01

Anh trai tôi, Vệ Lẫm, là một “người mẹ đàn ông” vô cùng tận tâm.

Đặc biệt là khi tôi mới sáu bảy tháng tuổi, vẫn chỉ là một cục nếp nhỏ biết oe oe khóc.

Khi đó tôi vừa bị bố mẹ ném từ thành phố về quê.

Khả năng khống chế cơ thể nhỏ bé này gần như bằng không.

Khóc hay cười hoàn toàn dựa vào bản năng.

Đúng lúc lại gặp phải giai đoạn sợ người lạ khó chiều nhất.

Ai bế tôi lên, tôi cũng làm loạn.

Khóc đến mức trời long đất lở, xé gan xé phổi.

Căn hộ hai phòng một khách bé bằng bàn tay nhà tôi khi ấy, tiếng khóc vang vọng ba ngày không dứt.

Chỉ có một người là ngoại lệ.

Chính là anh trai ruột của tôi Vệ Lẫm.

Năm đó mới mười tuổi, nhưng đã thấp thoáng dáng dấp của một hung thần sống.

Khi anh đen mặt, cả người tỏa ra khí tức “đừng có lại gần ông đây”, cực kỳ miễn cưỡng mặc vào chiếc váy hoa nhí của bà Trương hàng xóm hồi còn trẻ.

Thế giới...

Lập tức yên tĩnh.

Tôi ngay tức khắc ngừng tiếng khóc như sấm rền, chớp chớp đôi mắt ngập nước, đưa bàn tay nhỏ ra muốn chạm vào những bông hoa trên váy anh.

Mặt Vệ Lẫm càng đen hơn.

Đen đến mức như sắp nhỏ ra mực.

Nhưng anh vẫn cứng nhắc bế tôi vào lòng.

Động tác tuy vụng về nhưng lại rất vững vàng.

Tôi thỏa mãn cọ cọ trong n.g.ự.c anh rồi bật cười khanh khách.

Bà Trương bên cạnh cũng cười đến không khép nổi miệng, vừa đập đùi vừa vui vẻ nói:

“Ôi chao, Tiểu Lẫm nhà chúng ta mặc váy đẹp quá đi mất! Còn xinh hơn cả con gái nữa!”

Gân xanh trên trán anh trai tôi giật mạnh một cái.

Trong ba người có mặt tại đó.

Hai người vui đến bay lên trời.

Người còn lại anh trai tôi.

Đang dùng ánh mắt công kích không phân biệt đối tượng, hòng dùng sát thương tinh thần khiến tôi và bà Trương ngậm miệng ngay tại chỗ.

Đáng tiếc.

Tôi chỉ là một đứa trẻ sơ sinh.

Còn bà Trương thì da mặt dày hơn cả tường thành.

Đòn công kích tinh thần của anh.

Hoàn toàn vô hiệu.

02

Tôi là người xuyên sách.

Khi cuối cùng tôi cũng đối chiếu được gương mặt non nớt nhưng đầy vẻ khó chịu trước mắt với tên phản diện điên loạn, kết cục thê t.h.ả.m trong tiểu thuyết...

Tôi suýt nữa phun cả ngụm sữa ra ngoài.

Không phải chứ?

Biết trước tôi sẽ xuyên sách thì tôi tuyệt đối không đọc loại tiểu thuyết hiện thực đau đớn này đâu!

Tôi thà đi đọc mấy bộ truyện sảng văn mà từ chính diện đến phản diện đều là tổng tài bá đạo, ra ngoài có tám trăm vệ sĩ theo sau, tiền nhiều đến mức có thể dùng để châm t.h.u.ố.c ấy!

Lùi một vạn bước mà nói.

Cho dù thật sự xuyên vào cuốn sách này.

Thì cho tôi xuyên thành người qua đường, hay kẻ ất ơ gì đó cũng được mà!

Tại sao lại cố tình là em gái ruột của tên phản diện từ sớm đã kết thù không đội trời chung với nam chính, cuối cùng bị nhóm nhân vật chính hợp sức tiêu diệt, c.h.ế.t không ai hay biết này chứ?

Tôi, Vệ Thư.

Một đứa trẻ sơ sinh sở hữu linh hồn trưởng thành.

Nằm trong lòng “người mẹ đàn ông”, rơi vào trầm tư.

Theo nguyên tác.

Anh trai tôi, Vệ Lẫm, chính là tảng đá cản đường lớn nhất trên con đường trưởng thành của nam chính Giang Thư Bạch.

Một tảng đá vừa thối vừa cứng.

Lại còn cực kỳ biết đ.á.n.h nhau.

Mâu thuẫn giữa hai người bắt đầu từ thời trung học.

Dây dưa mãi đến khi bước chân vào xã hội.

Cuối cùng kết thúc bằng thất bại t.h.ả.m hại của anh trai tôi.

Còn tôi.

Là cô em gái được anh cưng chiều nhất.

Đương nhiên cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì.

Tôi nhìn Vệ Lẫm.

Đột nhiên cảm thấy hơi thương anh.

Từ nhỏ không được cha mẹ yêu thương.

Lớn lên lại cứ đối đầu với nam chính.

Chẳng bao lâu đã lĩnh hộp cơm.

Nhưng không sao cả!

Nếu tôi đã đến đây.

Thì nhất định sẽ thay đổi kết cục của anh!

Nghĩ vậy.

Ánh mắt tôi nhìn anh lập tức tràn đầy ý chí chiến đấu.

Còn Vệ Lẫm thì đang đưa một ngón tay ra chọc chọc má tôi.

Chọc đến mức mặt tôi giống hệt một cái bánh bao bị vò nát.

“Nhìn cái gì mà nhìn, nhóc con.”

Giọng nói vẫn còn mang theo âm sắc trẻ con chưa hoàn toàn biến mất.

Nhưng anh lại cố tỏ ra trưởng thành để dạy dỗ tôi.

“Bố mẹ chúng ta đều là kiểu mặc kệ mọi thứ. Em cũng đừng mong anh nuôi em thành thiên kim lá ngọc cành vàng gì.”

Anh nói đúng.

Trong nguyên tác.

Cặp bố mẹ chỉ biết sinh chứ không biết nuôi của tôi có thể coi là hình mẫu tiêu biểu của người ích kỉ.

Họ không trọng nam khinh nữ.

Bởi vì trai hay gái họ đều không yêu.

Người duy nhất họ yêu là chính bản thân mình.

Hai người làm việc ở thành phố.

Tiền kiếm được chỉ cần đủ để bản thân sống sung sướng là được.

Khoản tiền ít ỏi gửi về nhà mỗi tháng.

1 - Anh Trai Tôi Là Phản Diện - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia