Chương 5
"Đến mức cô phải liều mạng đuổi theo suốt cả quãng đường?"
Ta gật đầu.
Một người là chủ t.ử của ta.
Một người là vị hôn phu của ta.
Quả thật.
Đều rất quan trọng.
"Đi!"
Hắn lập tức thúc ngựa đuổi theo.
Nhưng xe ngựa đã mất hút.
Hai chúng ta dừng lại bên bờ sông.
Trên mặt nước.
Vô số hoa đăng trôi lững lờ, bên bờ là tiếng cười nói rộn ràng.
Thế nhưng tầm mắt ta lại dần mờ đi.
"Công t.ử..."
"Ngài nói xem, vì sao hắn lại không chịu dừng xe?"
Rõ ràng hắn biết, nếu ta để lạc Cửu công chúa nhất định sẽ bị phạt.
Người bên cạnh lặng lẽ đưa cho ta một chiếc khăn tay.
"Lau mặt đi."
Ta nhận lấy.
Ngay sau đó hắn lại đưa cho ta một lọ t.h.u.ố.c nhỏ.
"Vết thương trên tay."
"Cũng nên bôi t.h.u.ố.c."
"Cảm ơn."
Ta hít hít mũi, ngước đôi mắt ngấn lệ nhìn hắn.
"Công t.ử."
"Rõ ràng chúng ta không quen biết."
"Vì sao ngài lại đối xử tốt với ta như vậy?"
Còn tốt hơn cả Thẩm Ngự, còn tốt hơn cả phụ thân ta.
Hàng mi dài của hắn khẽ động, hắn quay mặt đi.
"Đó là lẽ thường tình."
"Công chúa!"
"Công chúa!"
Mấy tên thị vệ hớt hải chạy tới.
"Chúc nữ quan, công chúa đâu?"
Sau khi nghe ta giải thích.
Bọn họ vội vã chạy đi.
Ta quay đầu lại thì nam t.ử áo đen đã biến mất từ lúc nào.
...
Không ngờ… lại gặp hắn trong cung.
Ta mỉm cười.
"Công t.ử."
"Chuyện lần trước, đa tạ ngài."
"Khăn tay và lọ t.h.u.ố.c ta vẫn còn giữ."
"Định có dịp sẽ trả lại cho ngài..."
Hắn khẽ ho một tiếng.
"Cô nương cứ giữ đi."
Giọng nói càng lúc càng nhỏ.
"Dù sao sau này..."
"Đồ của ta cũng là của cô."
Ta nghe không rõ.
"Hả? Ngài nói gì?"
Tai hắn bỗng đỏ bừng.
"Không có gì."
Hắn hé môi dường như còn muốn nói gì đó.
Đúng lúc ấy có một cung nhân vội vã chạy đến ghé sát tai hắn nói nhỏ vài câu rồi cung kính mời hắn rời đi.
Đó là người hầu cận bên cạnh Hoàng đế.
Đích thân đến mời hắn như vậy…
Thân phận của hắn xem ra không hề tầm thường.
Nhưng kỳ lạ là ở kinh thành này ta lại chưa từng nghe nói đến nhân vật như vậy.
Đúng lúc ta còn đang nghi hoặc thì tiếng của Thẩm Ngự vang lên.
"Chúc Uyển Uyển?"
Hắn đứng cách đó không xa.
Ngẩn người nhìn ta.
"Sao hôm nay... ngươi lại ăn mặc như thế này?"
…
Tim Thẩm Ngự đập như trống.
Theo thói quen, hắn khