Hôm sau anh tan làm sớm, mua bánh mousse dâu, loại bánh tôi thích nhất. Anh còn ghé tiệm hoa mua một bó tulip trắng. Anh đứng trước cửa căn hộ một lúc rồi mới bấm chuông. Một phút, hai phút, không ai mở. Anh lấy điện thoại gọi. Điện thoại của tôi đổ chuông trong phòng nhưng tôi không nghe. Thật ra lúc ấy tôi đang ở siêu thị mua vài chậu cây nhỏ định mang về ban công trồng. Khi trở về từ xa tôi đã nhìn thấy bóng anh. Cố Cảnh Thâm vẫn đứng trước cửa, trên tay ôm hoa, chiếc bánh đã bắt đầu tan kem. Tôi khựng lại vài giây rồi vẫn bước tới. Anh nghe thấy tiếng bước chân lập tức quay người, đôi mắt sáng lên.
- Vãn Vãn, cuối cùng em cũng về rồi.
Anh đưa bó hoa tới.
- Tặng em.
Tôi không nhận, chỉ lấy chìa khóa mở cửa. Anh hơi ngượng, lại đưa chiếc bánh ra.
- Anh mua đúng vị em thích.
Tôi bình tĩnh đáp.
- Cảm ơn nhưng tôi không thích nữa.
Cố Cảnh Thâm sững người. Tôi mở cửa chuẩn bị bước vào. Anh vội giữ cánh cửa.
- Vãn Vãn, chúng ta nói chuyện được không?
Tôi nhìn anh.
- Có gì để nói?
- Anh biết em còn giận. Nhưng anh thật sự sẽ sửa. Sau này Tiểu Nghiên gọi, anh sẽ cân nhắc trước.
Tôi bật cười, lần đầu tiên sau nhiều ngày. Chỉ tiếc nụ cười ấy lại đầy chua chát.
- Cảnh Thâm, anh vẫn chưa hiểu sao?
Anh ngơ ngác. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh chậm rãi nói.
- Tôi không rời đi...vì Hoắc Tiểu Nghiên. Tôi rời đi vì anh.
Anh đứng c.h.ế.t lặng. Tôi khép cửa để mặc anh đứng ngoài hành lang. Ba ngày sau tôi quay lại công ty. Đồng nghiệp nhìn thấy tôi đều rất vui.
- Chị Vãn.
- Chị khỏe chưa?
- Trông chị gầy quá.
Tôi cười.
- Nghỉ vài hôm thôi. Không sao.
Buổi trưa tôi ăn cơm cùng đồng nghiệp. Một cô gái trẻ tên Lâm Lộ cười nói:
- Cuối tuần này bọn em định học cắm hoa. Chị có muốn đi cùng không?
Trước đây nếu là ngày nghỉ tôi sẽ từ chối. Bởi tôi muốn ở nhà chờ Cố Cảnh Thâm. Nhưng lần này tôi gật đầu đồng ý.
- Được. Chị cũng muốn thử.
Mọi người lập tức reo lên.
- Tuyệt quá! Có chị đi càng vui.
Nhìn nụ cười của họ tôi chợt nhận ra. Thì ra ngoài cuộc hôn nhân ấy tôi vẫn còn bạn bè, vẫn còn cuộc sống của riêng mình. Chiều hôm đó tôi đăng một bức ảnh lên mạng xã hội. Chỉ là một chậu hoa cúc trắng trên ban công kèm một dòng chữ ngắn.
"Bắt đầu học cách yêu cuộc sống của chính mình."
Chưa đầy mười phút có người bấm thích. Là Cố Cảnh Thâm. Ngay sau đó anh nhắn tin.
“Hoa đẹp lắm.”
Tôi nhìn màn hình, lặng lẽ tắt điện thoại không trả lời. Tối đến Cố Cảnh Thâm lái xe đến dưới khu chung cư. Anh đứng rất lâu, nhìn lên căn hộ sáng đèn của tôi nhưng không dám lên nữa. Đúng lúc ấy điện thoại anh vang lên. Là Hoắc Tiểu Nghiên.
- Anh. Em nấu nhiều đồ quá. Anh qua ăn cùng nhé.
Nếu là trước đây anh sẽ lập tức đồng ý. Nhưng hôm nay anh nhìn lên ban công nơi tôi đang tưới cây nhẹ giọng đáp.
- Không được.
Đầu dây bên kia im lặng.
- Sao vậy anh? Em ở một mình... Em ăn không hết.
Cố Cảnh Thâm day day trán, giọng nói mang theo chút mệt mỏi.
- Tiểu Nghiên, sau này...em đừng chuyện gì cũng gọi anh nữa.
Nói xong anh cúp máy. Đây là lần đầu tiên anh từ chối cô ta. Ở đầu dây bên kia Hoắc Tiểu Nghiên siết c.h.ặ.t điện thoại, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo. Cô ta nhìn tấm ảnh Tô Vãn vừa đăng trên mạng. Khóe môi nhếch lên khẽ lẩm bẩm.
- Chị dâu... Chị tưởng rời khỏi anh ấy... Là có thể bắt đầu lại sao? Không dễ như vậy đâu...
Một tuần sau tôi dần quen với cuộc sống mới. Ban ngày đi làm, cuối tuần học cắm hoa. Thỉnh thoảng còn cùng đồng nghiệp đi xem phim, ăn lẩu. Cuộc sống không còn chỉ xoay quanh một người, tôi cũng bắt đầu cười nhiều hơn. Ngược lại Cố Cảnh Thâm lại càng lúc càng không quen. Mỗi sáng không còn bữa sáng nóng hổi trên bàn, không còn chiếc cà vạt được tôi là phẳng từ tối hôm trước. Có lần anh vội vàng đến công ty. Giữa cuộc họp mới phát hiện mình đeo hai chiếc tất khác màu. Đồng nghiệp cười trêu.
- Tổng giám đốc Cố dạo này mất tập trung quá.
Anh chỉ cười gượng. Trong đầu lại nhớ tới tôi. Trước đây những chuyện nhỏ như vậy tôi chưa từng để xảy ra. Buổi tối anh về căn nhà rộng lớn. Đèn vẫn sáng nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Mở tủ lạnh cũng không còn những hộp thức ăn tôi chuẩn bị. Tiếng chuông cửa vang lên, Hoắc Tiểu Nghiên xách theo một túi đồ ăn bước vào.
- Anh, em nấu canh gà cho anh. Dạo này anh gầy quá.
Cố Cảnh Thâm khẽ nhíu mày.
- Ai cho em chìa khóa?
Tiểu Nghiên cười.
- Trước đây anh đưa em mà. Anh quên rồi sao?
Cố Cảnh Thâm nhớ ra. Quả thật ngày trước anh từng đưa. Để phòng khi cô ta có việc gấp. Nhưng bây giờ nhìn cô ta tự nhiên bước vào căn nhà anh bỗng thấy rất khó chịu.
- Sau này đến thì gọi trước.
Tiểu Nghiên khựng lại, nụ cười hơi cứng.
- Vâng...
Trong lúc ăn cơm Tiểu Nghiên liên tục kể chuyện công ty. Cố Cảnh Thâm lại nghe rất hời hợt. Đột nhiên điện thoại cô ta rung lên. Cô ta cầm máy đứng dậy.
- Anh, em nghe điện thoại một chút.
Nói rồi đi ra ban công. Cửa kính chưa đóng hẳn, giọng nói cô loáng thoáng truyền vào.
- Yên tâm, anh ấy vẫn tin tôi. Chuyện lần trước diễn cũng ổn. Có gì đâu. Chỉ giả đau bụng một chút thôi.
Cố Cảnh Thâm đang uống nước, động tác bỗng khựng lại. Giả... đau bụng? Anh đứng lên muốn nghe tiếp. Đúng lúc ấy Tiểu Nghiên quay người trở vào. Nhìn thấy anh đứng ở cửa sắc mặt cô ta thoáng biến đổi.
- Anh... anh đứng đây từ lúc nào?
- Vừa mới.
Cố Cảnh Thâm bình tĩnh đáp. Tiểu Nghiên cười gượng.
- Bạn em gọi thôi.
Anh không hỏi thêm nhưng trong lòng đã bắt đầu xuất hiện một vết nứt.