Đường Dữu hỏi qua tình hình của hắn. Lục Vọng với gương mặt thanh tú hoàn mỹ không tì vết, mỉm cười mở miệng:
“Nghe nói chủ nhân của căn nhà cổ ở vành đai 2 này đã trở lại, tôi muốn đến hỏi chủ nhà xem có cần mua bảo hiểm không.”
Đường Dữu xuýt xoa một tiếng, cô nhìn bộ vest trên người hắn, lập tức hiểu ra.
Thảo nào giữa mùa hè lại mặc vest, hóa ra là bán bảo hiểm à!
Người anh em này cũng vất vả thật.
“Nếu anh bán bảo hiểm, liệu có xung đột với việc tham gia chương trình cùng tôi không?”
Lục Vọng giải thích một cách chuyên nghiệp: “Sẽ không, thời gian làm việc của tôi rất tự do. Nếu quý cô đây có thể giúp tôi ký vài hợp đồng bảo hiểm, tôi nghĩ tháng tới giám đốc sẽ không tìm tôi đâu.”
Hai ngày trước, vì muốn cắt đứt quan hệ với nhà họ Lâm, Đường Dữu kiêu ngạo không lấy một xu. Hiện tại cô mang trong người khoản tiền khổng lồ nhưng lại không lấy ra được, thẻ ngân hàng chỉ còn vài trăm tệ, đến cơm còn sắp thành vấn đề, lấy đâu ra tiền mua bảo hiểm.
“Đừng nghĩ nữa, chủ nhà là kẻ nghèo rớt mồng tơi, không có tiền mua bảo hiểm đâu.” Đường Dữu nói, lại sợ hắn vi phạm hợp đồng, cảm thấy cần thiết phải ký một bản hợp đồng với hắn: “Đi, đã là bạn trai tạm thời thì cũng phải hợp pháp hợp quy, ký với tôi một bản hợp đồng đi.”
Lục Vọng dừng lại tại chỗ, đôi lông mày tuấn tú hơi cau lại: “Cô không có tiền, liệu có thể chi trả lương cho bạn trai tạm thời không? Tôi không chấp nhận nợ lương.”
Thấy hắn không chịu đi theo, bộ dạng cẩn thận như thế, Đường Dữu hoàn toàn tin tưởng hắn cũng đang túng thiếu: “Chờ chúng ta tham gia chương trình, tổ chương trình sẽ ứng trước một khoản tiền, đến lúc đó sẽ trả lương cho anh.”
Lục Vọng nhìn căn tứ hợp viện trước mắt. Trước kia vô số đạo sĩ định đi vào, không phải gặp quỷ đ.á.n.h tường thì là vào chưa kịp nhìn rõ đã bị thứ gì đó không rõ tên ném ra ngoài, chật vật vô cùng. Thậm chí còn có bộ phận lệ quỷ thèm khát mảnh đất phong thủy bảo địa này, định cướp đoạt, kết quả không ngoại lệ đều một đi không trở lại. Tuy nói không gây ra án mạng gì, nhưng thực lực k.h.ủ.n.g b.ố như vậy, nhỡ đâu ngày nào đó mất kiểm soát thì hậu quả khôn lường, vì thế nơi này mới bị liệt vào khu vực nguy hiểm cấp S.
“Vậy sắp tới tôi có thể ở lại chỗ cô không? Đừng hiểu lầm, nhà tôi vừa phá sản, không có chỗ để đi, chỗ bán bảo hiểm không cung cấp chỗ ở nên mới mạo muội hỏi thăm.”
Chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng lượng thông tin cực lớn.
Đường Dữu lập tức hiểu vì sao hắn một thân quý khí lại phải đi bán bảo hiểm. Nhưng người như vậy sớm muộn gì cũng sẽ Đông Sơn tái khởi, cho nên cô thản nhiên nói: “Trong này nhiều phòng lắm, anh cứ tùy ý chọn một cái. Nhưng tôi không cung cấp nhu yếu phẩm đâu, chăn màn gì đó tự anh nghĩ cách.”
Lục Vọng đi theo Đường Dữu, dễ dàng bước vào tứ hợp viện mà không gặp chút bài xích nào, khiến đôi lông mày hắn hơi nhướng lên.
Xem ra tứ hợp viện có linh tính, người ngoài không vào được trừ khi người nhà họ Đường gật đầu.
Lục Vọng đ.á.n.h giá tứ hợp viện: bài trí xa hoa, hoa trong sân nở rộ, giống như có người chăm sóc cẩn thận.
Để tìm hiểu vị thừa kế bí ẩn của nhà họ Đường này, Lục Vọng quyết định ở phòng ngay cạnh cô.
Phòng ngủ rất lớn, tuy một số đồ đạc hơi cũ kỹ nhưng nhìn bố cục vẫn có thể thấy được sự xa hoa lãng phí năm xưa.
Đường Dữu nhìn căn phòng rộng ngang ngửa phòng mình, đột nhiên nhớ tới chiếc giường của cô.
“Này, cái đó…… Anh tên là gì?”
Lục Vọng: “Tôi họ Lục, tên Lục Vọng.”
Đường Dữu: “Tôi tên Đường Dữu, quả bưởi (Dữu) có ấy. Đúng rồi, Lục tiên sinh, anh lên giường ngồi thử xem, xem có hợp không.”
Giọng điệu tùy ý nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào chiếc giường khiến người ta không thể không nghi ngờ có bẫy.
Lục Vọng mỉm cười, ngoài mặt ngoan ngoãn ngồi xuống, kỳ thực không hề dùng sức. Đường Dữu nhìn chiếc giường không chút sứt mẻ, có chút dỗi hờn.
Sao chỉ có mình cô xui xẻo thế nhỉ!
Đường Dữu nhân lúc Lục Vọng không chú ý, lén đá vào chân giường một cái: “╭(╯^╰)╮ Hứ.”
Bắt nạt người ta! Cô dỗi rồi đấy!
Đường Dữu bản thân cũng chưa quen thuộc tứ hợp viện nên cũng chẳng thể dẫn Lục Vọng đi tham quan.
Đêm xuống.
Cái giếng cạn trong sân đột nhiên có chút động tĩnh nhỏ, miệng giếng tối om hiện lên một vệt trắng, như có thứ gì đó sắp ngoi lên.
Đường Dữu tuy đến từ mạt thế, nhưng ở mạt thế cô sống sung sướng vô cùng, đâu như bây giờ, giường hỏng rồi, chỉ có thể ngủ dưới đất. Mà sàn nhà lạnh băng thế này thì ngủ sao nổi!
Cô nghe thấy tiếng động ngoài sân, trong lòng đang khó chịu nên đi ra ngoài.
Tiếp đó, cô nhìn thấy thứ đang bò ra từ miệng giếng.
Đường Dữu chợt nghĩ đến anh bạn trai tạm thời ở phòng bên cạnh mà cô vất vả lắm mới lừa được. Ba ngày sau nếu không ai cùng cô tham gia chương trình, cô sẽ phải đối mặt với phí vi phạm hợp đồng khổng lồ!
Để không phải đền tiền, cô rảo bước tiến lên, một tay ấn cái thứ kia trở lại.
“Ngươi chui vào cho ta!”
Con yêu quái giếng bất ngờ bị ấn ngược trở lại ngơ ngác. Nó chỉ muốn ra hít thở không khí, phơi ánh trăng, nó đâu có hại người, tại sao không cho nó ra!
“Hu hu! Ta muốn ra ngoài.”
Đường Dữu: “Không, ngươi không muốn!”
Yêu quái giếng tủi thân quá chừng. Nhưng trước kia đã ký khế ước linh hồn với chủ nhân tứ hợp viện là không được làm hại người nhà họ Đường, lúc này chỉ có thể nghẹn khuất ở trong giếng. Càng nghĩ càng tủi thân, nó òa khóc như một đứa trẻ ngay tại chỗ.
Đường Dữu bị nó khóc làm giật cả mí mắt, bất đắc dĩ nói: “Tình huống của ngươi là thế nào?”
Yêu quái giếng thút tha thút thít giải thích một hồi: “Ta vốn là tinh quái của cái giếng này, mỗi ngày dựa vào việc phơi ánh trăng để tu luyện……”
Đường Dữu cũng tò mò, ban đầu cô còn tưởng đây là ma giếng cơ: “Ngươi thế mà không phải là ma.”
Yêu quái giếng lập tức tức giận: “Sao ta có thể là cái loại tà ám âm u đó được!”
Đường Dữu an ủi cho có lệ vài câu, lại nói: “Gần đây an phận chút đi, trong viện có người thường đến, không thể để hắn phát hiện ra các ngươi.”
Yêu quái giếng tủi thân, bọn họ mới là dân bản địa, lại phải vì người ngoài mà chịu ấm ức: “Vậy phải an phận đến bao giờ?”
Đường Dữu: “Không lâu đâu, nhiều nhất là nửa tháng.”
Cô đã tính rồi, show hẹn hò kia có chế độ loại trừ người xếp cuối, cặp đôi cuối cùng sẽ không được tham gia quay tiếp kỳ sau. Với kiểu cá mặn như cô, đi cũng là để nằm ườn ra đấy, tuyệt đối sẽ đứng ch.ót.
Động tĩnh của Đường Dữu ngoài sân cũng không qua mắt được Lục Vọng. Hắn mặc áo sơ mi trắng, quần tây đen đi ra.
Dưới ánh trăng, hắn sạch sẽ không vấy bụi trần, phong thái như ngọc, tựa như trích tiên giáng trần.
Yêu quái giếng lén bò ra nhìn một cái. Chỉ một cái liếc mắt, nó cảm thấy mình đã rơi vào lưới tình!
“Gâu……”
Nó kích động đến mức quên sạch lời dặn của Đường Dữu, trong đầu toàn nghĩ cách làm sao để có cuộc gặp gỡ lãng mạn dưới ánh trăng với soái ca.
Đường Dữu bị tiếng kêu của nó làm giật mình, ngay lập tức hung tàn ấn nó trở lại.
Bõm.
Đó là tiếng yêu quái giếng bị cô ấn xuống đáy, rơi tỏm vào nước.
Lục Vọng: “Hình như tôi nghe thấy tiếng gì đó?”
Đường Dữu mặt không đổi sắc: “Không có gì, chắc là chuột đấy. Dù sao lâu rồi không ai ở, có chuột cũng không lạ.”
Lục Vọng nương theo ánh trăng đ.á.n.h giá cô. Cô gái nhỏ mắt ngọc mày ngài, dưới ánh trăng trông như cục bột nếp, vừa trắng vừa mềm lại cực kỳ đáng yêu. Nhưng Lục Vọng đã thấy nhiều kẻ giả heo ăn thịt hổ, cho nên vị thừa kế nhà họ Đường này, liệu có biết huyền học không?
“Tôi nghe nói rất nhiều nhà cũ không người ở sẽ có những thứ không rõ tên dọn vào. Không biết Đường tiểu thư đã nghe qua loại lời đồn này chưa?”
Đường Dữu: “Lục tiên sinh, thời đại mới rồi, chúng ta phải tin tưởng khoa học, mê tín phong kiến là không được đâu.”