Trong phòng khách, sắc mặt mẹ Hướng và ba Hướng rất khó coi, nhìn Quý Như Phong, rồi lại nhìn Hướng Khả Tinh: “Chuyện của các con rốt cuộc là thế nào?”

Mẹ Hướng không quên chuyện xảy ra từng giây từng phút nào, lúc đó Quý Như Phong dẫn một người phụ nữ đến, làm cho bọn họ rất khó chịu, hiện tại cậu ta lại làm ra hành động như vậy, chẳng lẽ cậu ta thật sự lừa gạt Hướng gia sao?

“Bác trai, bác gái, con biết chuyện trước đây con làm khiến cho hai bác rất tức giận, nhưng mà lần này là con nghiêm túc!”

Vẻ mặt Quý Như Phong rất thành thực, hơi hơi cúi đầu, bộ dáng chân thành nhận lỗi.

Nếu Hướng Khả Tinh không biết sớm chuyện này, thật sự sẽ bị tên này hù dọa.

Hiển nhiên là mẹ Hướng và ba Hương không hiểu rõ, đều bị dọa sợ hãi, nhìn Quý Như Phong nghiêm túc như vậy, bọn họ cũng không biết nên nói cái gì.

“Cậu nói là cậu nghiêm túc, vậy xin hỏi Lina kia, cậu và cô ta có quan hệ gì?” Mẹ Hướng nhìn Hướng Khả Tinh, rồi lại nhìn đến Quý Như Phong, bà cũng không phải là ngu ngốc.

“Con và Lina không có bất kỳ quan hệ gì, người hãy yên tâm.” Quý Như Phong nói rất chắc chắn, rồi cầm lấy tay Hướng Khả Tinh, hành động chân thành như thế làm mẹ Hướng cũng có chút cảm động.

“Ba, mẹ, con và Quý Như Phong thật ra không phải ……………”

“Thật ra không phải như mọi người suy nghĩ đâu, lần này chúng con đều nghiêm túc, chúng con muốn kết hôn.” Quý Như Phong nhanh ch.óng cắt lời nói Hướng Khả Tinh, hoàn toàn không để cho Hướng Khả Tinh nói chuyện.

Bị hành động không có lễ phép cắt đứt, Hướng Khả Tinh rất khó chịu trừng mắt nhìn Quý Như Phong, ai biết được anh không thấy.

“Như vậy à.” Mẹ Hướng bắt đầu suy nghĩ sâu xa, nhìn bọn họ, không biết lần này có đáng tin hay không.

“Ba mẹ, thật ra các người…………………..”

“Thật ra các người không cần khó xử như vậy, con tin con và Khả Tinh ở cùng một chỗ, con sẽ quý trọng Khả Tinh thật tốt, yêu thương cô ấy thật tốt.”

Lời nói Hướng Khả Tinh bị Quý Như Phong cắt đứt lần nữa, Quý Như Phong nắm c.h.ặ.t bàn tay Hướng Khả Tinh, người ở bên ngoài nhìn vào đều thấy bọn họ rất ngọt ngào.

Nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết, tay cô bị anh nắm sắp phát đau rồi, rốt cuộc đến khi nào anh mới chịu buông tay cô ra.

“Ba mẹ cậu biết không?” Thật lâu sau ba Hướng mới lên tiếng.

“Ba mẹ con đối với Khả Tinh rất hài lòng, họ đều biết hết.” Quý Như Phong cười càng thêm tự tin.

“Để cho ba mẹ con đến, chúng ta sẽ chính thức gặp mặt.” Sau khi nói xong, ba Hướng quay người đi vào phòng sách.

Mà mẹ Hướng nhìn bọn họ, cũng mỉm cười thỏa mãn, rồi đi ngược hướng với ba Hướng.

Lúc, này, Quý Như Phong chậm rãi buông tay Hướng Khả Tinh ra, cười thật tươi với cô, nụ cười trên gương mặt đó thật xán lạn, như ánh mắt trời, nhưng lại ch.ói mắt như thế.

Hướng Khả Tinh hận nghiến răng bóp bóp cánh tay, rồi dùng một nắm tay hung hăng đ.á.n.h vào bụng Quý Như Phong.

