một phần thì bách tính bớt đi mười phần.
"Nói đi cũng phải nói lại, nàng đối với trẫm thì có chân tình chắc?"
"Một bát thịt viên, nàng ăn tám viên, trẫm ăn một viên, viên cuối cùng nàng cũng chẳng để lại cho trẫm!"
Chúng ta nhìn nhau, đều cảm thấy hô hấp khó khăn.
"Ta đếm một hai ba, chúng ta cùng thả tay ra."
"Một hai ba!"
"Một hai ba!"
"Một hai ba!"
Chúng ta hô ba lần "Một hai ba", vẫn chẳng có ai thả tay ra.
Lúc ta với Giang Trần về điện Cần Chính, Lê Thanh nhìn ta mình mẩy đầy đất:
"Trời ơi nương nương, ai đ.á.n.h người thành ra thế này!"
Tay ta chỉ một phát, chỉ về phía Giang Trần.
Lê Thanh nhỏ giọng bảo tối nay ta gọi ma về dọa Giang Trần, lão Sầm vội vàng bịt miệng Lê Thanh lôi ra ngoài.
"Im miệng!"
"Bệ hạ biết võ phân cân tróc cốt đấy, hai người mà thật sự giận nhau thì hai tay Nương nương cũng không giữ nổi đâu."
Khắp điện im phăng phắc, chỉ còn lại ta và Giang Trần bốn mắt nhìn nhau.
Trầm mặc một hồi lâu, Giang Trần mới bảo sau này cả đời không có con thì phải chọn một đứa trẻ trong tông tộc nuôi dưới gối ta.
Môi ta bĩu ra: "Ngươi không sợ thứ cô hồn dã quỷ từ thế giới khác như ta làm hỏng Thần t.ử sao?"
Giang Trần bảo ta không phải loại người như thế.
"Ngay cả Giai Quý phi muốn tát nàng tám mươi cái với Doãn Phi muốn g.i.ế.c nàng lúc xuất cung, nàng đều tặng mỗi người một xe thịt khô."
Thế đi ăn chay niệm Phật không ăn được đồ mặn thì sống sao nổi chứ?
Ta tiếp tục lạnh mặt: "Ngươi không sợ ta biến thành Thái hậu thứ hai sao?"
Giang Trần lại rất thành thật bảo ta tiếc mạng.
"Nàng không nỡ c.h.ế.t, cũng không nỡ để người bên cạnh c.h.ế.t."
10
Giang Trần lấy cớ vì xã tắc nên chọn một đứa trẻ thông minh ghi tên dưới gối ta.
Nhưng Giang Trần không ngờ, việc đầu tiên ta làm sau khi nhận đứa trẻ là dắt nó đi làm ruộng.
Lão Sầm xót xa bảo đây là Thái t.ử.
Ta bảo đây là đứa trẻ.
Lão Sầm cũng không chạy thoát được, dẹp phất trần sang một bên rồi cũng cùng nhau cuốc đất.
Ta bảo biết vất vả mới biết nỗi khổ của bách tính, mới biết trân trọng lương thực, yêu thương con dân.
Ngay cả Quỷ Vương rảnh rỗi không có việc gì làm cũng phải qua đây cuốc vài cái.
Nghe nói lúc về lại địa phủ đã quăng mấy con quỷ lãng phí lương thực vào vạc dầu chiên thêm hai lần.
Giang Trần thấy việc này cũng khá có ý nghĩa, rảnh rỗi cũng cuốc vài cái.
Bách quan nghe thấy thế cũng lần lượt làm theo.
Ta thấy việc này có chút thú vị.
Thế nên bảo Lê Thanh đi khắp nơi tuyên truyền rằng hậu cung Giang Trần chỉ có một Hoàng hậu, bốn mùa thường phục không quá tám bộ.
Vấn đề duy nhất là sức ăn khá tốt.
Không phải một mình ta ăn khỏe, mà là ta với Lê Thanh đều có chút ăn khỏe.
Có Giang Trần làm tấm gương, bách quan chẳng ai dám mặt dày vượt mặt Hoàng đế.
Nhất thời, từ trên xuống dưới triều đình rộ lên phong khí tiết kiệm.
Giang Trần bảo ta là ngựa thiên lý.
Ta vội vàng khiêm tốn xua tay: "Thế ngài chính là Bá Nhạc."
Giang Trần hung hăng bảo Bá Nhạc cái khỉ gì: "Trẫm là Thương Ưởng!"
"Trẫm là con trâu già không ăn cỏ mà vẫn phải làm việc!"
"Ban ngày trẫm lên triều xử lý công việc, buổi tối cuốc đất cho nàng, lại còn ăn không no bụng!"
Ta bảo hắn tay chậm trách ai: "Đứa trẻ bảy tuổi Giang Lâm dùng đũa còn thạo hơn ngươi."
"Nói đi cũng phải nói lại, Bệ hạ bớt ăn một phần thì vạn dân có thể ăn thêm mười phần."
Giang Trần nghe thấy ta dùng chính lời hắn ta nói để chặn họng hắn, nghiến c.h.ặ.t răng hàm hỏi ta sao không nhắc tới con quỷ thoắt ẩn thoắt hiện trên bàn ăn kìa?
"Hắn múa đũa muốn ra tàn ảnh luôn rồi."
Ta bảo cứ để ngài ấy ăn đi: "Ngài ấy không vui dễ tiện tay dắt ta đi lắm."
Giang Trần ngẩn ra một chút, vội vàng dặn dò Sầm Nội thị lúc ăn cơm mở riêng một bàn nữa.
Quỷ Vương đối với việc này khá là hài lòng.
Thậm chí đến tiệc Trung thu, Giang Trần cũng chuẩn bị riêng một bàn cho Quỷ Vương.
Văn võ bá quan mộc mạc hết mức, quan phục đến miếng ngọc bội cũng không đeo, thậm chí có người còn đính miếng vá lên quan bào.
Giang Trần cạn lời tỏ vẻ không cần phải làm màu đến mức này.
Rượu qua ba tuần, không khí đang vui thì chẳng ai ngờ một vũ nữ đột nhiên rút d.a.o găm từ trong tay áo lao thẳng về phía Giang Trần.
Lúc thị vệ phản ứng lại thì ta đã đỡ trước mặt Giang Trần rồi.
Thừa Ân Hầu đóng giả vũ nữ bị đè c.h.ặ.t dưới đất vẫn còn gào thét:
"Bổn hầu giúp ngươi đoạt đế vị, ngươi lại tính toán Bổn hầu như thế sao?"
Vết m.á.u ở bụng lùa gió vào, thổi cho người ta lạnh ngắt toàn thân.
Ta hiểu ra đây chính là số mệnh vượng phu mà Quỷ Vương nói lúc trước.
Đây là mệnh của Tĩnh Tần. Cũng là mệnh của ta.
Quỷ Vương thong thả đặt đôi đũa xuống, vươn tay về phía ta:
"Đi theo Bổn vương thôi."
Ta bay lơ lửng giữa không trung nhìn Giang Trần đòi truy sát tam tộc nhà Thừa Ân Hầu.
Quỷ Vương lẩm nhẩm bên tai ta: "Ngươi thừa hưởng ký ức của nguyên thân, đối với hắn có chút không nỡ cũng là lẽ thường tình."
Ta thở dài một hơi thật mạnh: "Không phải, đĩa thịt anh đào trên bàn ta còn chưa kịp ăn mà."
11
Thế nhưng lúc ta trở về địa phủ, lại thấy Tĩnh Tần thật sự đang đợi ta trên cầu Nại Hà.
Ta ngượng ngùng nhìn Tĩnh Tần: "Xin lỗi nhé, đã chiếm dụng cuộc đời của nàng."
"Người phải nói xin lỗi là ta mới đúng, nàng vất vả rồi."
Tĩnh Tần ôm ta một cái: "Nàng sống rực rỡ hơn ta nhiều."
Tĩnh Tần bảo nàng sắp đi đầu t.h.a.i rồi: "Bệ hạ đã phong phụ thân ta làm Ninh Viễn Hầu."
"Công đức nàng tích giúp ta đủ để kiếp sau ta suôn sẻ cả đời, giờ ta đi đầu t.h.a.i vừa hay có thể làm mẫu thân của phụ mẫu ta."
Ta nhìn theo Tĩnh Tần rời đi, Quỷ Vương bảo ta cũng không cần nản lòng.
"Bổn vương cũng tìm cho ngươi một chỗ tốt rồi."
Ta tưởng kiếp sau ta cũng có thể kê cao gối mà ngủ, nào ngờ Quỷ Vương không nói chỗ tốt đó là làm Mạnh Bà!
Ta trợn tròn mắt: "Mạnh Bà cũ đâu rồi?"
Quỷ Vương rụt vai bảo vô tình trượt chân gạt một cái đi đầu t.h.a.i mất rồi.
Ta khóc không thành tiếng: "Đại vương có cần phải trượt chân như thế không hả!"
Nhưng làm Mạnh Bà cũng có điểm tốt. Uống canh cũng không lo bị đói.