Chương 3
Tạ Trác quỳ một gối xuống đất, kéo c.h.ặ.t ngoại bào quấn quanh người ta.
Hắn ôm trọn ta vào lòng, che kín không để ai nhìn thấy.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng vuốt dọc theo sống lưng ta, từng cái một.
"Ho từ từ thôi, cẩn thận cổ họng."
Bốn phía vang lên những tiếng bàn tán hỗn loạn.
Ngay sau đó là tiếng khóc đầy hoảng hốt của trưởng tỷ.
"Ấu Hành?!"
Tỷ ấy lảo đảo chen từ trong đám đông chạy tới.
Bộ y phục trên người đã không còn là bộ mặc lúc vào cung.
"Vừa rồi ta nghe có người hô có người rơi xuống nước, sao lại là..."
Khi nhìn rõ người cứu ta là Tạ Trác, vẻ mặt trưởng tỷ thoáng sững sờ.
Ánh mắt tỷ ấy khẽ lệch sang một bên, rất khó nhận ra.
Ta men theo ánh mắt ấy nhìn qua.
Bùi Kỷ Bạch đang đứng ở đó.
Toàn thân hắn ướt sũng.
Ánh mắt vô cùng phức tạp.
Hắn cũng đã nhảy xuống nước.
Chỉ là...
Chậm mất một bước.
May mà...
Hắn đã chậm một bước.
"Đều tại ta. Chỉ vì váy áo bị bung đường chỉ nên nhất thời luống cuống. Nếu ta không gọi muội tới thì đã chẳng xảy ra chuyện này."
Trưởng tỷ vừa tự trách vừa rơi nước mắt.
Mấy vị phu nhân đứng bên cạnh lập tức lên tiếng an ủi.
"Vân Dao, chuyện này sao có thể trách con được?"
"Có trách thì cũng chỉ trách đám cung nhân sửa sang không cẩn thận. Con chỉ là quá thương yêu muội muội của mình thôi."
Ta lạnh lùng nhìn màn kịch của trưởng tỷ.
Bày mưu khiến ta rơi xuống nước.
Ép ta phải gả cho một người không yêu ta.
Đó chính là cái gọi là yêu thương của trưởng tỷ dành cho ta.
"Thái y đâu?"
Tạ Trác bình thản hỏi.
Chỉ một câu nói.
Mọi người lập tức im bặt, không ai dám lên tiếng nữa.
Chỉ có một tiểu thái giám vội vàng bước ra đáp:
"Bẩm Hầu gia, Thái y đã đợi ở thiên điện. Xin Hầu gia đưa Sở nhị tiểu thư sang thay y phục trước."
Tạ Trác cúi người bế ta lên, chuẩn bị rời đi.
Trưởng tỷ cuống quýt định đi theo.
Nhưng bị thị vệ bên cạnh Tạ Trác đưa tay ngăn lại.
Tạ Trác khẽ cụp mắt, giọng nói vẫn bình thản.
"Hôm nay là đại thọ của Thái hậu."
"Là ngày đại hỷ."
"Sở đại tiểu thư vẫn nên ở lại lau nước mắt đi."
"Kẻo lại mang đến điều xúi quẩy."
...
Thiên điện đèn đuốc sáng trưng, hơi ấm lan tỏa khắp phòng.
Sau khi bắt mạch, Thái y chỉ nói hàn khí đã xâm nhập cơ thể, khiến bệnh cũ trong người tái phát.
Dặn dò phải tĩnh dưỡng cẩn thận.
Dù sao chuyện cũng xảy ra trong cung.
Không tiện điều tra quá sâu.
Thái hậu ban thưởng một ít d.ư.ợ.c liệu quý xem như bồi thường, trấn an.
Chuyện này...
Cũng cứ thế mà lặng lẽ khép lại.
…
Sau khi trở về phủ, ta lấy cớ bệnh ho tái phát, sợ lây bệnh cho người khác nên đóng cửa viện, từ chối gặp bất kỳ ai.
Trong lòng ta nặng trĩu.
Mãi vẫn không nghĩ ra...
Rốt cuộc vì sao trưởng tỷ nhất quyết phải gả ta cho Bùi Kỷ Bạch.
Ta tựa bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn cây hải đường trong sân.
Đang mải suy nghĩ.
Bỗng bên ngoài bức tường viện vang lên một tràng tiếng động sột soạt.
Ngay sau đó.
Một con mèo mướp xám trắng nhảy từ trên tường xuống.
