Sau khi kết thúc mối tình với Trần Gia Ngôn, tôi đã lựa chọn ở bên người chú út của anh ta.
Cuộc hôn nhân ấy giúp hai gia đình kết thành thông gia, từ đó quan hệ giữa đôi bên cũng trở nên thân thiết hơn.
Hai năm sau, đứa con đầu lòng của chúng tôi bình an chào đời.
Cũng trong quãng thời gian ấy, Trần Gia Ngôn ở nước ngoài miệt mài theo đuổi ánh trăng sáng suốt năm năm nhưng vẫn không đạt được kết quả, cuối cùng chỉ có thể tuyệt vọng từ bỏ rồi quay về nước.
Ngày gặp lại, anh ta ôm con gái của tôi và chú út mình trong lòng, nhìn con bé đến mức ngẩn ngơ thất thần.
“Em nhìn đi, đứa trẻ này trông giống em lúc nhỏ quá, thậm chí còn phảng phất vài nét giống anh nữa.”
Tôi khựng lại vài giây, sau đó không nhịn được mà bật cười.
“Bởi vì đây là con gái của tôi và chú út anh, con bé có vài nét giống người nhà họ Trần cũng chẳng có gì lạ, xét theo vai vế, nó còn phải gọi anh một tiếng anh họ.”
Trần Gia Ngôn lập tức suy sụp: “Năm đó em yêu anh đến thế, sao em có thể quay sang ở bên một người khác được?”