“A……………” không ngờ Hướng Khả Tinh lại làm thế với anh, ăn một nắm tay thật mạnh.

Nhìn vẻ mặt Hướng Khả Tinh tức giận, Quý Như Phong vẫn tươi cười: “Hướng Khả Tinh, chẳng lẽ đây là vẻ mặt bi ai của cô sao?

“Quý Như Phong đáng c.h.ế.t! anh đừng nằm mơ, tôi sẽ không gả cho anh đâu.”

Chờ có cơ hội cô sẽ nói cùng mẹ mình rõ ràng, cái tên này tưởng rằng có những hành động như thế sẽ làm cho sự việc trở thành kết quả đã định sao? Đó là chuyện không có khả năng.

Sau khi Hướng Khả Tinh nói xong, hất phăng cánh tay anh ra, quay đầu bỏ đi lên lầu.

Quý Như Phong đứng chỗ đó cũng không nói tiếng nào, chỉ nhún nhún vai rồi thong thả rời đi, hoàn toàn không thèm để ý đến Hướng Khả Tinh có giữ lại hay không, chỉ cần anh muốn, nhất định sẽ đạt được.

Hướng Khả Tinh, cô chuẩn bị mặc niệm cho bản thân đi.

Quý Như Phong tâm tình vui vẻ lái xe về nhà, tâm tình của anh không ảnh hưởng gì đến ba Quý và mẹ Quý, bọn họ đều lạnh lùng nhìn anh một cái, rồi tiếp tục làm việc của mình, giả vờ như không đếm xỉa gì đến sự tồn tại của anh.

Thái độ như vậy, Quý Như Phong đã dự liệu trước rồi, nhưng mà nếu anh nói ra, nhất định sẽ làm bọn họ ngạc nhiên.

Nghĩ đến đây, Quý Như Phong tâm tình vui vẻ liền ngồi lên ghế sô pha, không để ý đến bọn họ nhìn thấy bộ dạng đáng ghét của anh, anh cầm lấy trái cây trên bàn vui vẻ ăn.

“Ba mẹ, con cho các người một tin tốt.”

“Con sẽ có tin gì tốt.” Hiện tại mẹ Quý con đang trong cơn tức giận, nhớ đến chuyện làm ra ở Hướng gia khiến hai người không quên được, vừa nghĩ đến đây, mẹ Quý tức giận đứng lên, chuẩn bị rời khỏi.

“Mẹ, con muốn kết hôn với Hướng Khả Tinh.” Mẹ Quý vừa bước đi, Quý Như Phong thản nhiên nói tin này ra.

Lập tức ba Quý và mẹ Quý đều ngạc nhiên.

Mẹ Quý lạnh lùng quay đầu nhìn Quý Như Phong đang nhàn nhã, nhìn không ra rốt cuộc là anh thế nào: “Con………Con vừa mới nói cái gì?”

“Con muốn kết hôn với Hướng Khả Tinh, ba, mẹ, các người chuẩn bị sắp xếp đi.” Quy Như Phong đưa hai bàn tay ra, chờ đợi ba mẹ cho anh sự tin tưởng.

Ai biết được cửa phòng của Quý Như Phong bị gõ mạnh mẽ.

Làm anh không kịp phản ứng, khó có thể đứng yên, quay đầu nhìn xem ai lớn mật như thế, vừa mở cửa ra nhìn thấy gương mặt bất mãn của mẹ Quý.

“Mẹ, người làm gì?”

“Tiểu t.ử thối, mẹ phải biết là con muốn gì, lúc trước con mang đến cho nhà người ta sỉ nhục lớn như thế, bây giờ con lại nói việc này, tiểu t.ử thối, rốt cuộc con ăn phải cái gì hả?” Lúc nói chuyện, mẹ Quý bước lên nắm lấy lỗ tai của anh, để cho anh tỉnh táo một chút.

“Mẹ, mẹ, mẹ……….Đau đau…………..”

“Con còn biết đau, tiểu t.ử thối, con nói xem, con đã làm cái gì rồi, bây giờ còn muốn nói nữa, thật là, con không sợ mất mặt, mẹ đây mất mặt dùm con nè.” Mẹ Quý không thể bình tĩnh, ngược lại càng tức giận thêm.

“Mẹ, con kết hôn mẹ không đồng ý, con không kết hôn mẹ cũng không hài lòng, rốt cuộc muốn con làm thế nào, không phải con đã đồng ý chuyện kết hôn với Hướng Khả Tinh rồi sao?” Quý Như Phong cảm thấy mình thật vô tội, lỗ tai bị kéo xuống, rốt cuộc muốn anh làm gì mới chịu thả ra.

“Tiểu thử thối, sao da mặt con dày hơn bức tường vậy?” Mẹ Quý nói rõ ràng như thế mà anh còn nghe không hiểu, bà bực mình thả anh ra, chỉ chỉ vào đầu anh không ngừng nói.

“Mẹ, trừ phi mẹ không muốn Hướng Khả Tinh làm con dâu của mẹ rồi.” Quý Như Phong vò vò lỗ tai phát đỏ lên, nhưng mà những lời anh nói trong nháy mắt mẹ Quý liền hết tức giận.

Mẹ Quý nhìn Quý Như Phong rồi bắt đâu suy nghĩ những lời anh nói, ba Quý luôn trầm mặt từ nãy đến giờ đi đến bên cạnh hai người, nhìn Quý Như Phong: “Con đang nghiêm túc?”

“Tất nhiên, ba à, con đang nghiêm túc.” Quý Như Phong biết anh đã lấy được sự tin tưởng của bọn họ, chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là có thể: “Ba, mẹ, các người còn lo lắng cái gì?”

Nhìn vẻ mặt lo lắng của ba Quý và mẹ Quý như vậy, làm Quý Như Phong càng khó hiểu thêm.

“Khả Tinh là một đứa bé ngoan, có thể để nó làm con dâu của chúng ta tất nhiên là tốt rồi, mà các con xem như là môn đăng hộ đối, nhưng, tên tiểu t.ử thối này……….” Mẹ Quý ngữ khí rất tức giận, nhìn Quý Như Phong, rồi thở dài một hơi.

“Mẹ, bên Hướng gia con sẽ đối phó, nhưng mà các người cũng phải cần giúp sức nha, vì con dâu tương lai của các người mà, đúng không?” Quý Như Phong hiểu bọn họ lo lắng chuyện gì, nhưng mà không sao, nha đầu Hướng Khả Tinh kia, anh có biện pháp có thể đối phó được.

Chủ yếu nhất là, anh còn muốn biết, trong lòng Hướng Khả Tinh ai mới là một nửa lý tưởng của cô, lại nói anh hoàn toàn không xứng với cô, thật là, không biết ánh mắt của cô đã để ở đâu.

“Lần này là con nghiêm túc sao?” Mẹ Quý nhìn vẻ mặt của anh, hít vào một hơi thật sâu, hỏi anh lần nữa để chứng minh.

“Tất nhiên, mẹ à, nếu không nghiêm túc, vì sao con lại muốn kết hôn cùng cô ấy?”

Quý Như Phong nói như đang trấn an họ, làm mẹ Quý cũng yên tâm nhiều, bà gật gật đầu xem như đồng ý, bà đứng lên, chuẩn bị điện thoại cho Hướng gia, cũng cần giải thích rõ với họ, nhân tiện tìm thời gian đưa Quý Như Phong qua đó xin lỗi.

Mấy này nay, Hướng Khả Tinh đều rất bực bội, mỗi ngày Quý Như Phong đều đến nhà cô chào hỏi, khiến cô cảm thấy ghét lên đến đỉnh đầu.

Một ngày này, sáng sớm Hướng Khả Tinh vừa thức dậy, cô chỉ mặc áo ngủ đơn giản, chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí.

“Sao anh lại đến sớm vậy hả?” Hướng Khả Tinh cố ý né tránh anh, nên sáng sớm đã đến đây, hiện tại xem ra, tâm sức của cô đã mất sạch rồi.

Chương 11 - Bà Xã, Sói Đến - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia