13

Tờ mờ sáng hôm sau, tôi đã nghe thấy tiếng động ầm ĩ từ dưới nhà truyền lên. Tôi rón rén bò ra góc cầu thang nhòm xuống.

Chỉ thấy anh cả và chị hai đang ngồi ngay ngắn nghiêm chỉnh, còn bố tôi thì tay lăm lăm cái chổi lông gà, trợn mắt trĩu râu:

"Xu hướng tính d.ụ.c của hai đứa mày là lệch lạc, mau chia tay ngay cho tao!"

Anh cả tỏ ra vô cùng cứng cỏi: "Con phi anh ấy không được! Bố mà ép con, con nhảy lầu cho bố xem!"

Chị hai lập tức quẩy theo nhịp: "Con cũng phi cô ấy không xong! Bố mà ép con, con treo cổ cho bố vừa lòng!"

Tôi không nhịn nổi, "phụt" một tiếng cười ra thành tiếng.

Cả ba ánh mắt đồng loạt xoáy mạnh về phía tôi.

Tôi lập tức rén ngang, ngoan ngoãn giơ tay: "Thế... con đu theo một suất nhé? Con uống t.h.u.ố.c độc được không?"

Bố tôi cạn lời: "Tự nhiên đang yên đang lành, con vào hùa làm cái quái gì đấy?"

Tôi không phục: "Bố ơi, con là thuyền trưởng chèo thuyền cho hai cặp đôi của anh chị mà! Bố đòi đập thuyền của con, thế chẳng khác nào muốn lấy mạng con còn gì?"

Mặt bố tôi xanh lét như đ.í.t nhái.

14

Tổ tiên nhà bố tôi từng có người làm thầy cúng. Ông dành nguyên cả ngày trời lôi bộ đạo bào giấu kỹ dưới đáy rương ra, ngay trong đêm khoác lên người rồi lập đàn làm phép. Ông kiên quyết tin rằng, chắc chắn là có thứ dơ bẩn nào đó quấy phá.

Vì vậy, ông lật tung cả nhà lên, cuối cùng cũng mò ra được công thức chế bát nước bùa.

Chẳng mấy chốc, trước mặt anh cả và chị hai đã xuất hiện một bát chất lỏng màu đen ngòm không rõ nguồn gốc.

"Uống!" Bố tôi vẻ mặt nghiêm nghị, không cho phép chối từ.

Tôi nhìn bát nước đen thui, có chút không đành lòng: "Bố ơi, bố đừng mê tín dị đoan quá thế."

Bố tôi hừ lạnh một tiếng, kết quả tôi bị ép uống hớt mất nửa bát.

Thấy anh chị tôi đã ừng ực uống cạn bát nước bùa, bố tôi bắt đầu dò hỏi: "Có cảm giác gì chưa?"

"Có ạ," anh cả kiên định gật đầu: "Con quyết định rồi, con sẽ mua cho mình một gói bảo hiểm nhân thọ trị giá cực lớn, người thụ hưởng sẽ điền tên bạn trai con. Như vậy nếu con có xui xẻo gặp tai nạn, toàn bộ tài sản của con sẽ thuộc về anh ấy."

Bố tôi liền quay sang nhìn chị hai.

Chị hai lắc lắc chiếc điện thoại, mặt mày tự hào ngút ngàn: "Con mua từ đời tám hoánh nào rồi."

Bố tôi: ...

Ông đứng c.h.ế.t lặng tại chỗ nửa phút, cuối cùng xách theo một cây xẻng, lao thẳng ra khu mộ tổ nhà họ.

Ông cặm cụi dời mộ suốt nửa đêm, dời xong còn quỳ xuống vái rầm rập ba cái, cầu xin tổ tiên phù hộ độ trì.

Ngờ đâu, sáng sớm hôm sau thức dậy, ông lại giật mình phát hiện hai người tình của con mình đã mò đến tận nhà. Họ còn đang nằm nấp gọn hơ trong lòng người yêu, rủ rỉ rù rì chim chuột vô cùng thắm thiết.

15

Bố tôi tức quá hóa rồ, vớ lấy cái gậy chống đẩy thẳng cổ cả đám ra khỏi cửa.

Sau khi nhận ra mình không thể nào bẻ thẳng lại hai đứa con lớn, ánh mắt của bố cuối cùng cũng đổ dồn lên người tôi:

"Đứa thứ ba, con đừng có nói với bố, con cũng là một đứa đồng tính giấu nghề đấy nhé?"

Tôi cuống quít xua tay liên tục: "Bố ơi bố yên tâm, con tuyệt đối không phải!"

Ánh mắt bố tôi cuối cùng cũng dịu lại, lộ rõ vẻ an ủi: "May quá may quá, nhà mình vẫn còn lại một đứa bình thường."

Tôi cảm thấy hơi chột dạ.

Thật ra tôi cũng đâu có bình thường cho lắm.

Nhưng để tránh làm ông cụ phải chịu thêm kích thích, tôi đành ngậm hột thị.

16

Nhưng có lẽ do gần đây ông lão phải nhận quá nhiều cú sốc tâm lý, nên sáng hôm sau khi tôi vừa ngủ dậy bước xuống lầu, đã thấy bố đang ngồi chễm chệ ở phòng khách. Trên bàn trà rải rác một đống ảnh chụp, đủ loại xanh đỏ tím vàng, nhìn qua là biết ngay đống hồ sơ xem mắt.

Tim tôi giật thót một cái, bước chân lập tức nhẹ như bông, định bụng nhân lúc ông cụ không chú ý sẽ lén lút chuồn êm lên tầng.

"Đứng lại." Bố tôi chẳng buồn ngoảnh đầu lại, giọng nói đã mang theo uy áp không cần giận mà vẫn uy nghiêm.

Tôi nở nụ cười gượng gạo quay người lại: "Bố à, sáng sớm ra bố làm cái gì thế?"

"Xem mắt cho con chứ làm gì."

Bố tôi nhặt một tấm ảnh lên, giơ ra trước ánh sáng ngắm nghía: "Đây là cháu trai nhà bác Trương của con, du học sinh về nước, làm việc ở ngân hàng, gia cảnh cực kỳ khá giả."

Tôi lắc đầu xua tay như gảy đắng: "Khỏi khỏi bố ơi, con thật sự không cần đâu!"

Bố tôi lườm tôi một cái cháy mặt: "Sao lại không cần? Anh chị con là bố chả trông mong gì được nữa rồi, nhiệm vụ nối dõi tông đường nhà này giờ giáng hết lên đầu con đấy. Con không chịu lấy chồng, chẳng lẽ định bắt cái thân già này tự mình xuất trận à?"

Tôi ngẫm nghĩ một lúc: "Bố ơi, cũng đâu phải là không thể đâu bố, biết đâu người ta lại trót yêu vẻ đẹp mặn mà của bố thì sao?"

"Con bớt bốc phét vớ vẩn đi cho tao!"

Bố tôi đập bốp tấm ảnh xuống bàn trà: "Mày cứ nói thẳng ra, rốt cuộc mày có chịu đi xem mắt không?"

Tôi bị ông ép đến bước đường cùng, não xoắn lại một cái, thốt ra luôn: "Bố ơi, con có đối tượng muốn kết hôn rồi!"

Bố tôi ngẩn người ra một nhịp, rồi hai mắt "xoẹt" một cái sáng quắc lên: "Thật hả? Con trai nhà ai? Tên gì? Bao nhiêu tuổi? Làm nghề gì? Ngoại hình thế nào? Khi nào dẫn về cho bố xem mặt?"

Một tràng câu hỏi dồn dập ném tới làm tôi hoa cả mắt, ch.óng cả mặt.

Tôi đ.á.n.h trống lãng: "Ôi dào bố ơi, bố gấp cái gì, tới lúc đó bố sẽ biết thôi mà."

"Tới lúc đó? Tới lúc nào mới là tới lúc đó?" Bố tôi cuống lên, "Cái con ranh này, nói chuyện cứ úp úp mở mở, cố tình treo giò treo cổ chọc bố mày thèm đúng không?"

Tôi lùi lại hai bước, bày ra tư thế phòng thủ: "Bố kệ đi, dù sao... dù sao tới ngày tới giờ tự khắc con nói cho bố."

Bố tôi vẫn chưa chịu bỏ cuộc, đuổi theo gặng hỏi: "Thế bây giờ hai đứa tiến triển đến đâu rồi? Cũng phải cho bố một câu trả lời chứ? Đang tìm hiểu hay là đã chốt hạ rồi?"

Tôi bị ông hỏi cho cạn sạch vốn từ, trong đầu lướt nhanh qua thông tin vận chuyển vừa mới cập nhật sáng nay — Đã xuất kho, đang trên đường giao.

Thế là tôi thật thà đáp: "Cô ấy... vẫn đang đuổi theo con."

Câu này tôi nói khí thế ngút trời, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng. Dù sao thì cái "tôi" khác mà tôi vừa chốt đơn sáng nay đúng là đang xóc nảy trên xe giao hàng thật, tính ra chẳng phải là đang trên đường "đuổi theo" tôi còn gì.

Bố tôi nghe xong, ngẩn ra một giây, rồi giơ tay gõ cộc một cái rõ đau vào đầu tôi: "Con ranh này! Mày còn làm giá à? Thích người ta thì gật đầu đại đi, đừng có ở đó mà chảnh chọe!"

Tôi gật đầu lia lịa: "Dạ dạ dạ, bố nói chí phải, con nhất định sẽ khẩn trương, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của bố."

Bố tôi lúc này mới mãn nguyện, lại nhai đi nhai lại mớ lý thuyết dặn dò suốt nửa ngày trời. Nào là "phải đối xử tốt với người ta", "đừng có kén cá chọn canh quá", "tuổi tác chẳng còn nhỏ nữa, lo mà ổn định đi". Mấy câu văn mẫu nhai tới nhai lui rốt cuộc cũng chịu tha cho tôi lên lầu.

Tôi vèo một cái trốn về phòng, đóng c.h.ặ.t cửa, thở hắt ra một hơi dài.

Màn hình điện thoại chợt sáng lên, là thông báo cập nhật vận chuyển: Bưu kiện của quý khách đã rời kho Quảng Đông, dự kiến đến nơi sau 3 ngày.

Tôi nhìn dòng chữ đó, môi không tự chủ được mà nở một nụ cười toe xoe.

Ba ngày nữa thôi, tôi sẽ được gặp một "chính mình" khác rồi.

17

Chiều ba ngày sau, tôi đang nằm ườn trên giường lướt điện thoại thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Tôi bật dậy như cá chép hóa rồng, ba bước gộp làm một lao vun v.út xuống nhà.

Anh shipper bê vào một thùng carton cao đến nửa người, lúc đặt b.út ký nhận mà tay tôi run b.ắ.n lên vì sung sướng.

Khó khăn lắm mới tiễn được anh shipper ra về, tôi hỉ hục vác cái thùng về phòng, khóa c.h.ặ.t cửa lại. Màn bóc tem bưu kiện còn cẩn trọng hơn cả gỡ b.o.m.

Từng lớp xốp bảo vệ được nhấc ra, bên trong đang nằm ngoan ngoãn một... "tôi".

Làn da, mái tóc, hàng lông mày, đôi mắt, làn môi, cho đến nốt ruồi nhỏ ngay khóe miệng, tất cả đều chuẩn xác không chênh một ly.

Tôi giơ tay chọc chọc vào má cô ấy, mềm mại, ấm áp, xúc giác hệt như người thật.

Bên chăm sóc khách hàng từng giới thiệu, đây là loại da sinh học đời mới nhất, tích hợp hệ thống giữ nhiệt chuẩn xác, sờ vào hoàn toàn không khác gì người sống.

Tôi bế cô ấy ra khỏi thùng. Cô ấy đang mặc bộ đồ mặc nhà giống hệt tôi, mắt nhắm nghiền, hàng mi dài cong v.út, nhịp thở đều đặn như thể đang chìm vào giấc ngủ.

Tôi ngồi xổm bên cạnh ngắm nghía suốt mười phút đồng hồ, càng nhìn càng ưng bụng, càng nhìn càng rạo rực con tim.

Trên đời này còn ai hiểu tôi hơn chính tôi chứ? Tuyệt đối không!

Tôi nhẹ nhàng đặt cô ấy lên giường, nhấn vào công tắc khởi động phía sau gáy.

Mí mắt cô ấy khẽ rung rung, rồi từ từ mở ra. Trong đồng t.ử long lanh phản chiếu gương mặt của tôi.

Cô ấy chớp mắt nhìn tôi chừng ba giây, rồi nhoẻn miệng cười.

Tim tôi trật mất một nhịp.

Sau đó tôi nghe thấy cô ấy cất tiếng: "Chào nhé, một tôi khác."

Giọng nói cũng y chang không lệch đi đâu được!

Thôi xong rồi.

Tôi gục ngã hoàn toàn rồi.

Tôi như bị ma xui quỷ khiến ghé sát lại gần, sống mũi chạm sống mũi, nhịp thở quyện vào nhịp thở.

"Cậu nói xem," giọng tôi hơi khàn đi, "tự mình hôn chính mình thì tính là nụ hôn đầu, hay là tính theo kiểu... quen đường thuộc nết nhỉ?"

Cô ấy không trả lời, chỉ giơ tay lên, vòng qua ôm lấy cổ tôi.

Thế thì tôi còn khách khí cái quái gì nữa!

Tôi lật người đè cô ấy xuống giường, cúi đầu áp môi xuống.

Làn môi ấy mềm mại đến mức khó tin.

Tôi hôn đến mức đất trời đảo lộn, tay vô thức siết c.h.ặ.t cổ tay cô ấy, cả người đè nghiến lên trên, thèm khát muốn khảm luôn cô ấy vào trong xương m.á.u mình.

Cô ấy bật ra tiếng cười khẽ giữa làn môi tôi, giọng nói mơ hồ e ấp: "Cậu nhẹ tay chút..."

"Tớ không kiềm chế nổi." Tôi vừa thở hổn hển vừa cuồng nhiệt hôn lên môi cô ấy thêm lần nữa: "Cậu quyến rũ quá."

"Cậu cũng thế." Cô ấy ngẩng đầu hôn đáp lại.

Rèm cửa khép c.h.ặ.t, căn phòng chìm trong ánh sáng mờ ảo. Chỉ có hai chúng tôi, hai con người giống hệt nhau, và đang mê đắm nhau đến điên cuồng.

Ngay vào thời khắc tôi định bụng khám phá sâu hơn về bí ẩn của "chính mình" —

Cánh cửa phòng "cạch" một tiếng mở ra.

3 - Anh Cả Gay, Chị Hai Les, Còn Tôi Yêu... Chính Mình - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia