Sau khi kết thúc mối tình với Trần Gia Ngôn, tôi đã lựa chọn ở bên người chú út của anh ta.

Cuộc hôn nhân ấy giúp hai gia đình kết thành thông gia, từ đó quan hệ giữa đôi bên cũng trở nên thân thiết hơn.

Hai năm sau, đứa con đầu lòng của chúng tôi bình an chào đời.

Cũng trong quãng thời gian ấy, Trần Gia Ngôn ở nước ngoài miệt mài theo đuổi ánh trăng sáng suốt năm năm nhưng vẫn không đạt được kết quả, cuối cùng chỉ có thể tuyệt vọng từ bỏ rồi quay về nước.

Ngày gặp lại, anh ta ôm con gái của tôi và chú út mình trong lòng, nhìn con bé đến mức ngẩn ngơ thất thần.

“Em nhìn đi, đứa trẻ này trông giống em lúc nhỏ quá, thậm chí còn phảng phất vài nét giống anh nữa.”

Tôi khựng lại vài giây, sau đó không nhịn được mà bật cười.

“Bởi vì đây là con gái của tôi và chú út anh, con bé có vài nét giống người nhà họ Trần cũng chẳng có gì lạ, xét theo vai vế, nó còn phải gọi anh một tiếng anh họ.”

Trần Gia Ngôn lập tức suy sụp: “Năm đó em yêu anh đến thế, sao em có thể quay sang ở bên một người khác được?”

Tôi bình thản đưa tay đón con gái từ trong lòng anh ta.

“Anh Trần, chuyện cũ giữa chúng ta vốn đã nổi tiếng đến mức ai cũng biết, bây giờ còn nhắc lại làm gì nữa?”

Khi cả gia đình đang tất bật chuẩn bị địa điểm tổ chức sinh nhật cho Huyên Huyên, quản gia bỗng hớt hải chạy tới.

“Cậu… cậu chủ trở về rồi.”

Mẹ chồng tôi ngơ ngác hỏi lại: “Cậu chủ nào cơ… rốt cuộc là cậu chủ nào trở về?”

“Là cậu chủ Gia Ngôn.”

Quản gia kín đáo nhìn ông cụ một cái rồi lập tức cúi thấp đầu.

“Gia Ngôn… thật sự trở về rồi sao?”

Chị dâu cả vội vàng bước lên phía trước.

Trần Gia Ngôn chính là con trai ruột của chị ấy.

Ngày trước, chị ấy cũng từng suýt trở thành mẹ chồng của tôi.

“Thằng khốn ấy vẫn còn biết đường quay về cơ à?

Cuối cùng cũng rong chơi đủ ở bên ngoài rồi đúng không?”

Ông cụ tức giận lên tiếng, vừa nói vừa chống gậy đi nhanh về phía cửa lớn.

Trần Gia Ngôn đang quỳ bên ngoài, vừa nhìn thấy ông cụ xuất hiện đã lập tức lớn tiếng gọi: “Ông nội.”

Ông cụ siết c.h.ặ.t cây gậy trong tay: “Mày còn mặt mũi trở về đây sao?

Mày có biết năm đó mày suýt khiến nhà họ Trần chúng ta mất sạch thể diện không?”

“Ông nội, cháu biết mình sai rồi.

Bây giờ cháu đã nghĩ thông mọi chuyện, từ nay về sau cháu tuyệt đối sẽ không vì một người phụ nữ mà khiến cả gia đình náo loạn đến long trời lở đất nữa.”

Trần Gia Ngôn khổ sở van xin, vẻ mặt trông vô cùng đáng thương.

Nói xong, anh ta lại quay sang nhìn mẹ mình.

“Mẹ, mẹ mau cầu xin ông bà cho con vào nhà đi, lần này con thật sự đã biết sai rồi.”

Chị dâu cả mấp máy môi, dường như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng.

Tôi, Trần Diễn Chu và Huyên Huyên đứng cách cổng lớn khá xa, chỉ có thể miễn cưỡng nghe rõ cuộc trò chuyện bên kia.

Huyên Huyên ngậm một cây kẹo mút trong miệng, tò mò ghé sát lại bên cạnh tôi.

“Mẹ ơi, mẹ ơi, tại sao chúng ta không đi qua đó vậy?”

Tôi và Trần Diễn Chu nhìn nhau một cái, nhưng cả hai đều không lập tức trả lời.

Lý do thật ra rất đơn giản, thân phận hiện giờ của tôi quả thực có phần khó xử, ít nhất là trong mắt Trần Gia Ngôn.

Tôi đoán anh ta khó lòng chấp nhận được chuyện người phụ nữ từng suýt trở thành vị hôn thê của mình, cuối cùng lại kết hôn với chú út của mình.

Trần Diễn Chu đưa tay xoa đầu Huyên Huyên: “Đừng nóng vội, gia đình ba người chúng ta phải để dành đến cuối cùng mới xuất hiện, như vậy mới có thể chọc người đàn ông đang quỳ dưới đất kia tức c.h.ế.t.”

“Chuyện này gọi là sóng trước chưa kịp yên thì sóng sau đã ập tới, cứ để anh ta bị mắng thêm một lúc, đến phút cuối chúng ta mới ra mặt khiến anh ta hoàn toàn sụp đổ.”

Tôi quay sang nhìn Trần Diễn Chu, khóe môi không khỏi cong lên.

Anh thật sự có một sở thích xấu xa đến mức khiến người ta phải cạn lời.

Ban đầu tôi còn tưởng anh cũng giống mình, chỉ vì cảm thấy tình huống hiện tại quá khó xử nên mới không muốn bước tới.

Ai ngờ anh đơn giản chỉ cảm thấy chuyện này rất thú vị, còn muốn dành tặng cháu trai mình một màn “bất ngờ” thật hoành tráng.

“Ba ơi, người đang quỳ dưới đất kia là ai vậy?

Con chưa từng nhìn thấy người đó bao giờ.”

Huyên Huyên chạy vòng quanh tôi và Trần Diễn Chu, đôi chân nhỏ bé cứ hoạt động liên tục, chẳng lúc nào chịu đứng yên.

“Chỉ là một người xa lạ thôi, lát nữa con cứ gọi anh ta là anh trai là được.”

Huyên Huyên lập tức hỏi tiếp: “Tại sao con phải gọi người đó là anh trai?

Trông người đó hoàn toàn chẳng giống anh Kỳ Kỳ chút nào.”

“Ồ, ý con là người đó không trẻ bằng anh Kỳ Kỳ, đúng không?”

Huyên Huyên ngoan ngoãn gật đầu.

Nụ cười trên mặt Trần Diễn Chu lập tức trở nên phóng khoáng hơn: “Đúng vậy, anh ta đã không còn trẻ nữa, chẳng những không trẻ mà mắt còn không được sáng.”

“Anh vừa phải thôi.”

Tôi nhìn Trần Diễn Chu, suýt chút nữa bị vẻ mặt đắc ý của anh chọc cho bật cười.

“Đừng tiếp tục nói xấu người ta nữa, sự ghen tuông của anh sắp hiện rõ hết trên mặt rồi đấy.

Nếu để ba mẹ nghe thấy, họ lại mắng anh chỉ biết gây chuyện linh tinh.”

“Anh chỉ cảm thấy mình vừa trẻ hơn anh ta, vừa đẹp trai hơn anh ta, lại càng xứng đôi với em hơn anh ta.”

1 - Anh Ta Bỏ Tôi Giữa Lễ Đính Hôn Để Theo Đuổi Tình Cũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia