“Không có tiền thì cứ nói thẳng, tôi cũng chẳng ép hai người phải đưa. Nào, vứt hộ tôi đống rác này đi, coi như thanh toán xong.”
Đường Dữu nhét hai túi rác to đùng vào tay họ, mỗi người một túi, cực kỳ công bằng.
Mặt Lâm Tuyết Nhi và Lục Văn Hạ đều méo xệch. Hai người một là đại tiểu thư, một là đại thiếu gia, có bao giờ phải tự tay đi vứt rác?
Nhưng nếu không vứt, Đường Dữu cứ đứng nhìn chằm chằm.
Cô thậm chí còn học theo điệu bộ vừa rồi của Lâm Tuyết Nhi: “Không phải chứ, không phải chứ, vừa rồi chị gái còn nói lý lẽ là người một nhà sao? Người một nhà mà nhờ vứt túi rác cũng không chịu?”
“Lục tiên sinh, anh không phải còn hỏi tôi muốn gì sao? Giờ tôi chỉ muốn các người vứt rác, sao hả, thế cũng không được à?”
Gân xanh trên trán Lục Văn Hạ giật giật. Hắn lại một lần nữa cảm thấy trước kia mình điên rồi mới nghĩ Đường Dữu đơn thuần!
Phải biết trước khi đến đây, hắn còn nghĩ sau ngày hôm nay sẽ bồi thường cho cô t.ử tế, nhưng hiện tại... cô không xứng!
Đường Dữu cũng không hiểu nổi hai người này, vứt cái túi rác thôi mà làm như chịu oan ức lớn lắm vậy: “Rốt cuộc hai người có vứt hay không?”
Lục Văn Hạ nghiến răng ken két: “Tôi vứt!”
Lục thiếu đã đi vứt rác, Lâm Tuyết Nhi còn biết làm sao được. Cô ta oán hận nhìn Đường Dữu, khi đi lướt qua người cô, cô ta trút bỏ mọi ngụy trang, ác độc nói: “Đường Dữu, mày c.h.ế.t chắc rồi. Còn ba ngày nữa là mày phải tham gia show hẹn hò, Văn Hạ sẽ không đi cùng mày đâu, mày cứ chờ mà giải nghệ đi!”
Thời mạt thế, vì sinh tồn mà đấu đá nhau đều là d.a.o thật s.ú.n.g thật thấy m.á.u, kết quả đến đây, Đường Dữu chỉ thấy toàn chuyện trẻ con.
Chỉ thế thôi á? Chỉ thế thôi?!
Không phải chỉ là cái show hẹn hò thôi sao, bạn trai này không được thì đá, đổi người khác, chuyện bé xé ra to!
Đường Dữu cạn lời quay người lại. Ai ngờ đúng lúc này, linh khí trong cơ thể d.a.o động một trận, mắt cô sáng lên, cả người phấn khích nhảy cẫng.
Tới rồi, tới rồi!
Lúc ở mạt thế, cô từng có một không gian tùy thân, dựa vào nó mà vơ vét hết tài nguyên. Ai ngờ một sớm xuyên sách, không gian không đi theo cùng.
Ban đầu cô còn ủ rũ, không ngờ vận may đã xoay chiều, không gian và cô nảy sinh liên kết kỳ diệu. Cô có thể chuyển vật tư trong không gian ra từng chút một, chỉ là quá trình vận chuyển có chút... khác thường.
Cô phải lôi đồ từ trong thùng rác ra.
Đây cũng là lý do vì sao khi bị toàn mạng xã hội bôi đen, người ta đồn cô nghèo đến mức phải đi bới thùng rác nhặt ve chai.
Đám người ngu xuẩn, đấy mà là nhặt ve chai à? Đấy là đang nhặt bảo bối!
Lục Văn Hạ và Lâm Tuyết Nhi đã rời đi. Đường Dữu đi dép tông, bước đi như bay chạy tới trước thùng rác.
Rất nhanh, thùng rác đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Nó từ trạng thái bẩn thỉu trở nên tràn ngập linh khí. Đường Dữu chổng cái m.ô.n.g tròn trịa lên, nhìn từ xa trông như nửa người đã chui tọt vào thùng rác.
Thông qua cái cổng vận chuyển là thùng rác này, cô đang lựa chọn đồ trong không gian của mình. Nhưng cô không biết rằng, ngay khoảnh khắc cô mở cửa tứ hợp viện, diễn đàn giới huyền học ở thủ đô đã nổ tung.
【 Tứ hợp viện nhà họ Đường chẳng phải nổi tiếng nguy hiểm sao? Khu vực nguy hiểm cấp S của thủ đô, ai chán sống mà dám chạy vào đó? 】
【 Báo cáo! Tin mới nhất, là người thừa kế duy nhất của nhà họ Đường, tên là Đường Dữu. Đến hiện tại, cô ấy đã vào đó 8 tiếng đồng hồ, không gặp bất cứ nguy hiểm nào! 】
【 Tiếp tục thám thính rồi báo lại! Cần thông tin chính xác hơn! 】 ……
Ngay khi topic đang bàn tán sôi nổi, đột nhiên một bình luận mới khiến mọi người chú ý.
【 Giải tán đi, vị đại lão kia của nhà họ Lục đích thân đi rồi! 】
Lục Vọng, người nắm quyền nhà họ Lục, ngay cả đại thiếu gia Lục Văn Hạ gặp hắn cũng phải khom lưng cúi đầu gọi một tiếng chú nhỏ.
Hắn là người cầm quyền trẻ nhất nhà họ Lục, 27 tuổi, thiên phú khiến mọi người không theo kịp. Tuy nhiên vị đại lão này tính tình quái gở, vui buồn thất thường. Quan trọng nhất là xuất thân khác thường khiến hắn hoàn toàn khác biệt với đám thế gia kiêu ngạo kia. Hắn chính là một con ác quỷ khoác lớp da người.
Khi Lục Vọng theo địa chỉ tìm tới nơi, đập vào mắt là hai đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn đang đung đưa trước thùng rác. Nhìn lên trên nữa là vòng ba tròn trịa, dáng người thiếu nữ cực đẹp, chỉ cần nửa thân dưới cũng đủ khiến người ta phải ngoái nhìn.
Chỉ là hành động thì...
Lục Vọng không hề lộ vẻ chán ghét hay khinh thường, ngược lại còn nhếch môi cười bạc bẽo.
Để hắn xem thử, vị thừa kế tứ hợp viện này đang làm cái trò gì.
Đường Dữu hoàn toàn không biết mình bị người ta theo dõi. Cô nhìn qua cái lỗ nhỏ bằng miệng thùng rác, đang tìm kiếm vật tư cần thiết trong không gian.
Không gian của cô có thể chứa cả vật sống. Ví dụ như lúc này, một bé zombie trông chừng ba tuổi, đáng yêu vô cùng đang nhảy nhót sán lại gần.
“Dữu Dữu, ra ngoài, muốn chơi, đói đói!”
Đường Dữu: “…… Bán manh là đáng xấu hổ, ngươi sống cả trăm tuổi rồi, cút ngay cho ta!” Nói xong, cô mặt lạnh tanh đè đầu cậu bé xuống, ném ngược trở lại.
Thời gian băng chuyền mở ra rất ngắn. Đường Dữu nghĩ đến căn tứ hợp viện trống hoác của mình, chỉ có thể tranh thủ từng giây vơ vét lung tung một ít nhu yếu phẩm.
Ví dụ như bộ trà cụ bằng bạch ngọc này, là cô cướp được từ tay Vua Zombie; còn cái đèn pin này, cướp từ tay lão đại căn cứ, nghe nói là v.ũ k.h.í gì đó, cô không hiểu nhưng đèn phòng ngủ hỏng rồi, cần cái gì đó để chiếu sáng.
Ồ, còn một ít đồ ăn nữa, đồ ăn trong không gian đều chứa linh khí, ăn vào cực tốt cho cơ thể, phải lấy!
Đường Dữu hơi tham lam, cô cầm một cái túi rác đen siêu to, nhét đầy một bao. Ai ngờ đồ nhiều quá, đầu nặng chân nhẹ, mắt thấy sắp ngã chúi đầu vào trong. Phải biết nếu đến giờ mà cô không rời ra, cái thùng rác này sẽ khôi phục nguyên trạng.
Vừa nghĩ đến cái thùng rác bẩn thỉu đó, Đường Dữu - người mà núi Thái Sơn sập trước mặt cũng không biến sắc - đã hoảng loạn!
Cứu…… Ai cứu cô với!
Cổ chân mảnh khảnh đột nhiên bị người nắm lấy, sau đó nhẹ nhàng nhấc lên. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, cuối cùng Đường Dữu cũng bò ra được khỏi thùng rác.
Chỉ một giây sau, thùng rác khôi phục nguyên trạng.
Đường Dữu vẫn còn sợ hãi, quay đầu lại cảm kích nói lời cảm ơn: “Cảm ơn nhé, vị này……”
Người trước mắt khí chất xuất trần, dáng người cao lớn. Anh ta mặc áo vest, nhưng hoàn toàn khác với vẻ chật vật của Lục Văn Hạ khi phơi nắng gắt lúc nãy. Trên trán anh ta không có lấy một giọt mồ hôi, cả người sạch sẽ, đôi mắt hoa đào xinh đẹp hơi cong lên, nụ cười nho nhã, là một thanh niên siêu đẹp trai!
Đường Dữu đáng xấu hổ mà bị vẻ đẹp trai này hớp hồn, lập tức thực hiện một hành động to gan: “Vị tiên sinh này, anh có thiếu tiền không?”
Lục Vọng: “Thiếu.”
Đường Dữu: “Mời anh làm bạn trai tạm thời của tôi, lương thanh toán theo tháng, anh thấy có được không?”
Lục Vọng: “Được, xin hỏi lương bao nhiêu?”
Đường Dữu bị hỏi đến cứng họng. Cô hơi mơ hồ về mức lương của thế giới này. Nguyên chủ tuy đã hai mươi tuổi nhưng nhà họ Lâm ngoài mặt không bạc đãi cô, nói cách khác là cô chưa từng biết đến sự khắc nghiệt của cuộc đời.
“Chờ chút, tôi gọi điện thoại đã.”
Cô phải hỏi người quản lý xem cái show hẹn hò kia trả bao nhiêu tiền cát-xê.
Một lúc sau, cúp điện thoại, cô chân thành nói: “Tôi phải tham gia chương trình, thù lao 50 vạn (khoảng 1.7 tỷ VNĐ), hai chúng ta chia đôi, anh thấy được không?”
Lục Vọng đã điều tra qua cô, biết về show hẹn hò đó. Hắn không kiêng kị gì nhiều, ngược lại cảm thấy thú vị: “Được.”
Đường Dữu để kiểu tóc mái thưa, khi cười rộ lên trông cực kỳ ngoan ngoãn, còn có đôi má lúm đồng tiền đáng yêu. Dưới ánh mặt trời, làn da trắng ngần khiến người ta lóa mắt.
Cô không nghi ngờ gã trước mặt, chủ yếu là vì cô biết xem tướng.
Vầng trán cao rộng, cằm đầy đặn, quan trọng nhất là mệnh cách T.ử Vi. Tướng này nếu ở thời cổ đại chính là tướng đế vương!
Gã trước mắt này đẹp không chỉ ở cái vỏ bọc bên ngoài, mà ngay cả linh hồn cũng toát lên vẻ anh tuấn và mùi tiền. Đúng là kẻ được ông trời thưởng cơm ăn.
Nhưng vấn đề cũng nảy sinh, một người như vậy sao lại xuất hiện ở chỗ này?