Dừng tay lại!
Một giọng nói trầm thấp đầy uy lực vang lên, cắt ngang sự ồn ào của con phố. Gã thanh niên khựng lại, tôi hé mắt nhìn qua kẽ tay, một chiếc xe hơi màu đen sang trọng vừa đỗ xịch bên đường. Cửa xe mở ra, một người đàn ông bước xuống. Anh ta mặc áo dạ dài màu tro, dáng người cao lớn, tỏa ra một khí chất lạnh lùng và áp bách. Anh ta bước tới, tóm lấy cổ áo gã thanh niên, hất văng gã ra xa.
Lục Cảnh Ngôn: "Cút!"
Giọng anh ta không lớn nhưng đủ khiến gã say rượu hoảng sợ bỏ chạy. Người đàn ông quay lại, ánh mắt rơi xuống người tôi. Tôi co rúm lại, run bần bật, ôm c.h.ặ.t cuốn sổ tơi tả. Sợ rằng anh ta cũng sẽ đ.á.n.h tôi.
Nhưng anh ta không đ.á.n.h, anh ta đứng sững lại như bị chôn chân tại chỗ. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi thấy khuôn mặt anh ta biến sắc, đôi mắt mở to, chứa đựng một sự chấn động kinh hoàng.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ... Sơ Hạ..."
Sơ Hạ, đó là ai? Một cái tên xa lạ nhưng lại khiến trái tim tôi đập lỡ một nhịp. Anh ta từ từ bước tới, quỳ một chân xuống nền tuyết lạnh giá, bất chấp chiếc quần âu đắt tiền bị lấm bẩn. Bàn tay anh ta run rẩy vươn ra, định chạm vào tôi nhưng lại rụt lại, như sợ tôi chỉ là một ảo ảnh sẽ tan biến mất.
Lục Cảnh Ngôn: "Là em, thực sự là em sao?"
Giọng anh ta nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe. Tôi ngơ ngác nhìn anh ta. Gương mặt này sao lại quen thuộc đến thế? Đôi mắt sâu thẳm, sống mũi cao và nốt ruồi nhỏ dưới khóe mắt trái. Những mảnh vỡ ký ức trong đầu tôi như bị một luồng điện xẹt qua, chập chờn lóe sáng rồi lại vụt tắt. Đầu tôi bắt đầu đau nhức dữ dội như có hàng ngàn mũi kim đ.â.m vào.
Sư Hạ: "Đau... đau quá..."
Tôi ôm đầu rên rỉ đau đớn.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ, em sao vậy?"
Anh ta hoảng hốt vội vàng ôm lấy tôi. Hơi ấm từ cơ thể anh ta truyền sang cùng với mùi hương bạc hà xen lẫn mùi t.h.u.ố.c lá quen thuộc xộc vào mũi tôi. Mùi hương này...
Tôi vùng vẫy đẩy anh ta ra. Bản năng mách bảo tôi phải tránh xa người đàn ông này, dù tôi không biết lý do vì sao.
Sư Hạ: "Tránh ra, đừng chạm vào tôi!"
Tôi ú ớ ôm c.h.ặ.t cuốn sổ, lùi lại phía sau.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ, là anh đây, Cảnh Ngôn đây!"
Anh ta gầm lên, giọng nói vỡ vụn mang theo sự tuyệt vọng tột cùng.
Lục Cảnh Ngôn: "Em nhìn anh đi, sao em lại ra nông nỗi này? Thằng khốn đó đâu? Nó đã làm gì em?"
Cảnh Ngôn? Thằng khốn? Anh ta đang nói gì vậy? Tôi hoàn toàn không hiểu. Tôi chỉ biết sợ hãi, tôi muốn chạy trốn. Tôi lồm cồm bò dậy, định bỏ chạy, nhưng một cơn ch.óng mặt ập đến khiến tôi lảo đảo.
Anh ta nhanh ch.óng đỡ lấy tôi, bế thốc tôi lên.
Sư Hạ: "Buông... buông ra..."
Tôi đ.ấ.m yếu ớt vào n.g.ự.c anh ta, nhưng anh ta siết c.h.ặ.t vòng tay như sợ chỉ cần nới lỏng một chút, tôi sẽ lại biến mất.
Lục Cảnh Ngôn: "Anh đưa em đến bệnh viện, đừng sợ, có anh ở đây rồi. Có anh ở đây rồi."
Câu nói này sao lại đau đớn đến thế?
Tôi được đưa đến một bệnh viện tư nhân cao cấp. Những bác sĩ y tá tất bật vây quanh tôi, làm đủ các loại xét nghiệm. Lục Cảnh Ngôn luôn túc trực bên cạnh, nắm c.h.ặ.t bàn tay cáu bẩn của tôi, không rời nửa bước, ánh mắt anh không lúc nào rời khỏi tôi, tràn ngập sự xót xa, hối hận và cả sự phẫn nộ.
Khi bác sĩ cầm tập kết quả xét nghiệm bước ra, sắc mặt ông vô cùng trầm trọng. Lục Cảnh Ngôn vội vàng đứng dậy.
Lục Cảnh Ngôn: "Bác sĩ, vợ tôi sao rồi? Tại sao cô ấy lại không nhận ra tôi? Tại sao cô ấy lại gầy gò tàn tạ thế này?"
Bác sĩ nhíu mày.
Bác sĩ: "Vợ? Theo hồ sơ bệnh án cũ mà chúng tôi trích xuất được từ hệ thống y tế quốc gia, bệnh nhân Lâm Sơ Hạ đã ly hôn và tình trạng hiện tại của cô ấy rất tồi tệ."
Lục Cảnh Ngôn sững người.
Lục Cảnh Ngôn: "Ý ông là sao?"
Bác sĩ: "Cô Lâm mắc hội chứng suy giảm nhận thức khởi phát sớm đã ở giai đoạn cuối."
Bác sĩ giải thích giọng điệu chuyên nghiệp nhưng mang theo sự thương xót.
Bác sĩ: "Các tế bào não của cô ấy đã teo rút nghiêm trọng. Cô ấy đã mất hoàn toàn khả năng ngôn ngữ, khả năng tự chăm sóc bản thân và mất trí nhớ hoàn toàn. Cô ấy không còn biết mình là ai và tất nhiên cũng không nhớ bất kỳ ai khác."
Không gian trong phòng bệnh như đóng băng, Lục Cảnh Ngôn lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy.
Lục Cảnh Ngôn: "Suy giảm nhận thức? Giai đoạn cuối? Mất trí nhớ hoàn toàn?"
Anh lẩm bẩm như người mộng du.
Lục Cảnh Ngôn: "Không thể nào, hơn một năm trước, cô ấy vẫn còn bình thường, cô ấy còn tự tay viết đơn ly hôn, bảo rằng đã có người khác."
Bác sĩ: "Hơn một năm trước?"
Bác sĩ lắc đầu.
Bác sĩ: "Với tốc độ tiến triển của căn bệnh này, hơn một năm trước chắc chắn cô ấy đã bắt đầu có những triệu chứng như hay quên, lơ đãng, nhầm lẫn. Chẳng lẽ anh không nhận ra sự bất thường nào sao?"
Câu hỏi của bác sĩ như một nhát d.a.o đ.â.m thẳng vào tim Lục Cảnh Ngôn. Anh lảo đảo ngã khuỵu xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, những ngón tay luồn sâu vào mái tóc rối bời.
Lục Cảnh Ngôn: "Hay quên... lơ đãng..."
Anh thì thầm, giọng nói nghẹn ngào.
Lục Cảnh Ngôn: "Cô ấy quên bỏ muối vào canh, quên khóa cửa nhà, dán giấy nhớ khắp nơi. Tôi lại tưởng cô ấy cố tình gây sự. Tôi đã mắng cô ấy, tôi đã nói cô ấy kéo tôi chìm xuống."
Anh ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu, đầy vẻ điên dại.
Lục Cảnh Ngôn: "Vậy còn người đàn ông kia? Thằng khốn đã cướp cô ấy đi đâu rồi? Tại sao nó lại để cô ấy lang thang ngoài đường như một kẻ ăn mày thế này?"
Bác sĩ thở dài.
Bác sĩ: "Anh Lục, tôi nghĩ anh đã hiểu lầm rồi. Với tình trạng bệnh tật của cô Lâm lúc bấy giờ, làm sao có thể có người đàn ông nào khác? Hơn nữa, dựa vào những vết sẹo cũ trên người cô ấy, có vẻ như cô ấy đã từng trải qua một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng cách đây không lâu và không được điều trị t.ử tế."
Lục Cảnh Ngôn c.h.ế.t lặng. Anh từ từ quay đầu nhìn vào trong phòng bệnh. Tôi đang nằm co ro trên giường, ôm khư khư cuốn sổ bìa da tơi tả dính đầy bùn đất, miệng ú ớ gọi một cái tên không rõ.
Anh cuối cùng đã hiểu ra tất cả.
Không có người đàn ông nào khác cả. Chỉ có một người phụ nữ ngốc nghếch, biết mình sắp c.h.ế.t, đã tự tay dựng nên một vở kịch tàn nhẫn để đẩy anh ra xa, để anh có thể hận cô mà sống tiếp.
Lục Cảnh Ngôn gục đầu xuống, tiếng khóc của một người đàn ông trưởng thành vang lên, xé nát sự tĩnh lặng của hành lang bệnh viện.
Lục Cảnh Ngôn: "Sơ Hạ... anh xin lỗi... Anh là thằng khốn... Anh mới là thằng khốn đã bỏ rơi em..."