Nó đáp vững vàng lên cành hải đường, làm cánh hoa rung rinh rơi xuống như một cơn mưa.
"Miêu Thập Nhất?"
Ta ngẩn người.
Còn chưa kịp hoàn hồn.
Lại có một bóng người mặc huyền y lướt qua đầu tường.
Ta vội nhìn theo.
Dưới gốc hải đường.
Tạ Trác đang đứng đó.
Miêu Thập Nhất tung người nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp lên vai hắn rồi thong thả l.i.ế.m móng vuốt.
Một người một mèo cùng lúc nhìn về phía ta.
"Sao còn chưa ngủ?"
Tạ Trác là người lên tiếng trước.
"Ta mà ngủ rồi thì làm sao nhìn thấy Tạ tiểu Hầu gia đêm hôm lẻn vào khuê phòng của nữ t.ử được?"
Ta khép c.h.ặ.t vạt áo mỏng, hơi nghiêng người ra ngoài cửa sổ.
Mỉm cười trêu hắn.
"Ta đóng cửa không gặp ai."
"Còn huynh thì hay thật, trực tiếp trèo tường vào luôn."
Trên gương mặt tuấn mỹ vô song của Tạ Trác không hề có chút lúng túng.
"Muội chỉ nói không gặp người."
"Đâu có nói không gặp mèo."
Hắn đưa tay nhấc Miêu Thập Nhất khỏi vai.
Giơ nó lên trước mặt ta.
"Ta tới để trả mèo."
Ta đưa tay xoa đầu Miêu Thập Nhất.
Nó ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay ta, phát ra tiếng gừ gừ mềm mại.
Con mèo này là do ta nhặt được khi còn sống ở Tạ phủ.
Khi ấy ta biết rất ít chữ.
Tạ Trác bảo ta đặt tên cho nó.
Ta thuận miệng gọi là Miêu Nhất, còn cố chấp nói như vậy sẽ dễ nhớ.
Ai ngờ chẳng bao lâu sau.
Miêu Nhất dẫn tất cả huynh đệ tỷ muội của nó về Tạ phủ tránh rét.
Đời này nối đời khác.
Đến nay đã xếp tới Miêu Thập Nhất.
Đáng tiếc vì bệnh ho của ta, không thể nuôi chúng bên mình.
Sau khi trở về Sở phủ.
Ta đành giao tất cả cho Tạ Trác chăm sóc.
"Chỉ vì trả mèo thôi sao?"
Ta khẽ chạm vào chiếc mũi nhỏ của Miêu Thập Nhất, ngẩng đầu nhìn Tạ Trác.
"Chuyện muội rơi xuống nước..."
"Ta đã điều tra rõ."
Giọng hắn vô cùng chắc chắn.
"Cẩn thận trưởng tỷ của muội."
Nếu Tạ Trác đã nói như vậy.
Thì hẳn hắn đã nắm được chứng cứ xác thực.
Dù trong lòng ta vốn đã nghi ngờ.
Nhưng khi suy đoán ấy thật sự được chứng minh...
Lại chỉ còn cảm giác nghẹn ngào khó tả.
"Huynh nói..."
Ta nghẹn lời.
Không còn gọi nổi hai tiếng trưởng tỷ nữa.
"Rốt cuộc... vì sao nàng ấy lại làm vậy?"
Tạ Trác không trả lời ngay.
Mà đột nhiên đổi sang một câu chuyện khác.
"Mùa đông năm ngoái."
"Bắc Cảnh tiêu diệt một ổ mã phỉ đã chiếm cứ suốt sáu năm."
"Bọn chúng cướp của g.i.ế.c người, cướp bóc thương nhân, tàn sát thôn làng."
"Dân chúng quanh vùng khổ không thể tả."
"Khi kiểm kê sào huyệt của bọn chúng."
"Ta phát hiện một chuyện rất thú vị."
"Một nửa số bạc trong sổ sách đều được đưa tới một ngôi chùa dưới chân núi, nơi hương khói vô cùng hưng thịnh."
Ta nghe mà vẫn chưa hiểu.
Chuyện ấy thì liên quan gì đến trưởng tỷ?
Nhưng nếu Tạ Trác đã nhắc tới.
Ắt hẳn có dụng ý.
"Trụ trì là một lão hòa thượng ngoài sáu mươi."
"Ông ấy lập thiện đường, ngày thường phát cháo phát t.h.u.ố.c."