Hôm sau, Hướng Khả Tinh thức dậy, cả người eo đau lưng mỏi, vừa đứng lên đã nhìn thấy Quý Như Phong đứng ở chỗ đó, ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt hơi lười nhác, trên gương mặt có một tia mỉm cười khó hiểu.
“Quý Như Phong! Anh đứng ở đó bao lâu rồi?” Hướng Khả Tinh đứng lên, xoa xoa cổ mình, bực bội nhìn bóng lưng Quý Như Phong.
“Đã thức dậy, vậy thì đi đi.” Sau khi nói xong, Quý Như Phong để ly trà xuống, rồi kéo tay Hướng Khả Tinh rời khỏi đây.
“Còn sớm như thế, anh muốn đi đâu?” Hướng Khả Tinh hơi phản kháng, nhìn bộ dạng khẩn cấp của anh, cô rất tò mò, rốt cuộc người này muốn đưa cô đi đâu.
“Tất nhiên là về nhà rồi.” Quý Như Phong trả lời lại, để Hướng Khả Tinh ngồi vào trong xe, rồi bằng tốc độ nhanh nhất, anh lái xe rời khỏi đây.
Hướng Khả Tinh sững sờ nhìn anh: “Về nhà làm cái gì?”
“Không phải đêm qua tôi đã nói với cô rồi sao? Tôi sẽ làm cho cô bi ai.” Quý Như Phong cười thần bí, ánh mắt quỷ dị nhìn cô.
Cái liếc mắt này khiến Hướng Khả Tinh lập tức hoàn hồn, cũng hiểu rõ những lời của Quý Như Phong, sắc mặt lập túc tái méc, nhìn người đàn ông trước mặt không biết rốt cuộc anh ta đang suy nghĩ cái gì.
“Quý Như Phong! Anh điên à?”
“Tôi không có điên, nhưng mà tôi chỉ muốn nhìn xem, vẻ mặt bi ai của cô là cái dạng gì thôi.” Tâm tình Quý Như Phong thật tốt, dường như kết hôn với cô sẽ rất thú vị, nhìn vẻ mặt của cô bây giờ, cũng đã đủ thú vị rồi.
“Anh nhàm chán quá, tôi sẽ không kết hôn với anh, huống chi, đừng quên anh đã làm chuyện vì đối với chúng tôi, ba mẹ tôi cũng không phải là đèn cạn dầu, anh tin rằng anh có khả năng thành công sao?” Hướng Khả Tinh hừ lạnh một tiếng, cười rất tự tin, nhìn vẻ mặt Quý Như Phong không nói nên lời.
Cô tin mình nhất định sẽ thắng, nhưng xe vừa đến Hướng gia, sau khi cô xuống xe, Quý Như Phong cũng theo cô xuống xe, làm co sắc mặt của cô tái nhợt.
“Anh làm gì? Còn không nhanh về nhà anh đi.” Hướng Khả Tinh đè thấp giọng nói của mình, không muốn để cho những người khác nghe thấy.
Ai biết được Quý Như Phong hoàn toàn không để ý đến những người khác có nghe thấy không, bọn họ đi đến trước mặt ba Hướng, mẹ Hướng rất lễ phép chào hỏi.
Me Hướng và ba Hướng khi nhìn thấy anh thì hoảng hốt một lúc, lúc này anh lại lễ phép như thế.
Mẹ Hướng đi đến trước mặt Hướng Khả Tinh, Trên gương mặt đều là vẻ lo lắng: “Chuyện này là thế nào? Vì sao con lại ở chung với cậu ta?”
“Mẹ, thật ra chỉ là trùng hợp gặp nhau, anh ta đưa con trở về thôi.” Sau khi Hướng Khả Tinh nói xong, lạnh lùng nhìn lướt qua Quý Như Phong đang đứng gần cô, ý bảo anh có thể rời khỏi đây rồi.
Ai biết được Quý Như Phong đi đến trước mặt cô, một phát ôm lấy eo cô, hành động như vậy khiến cho mọi người đứng xung quanh hít vào một hơi thật sâu, mẹ Hướng chợt ngây ngẩn cả người, không biết nên phản ứng thế nào.
Ngược lại ba Hướng phản ứng trước, sắc mặt ông rất khó coi: ‘Vào đi rồi nói.” Nói xong, ba Hướng và mẹ Hướng đều đi vào nhà.
Hướng Khả Tinh nhanh ch.óng thoát khỏi cánh tay anh, bực bội nói: “Anh làm gì? Chẳng lẽ anh không biết sẽ làm người khác hiểu lầm sao?”
“Tôi chính là muốn kết quả như vậy, tôi chưa đến cha vợ tương lai, mẹ vợ đang chờ chúng ta rồi.” Quý Như Phong đắc ý tiêu soái đi vào.