Có lẽ vì vẻ mặt chán đời của ta quá rõ ràng nên Quỷ Vương ba bảy hai mươi mốt ngày lại mang về ít đồ ăn ngon cùng gà vịt cá để nấu canh.
Hắc Bạch Vô Thường bảo ngày tháng ở địa phủ này đúng là khấm khá lên rồi.
"Canh gà, canh cá, canh vịt đều được uống cả rồi."
Ta cũng gật đầu hùa theo: "Lại còn do chính tay Đại vương nấu nữa cơ."
Ba đứa ta quay đầu nhìn về phía Quỷ Vương đang cầm mui to khuấy canh, đồng thanh gào lên:
"Cho ít muối thôi nhé!"
Canh mà mặn thì quỷ uống canh đều phải húp nước cho trôi.
Uống một ngụm: "Mặn mặn mặn!"
Nuốt xuống: "Cái gì mặn?"
Lặp lại vài lần là có thể tống đi đầu t.h.a.i được rồi.
Sau vài lần cải tổ, canh của Quỷ Vương nấu còn ngon hơn cả ta.
Thành ra những ngày làm Mạnh Bà cũng không đến mức khó sống.
Thỉnh thoảng còn có thể cùng Quỷ Vương lẻn về nhân gian ăn uống phủ phê.
Hơn nữa nắm tay Quỷ Vương đi còn nhanh hơn cả cưỡi ngựa. Vừa mới ở Thục Châu bị nồi lẩu cay đến mức lè lưỡi, khoảnh khắc tiếp theo đã có thể dịch chuyển đến Lĩnh Nam ăn vải.
Ngày tháng trải qua còn sướng hơn hồi ở trong cung. Chỉ cần muốn ăn cái gì, nắm lấy tay Quỷ Vương là có thể đi.
Lúc ta đang cảm thán làm Mạnh Bà cũng tốt thì bên tai vang lên một giọng nói quen thuộc.
"Trẫm có thể thử chút canh này không?"
Ta ngẩng đầu nhìn Giang Trần thở dài, hắn ta sống thọ thật đấy.
Quỷ Vương cười lạnh đưa bát canh Mạnh Bà cho thêm năm thìa muối cho Giang Trần.
"Canh này mặn quá."
"Ưm? Trong miệng sao lại mặn thế này?"
Giang Trần cảm thán xong ngẩng đầu nhìn ta:
"Vị cô nương này, hình như chúng ta có quen nhau đúng không?"
Ta giơ tay đổ nốt chỗ canh còn lại vào miệng Giang Trần, rồi mặt đầy nịnh hót nhìn Quỷ Vương xin khen ngợi.
Một bữa no với bữa nào cũng no, ta vẫn phân biệt rõ ràng được chứ bộ?
Quỷ Vương nắm tay ta trực tiếp biến mất đến Giang Nam ăn canh cá.
Ta mãn nguyện phát ra tiếng thở dài.
Làm Mạnh Bà tốt thật đấy, chẳng cần phải ngủ, một ngày một đêm có thể ăn tận sáu bữa cơm.
Sướng quá xá!
Ngoại truyện: Quỷ Vương
Nguyệt Anh c.h.ế.t vì cứu đứa trẻ rơi xuống nước.
Đứa trẻ lên bờ rồi nhưng nàng lại không còn sức để với lấy cành cây hướng về phía nàng.
Trong thời loạn lạc, chẳng có ai không chịu bất kỳ hình phạt nào mà đi tới cầu Mạnh Bà.
Trừ Nguyệt Anh.
Nhưng nàng một hơi uống tận bảy bát canh. Vì chấp niệm duy nhất của nàng là ăn một bữa cơm no.
Uống đến mức Mạnh Bà cũng hoang mang: "Đại vương, canh của tôi thật sự không pha nước đâu."
Nguyệt Anh cầm bát bảo nơi này tốt thật.
Nơi này? Tốt thật?
Ta nhìn đám ác quỷ bị chiên gào khóc t.h.ả.m thiết cùng những tà linh van xin tha mạng, không nhịn được hỏi Nguyệt Anh nơi này tốt ở đâu.
Nguyệt Anh bảo thiện ác có báo.
Nguyệt Anh ở bên cầu rửa sạch mặt mũi bảo nơi này phân biệt được rõ ai tốt ai xấu.
Lòng ta mềm lại một chút, hỏi Nguyệt Anh còn nguyện vọng gì nữa không.
Nguyệt Anh bảo nàng chưa từng được ăn gà quay:
"Ta còn chẳng biết vị thịt là như thế nào."
Ta có thể tạo ra ảo cảnh, nhưng trong ảo cảnh không có mùi vị.
Ta cố tình trượt chân gạt Nguyệt Anh vào thân xác Tĩnh Tần vừa mới c.h.ế.t.
Nhưng ta không ngờ, lần mềm lòng này kẻ vất vả lại là ta.
Ta bận đến mức trực tiếp phân mình làm hai nửa. Một nửa ở địa phủ làm việc, nửa còn lại vào cung canh chừng Nguyệt Anh.
Tốn chút tu vi mà thôi.
Chủ yếu là nhìn Nguyệt Anh sống vui vẻ rực rỡ, luôn cảm thấy ngày tháng của mình cũng có chút hy vọng.
Nhưng Nguyệt Anh lại thấy ngày tháng trong cung khó sống.
"Trong cung còn ăn thịt người hơn cả thời loạn lạc."
Nguyệt Anh bảo nàng không phân biệt nổi mình rốt cuộc là ai nữa.
Ta gõ gõ vào trán nàng: "Bổn vương ở đây chính là để nhắc nhở ngươi, ngươi vẫn là Nguyệt Anh."
Các đời đế vương đều là những kẻ cao tay trong việc đùa giỡn lòng người. Giang Trần lại càng là cao thủ trong số đó.
Lúc hắn đẩy Nguyệt Anh ra phía trước hứng chịu mọi hòn tên mũi đạn, ta tính toán tác thành cho Giang Trần đưa Nguyệt Anh về lại địa phủ.
Nhưng đầu bếp ở Thục Châu vẫn chưa đưa vào cung. Nguyệt Anh bảo phải thử món Tứ Xuyên mới không còn tiếc nuối.
Nhưng ăn xong món Tứ Xuyên lại còn món Sơn Đông, ăn xong món Sơn Đông lại còn món Quảng Đông, ăn xong món Quảng Đông lại còn món Triết Giang.
Cái này làm sao mà ăn hết được chứ?!
Ta nhìn cơ thể ngày càng khỏe mạnh của Nguyệt Anh, đột nhiên cảm thấy nàng ăn mười món cũng chẳng thành vấn đề. Ta cũng có năng lực bảo vệ nàng ăn mười món.
Nhưng ta không ngờ Thừa Ân Hầu được giữ lại một mạng lại ám sát Giang Trần trong tiệc Trung thu.
Mà Nguyệt Anh lại đỡ trước mặt Giang Trần.
Nguyệt Anh bảo Thái t.ử còn nhỏ, cục diện triều đình một khi biến động, người gặp nạn chỉ có bách tính.
"Hơn nữa ta rốt cuộc vẫn nợ nguyên thân một cái mạng, ta c.h.ế.t rồi thì phụ thân của nguyên chủ mới có thể phong Hầu."
Trong lòng ta chua xát nấu canh Mạnh Bà giúp Nguyệt Anh.
Thành ra lúc Giang Trần c.h.ế.t xuống địa phủ, ta đã có thể đảo mui thành thạo rồi.
Canh Mạnh Bà biến thành canh gà sâm, canh vịt tiềm, canh nấm Tùng Nhung, canh vi cá...
Thậm chí quỷ đi đầu t.h.a.i cũng được ké hào quang của Nguyệt Anh ăn vài miếng.
Tất nhiên, Giang Trần thì không được.
Ta rắc năm thìa muối vào canh của Giang Trần.
Nhưng ta không ngờ Giang Trần lại không muốn uống canh.
Giang Trần bảo muốn tìm việc ở địa phủ thì vừa hay gặp lúc Bổn vương trượt chân.
Giang Trần đầu t.h.a.i thành Vương gia giàu sang nhàn rỗi.
Nhưng ta không ngờ Giang Trần c.h.ế.t rồi vẫn chứng nào tật nấy đến tìm Nguyệt Anh, mở miệng ra là:
"Vị tỷ tỷ này, ta từng gặp qua rồi."
Ta lại tung một cú gạt chân đưa Giang Trần đi đầu t.h.a.i tiếp.
Đế giày của Bổn vương ngươi từng thấy qua chưa?
Ta vừa thêm củi vào đáy nồi vừa u uất mỉa mai: "Còn vị tỷ tỷ này, ta từng gặp qua rồi~"
"Gặp qua rồi~"
Nguyệt Anh nhét một miếng mứt quả vào miệng ta: "Kẻ vừa nói chuyện là ai thế?"
Ta nén khóe miệng bảo chẳng là ai cả.
Nguyệt Anh cười hỏi ta có biết trái nghĩa với ma đè là gì không?
Ta bảo biết.
"Hắc Vô Thường nấu Phật Nhảy Tường, Bổn vương đi ăn trộm... à không... Bổn vương đi lấy."
Xem đi, muốn nắm giữ trái tim nữ nhân thì vẫn phải nắm giữ cái dạ dày của nàng trước đã.
(HẾT)