Lần thứ ba trong tuần, tôi quên bỏ muối vào canh.
Lục Cảnh Ngôn đặt mạnh bát cơm xuống bàn. Âm thanh khô khốc giữa sứ và mặt gỗ óc ch.ó vang lên, xé toang sự tĩnh lặng vốn có của phòng ăn.
Sư Hạ, rốt cuộc dạo này em bị làm sao vậy?
Giọng anh không lớn, nhưng sự mệt mỏi và cáu gắt bị dồn nén nhiều ngày đặc quánh lại, chỉ cần chạm nhẹ là sẽ vỡ tung. Anh đưa tay day thái dương, chân mày nhíu c.h.ặ.t. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, tôi nhìn thấy rõ quầng thâm đậm dưới mắt anh, là dấu vết của những đêm thức trắng chạy dự án cho công ty kiến trúc vừa mới thành lập.
Chúng tôi đã ở bên nhau bảy năm, từ khi còn là hai đứa sinh viên nghèo thuê trọ chung một căn phòng 20 mét vuông, cho đến khi có được căn hộ 300 mét vuông nhìn ra sông như bây giờ. Tôi từng nghĩ, chỉ cần có anh, mọi thứ đều sẽ ổn.
Tôi đứng sững bên bàn ăn, tay cầm muôi canh khẽ run lên. Bát canh sườn hầm củ sen bốc khói nghi ngút, thơm nức, là món tủ của tôi, là món anh thích nhất. Tôi đã nấu nó hàng trăm lần. Vậy mà hôm nay, nó nhạt như nước lã.
Tôi mím môi, cố gắng giữ cho giọng mình không run.
Sư Hạ: "Em xin lỗi. Chắc lúc nãy em mải nghĩ linh tinh nên quên mất. Để em mang vào bếp nêm lại cho anh."
Thôi khỏi đi.
Anh đẩy ghế đứng dậy, động tác có chút thô bạo.
Lục Cảnh Ngôn: "Anh không còn cảm giác thèm ăn nữa. Công ty còn bản vẽ chưa duyệt xong, anh vào phòng làm việc đây."
Anh quay lưng bước đi, bóng lưng rộng lớn trong chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền toát ra sự xa cách lạnh lẽo. Tôi đứng đó, nhìn theo cho đến khi cánh cửa phòng làm việc đóng sập lại. Một tiếng "cạch" rất khẽ, nhưng lại giống như một nhát d.a.o, cắt đứt sợi dây vô hình đã níu giữ chúng tôi suốt thời gian qua.
Căn bếp rộng lớn bỗng chốc chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi bưng bát canh quay lại bếp. Đứng trước kệ gia vị quen thuộc, tôi vươn tay định lấy lọ muối, nhưng những ngón tay lại lơ lửng giữa không trung, không biết phải đặt vào đâu.
Lọ muối ở đâu?
Trái tim tôi bắt đầu đập loạn nhịp, thình thịch như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Một nỗi sợ hãi nguyên thủy, lạnh buốt bò dọc sống lưng. Tôi nhìn chằm chằm vào sáu chiếc lọ thủy tinh xếp thành hàng ngay ngắn, đường, hạt nêm, tiêu, ớt bột, bột ngọt, muối. Tất cả đều do chính tay tôi sắp xếp, dán nhãn bằng nét chữ của mình.
Vậy mà giờ đây, chúng trở nên xa lạ.
Trong đầu tôi lúc này giống như một cuộn băng cassette cũ bị kẹt, những hình ảnh quen thuộc bỗng chốc méo mó, nhòe đi, không thể gọi tên. Tôi hoảng loạn mở tung các ngăn tủ, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, ướt đẫm lưng áo.
Sư Hạ: "Ở đâu? Nó ở đâu rồi?"
Tôi lẩm bẩm, giọng nói vỡ ra, nước mắt trực trào. Tôi cúi xuống, tìm kiếm điên cuồng như một kẻ mất trí. Phải mất trọn 5 phút đồng hồ, tôi mới nhận ra, lọ muối chính là cái lọ có nắp màu xanh nhạt nằm ngay trước mắt mình, ngay vị trí đầu tiên.
Thứ mà tôi đã nhìn thấy mỗi ngày suốt ba năm sống ở đây.
Tôi gục đầu vào cánh cửa tủ lạnh, trượt dần xuống sàn gạch men lạnh lẽo, ôm lấy n.g.ự.c mình mà thở dốc. Tiếng thở đứt quãng, nghẹn lại trong cổ họng.
Không phải tôi lơ đãng. Không phải tôi hết yêu anh, hay không còn quan tâm đến gia đình này nữa.
Mà là não bộ của tôi đang c.h.ế.t dần.
Buổi sáng ngày hôm đó, tôi đã ngồi một mình trong phòng khám chuyên khoa thần kinh của bệnh viện số 1. Căn phòng trắng toát, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc. Bác sĩ Trần, một người đàn ông trung niên với gương mặt hiền từ nhưng nghiêm nghị, đã đẩy tấm phim chụp MRI về phía tôi. Trên tấm phim đen trắng, những vùng sáng tối đan xen nhau tạo thành một bức tranh t.ử thần mà tôi không thể hiểu hết, nhưng lại cảm nhận được sự tàn khốc của nó.
Bác sĩ Trần: "Cô Lâm Sư Hạ, kết quả xét nghiệm dịch não tủy và hình ảnh MRI đều cho thấy sự teo rút bất thường ở thùy thái dương trong và hồi hải mã."
Bác sĩ dừng lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng trầm xuống mang theo sự ái ngại sâu sắc.
Bác sĩ Trần: "Đây là một dạng thoái hóa thần kinh tiến triển nhanh, thuộc nhóm hội chứng suy giảm nhận thức khởi phát sớm, hay còn gọi là Alzheimer người trẻ. Rất hiếm gặp ở độ tuổi 28 như cô. Tỷ lệ chỉ khoảng 1 trên 10.000 người."
Tôi nghe giọng mình vang lên xa xăm, như thể thuộc về một người khác.
Sư Hạ: "Nghĩa là sao thưa bác sĩ? Tôi... tôi sẽ c.h.ế.t sao?"
Bác sĩ Trần: "Nghĩa là các tế bào não của cô đang c.h.ế.t đi với tốc độ nhanh hơn người bình thường gấp nhiều lần. Ban đầu, cô sẽ chỉ quên những tiểu tiết, quên vị trí đồ đạc, quên tên của những người không quá thân thiết, hoặc quên nêm gia vị khi nấu ăn như hôm nay."
Ông thở dài, tháo kính xuống.
Bác sĩ Trần: "Nhưng sau đó, cô sẽ bắt đầu mất phương hướng về không gian và thời gian. Cô sẽ quên những ký ức quan trọng, quên cách đọc, cách viết, quên cách sử dụng những vật dụng hàng ngày, quên cách tự chăm sóc bản thân. Và cuối cùng, cô sẽ quên mất những người cô yêu thương nhất, thậm chí quên cả chính mình là ai. Quá trình này ở cô, theo như tốc độ teo não hiện tại, có thể chỉ diễn ra trong vòng một đến hai năm."
Một đến hai năm.
Tôi ngồi c.h.ế.t lặng trên chiếc ghế inox lạnh lẽo, tay siết c.h.ặ.t tờ kết quả đến mức nhàu nát. Tôi mới 28 tuổi. Tôi và Lục Cảnh Ngôn vừa mới trả xong đợt đầu tiên của căn hộ này. Chúng tôi vừa mới bàn đến chuyện cuối năm sẽ tổ chức hôn lễ, sẽ sinh một đứa con có đôi mắt giống anh, nụ cười giống tôi.
Vậy mà bây giờ, ông trời lại nói với tôi rằng, tôi sắp biến thành một đứa trẻ, rồi biến thành một cái xác không hồn, quên hết mọi thứ.
Tối đó, tôi không dám nói cho Lục Cảnh Ngôn biết. Tôi sợ nhìn thấy ánh mắt thất vọng và thương hại của anh. Tôi càng sợ anh sẽ nghĩ tôi đang viện cớ cho sự đãng trí của mình, vì dạo này anh đã quá mệt mỏi rồi.
Tôi lê bước ra khỏi bếp, nhìn cánh cửa phòng làm việc vẫn đóng c.h.ặ.t, ánh sáng vàng hắt ra từ khe cửa.
Bên trong đó là người đàn ông tôi yêu suốt bảy năm, là cả thanh xuân, là cả tương lai mà tôi từng vẽ ra.
Nhưng có lẽ, không bao lâu nữa, tôi sẽ quên mất tên anh, quên mất chúng tôi đã từng yêu nhau như thế nào, quên mất mùi hương bạc hà nhè nhẹ trên áo anh.
Tôi đưa tay ôm đầu, cố gắng ghi nhớ, như một học sinh đang cố học thuộc bài trước giờ thi.
Lục Cảnh Ngôn, em là Sư Hạ.
Anh là kiến trúc sư, anh thích uống cà phê đen không đường, anh ghét ăn hành lá, anh bị dị ứng với xoài.
Chúng ta đã yêu nhau bảy năm, từ năm em 21 tuổi.
Xin não của tôi, làm ơn đừng quên nhanh như vậy, có được không?
Tôi thì thầm với chính mình, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống, nóng hổi, mặn chát, rơi thẳng vào bát canh nhạt nhẽo trên bàn.