Vì dây thần kinh mặt từng bị tổn thương, từ khi còn nhỏ tôi đã không thể nở nụ cười như người bình thường.
Người trong công ty vì thế luôn bàn tán sau lưng, nói tôi làm màu, lúc nào cũng giả vờ lạnh lùng.
Mỗi lần Mạnh Tri Nam nghe thấy những lời đó, anh đều không ngần ngại đứng ra phản bác giúp tôi.
Trong buổi tổng kết giữa năm, khi tôi đang đứng trên sân khấu phát biểu, anh còn lén gửi cho tôi một tin nhắn.
【Quả nhiên phụ nữ khi nghiêm túc làm việc là cuốn hút nhất.】
Mọi thứ cứ như vậy, cho đến ngày anh tuyển một cô trợ lý nữ mới.
Cô ấy giống hệt một mặt trời nhỏ, đi đến đâu là mang theo hơi ấm và tiếng cười đến đó.
Cả văn phòng gần như chẳng có ai không thích cô ấy.
Trong một buổi liên hoan, mọi người trêu rằng cô trợ lý nhỏ kia có phải đang thích Mạnh Tri Nam không, anh lập tức giơ cả hai tay lên như đầu hàng.
“Tôi không thích kiểu như cô ấy đâu, tôi thích người đẹp lạnh lùng như băng cơ.”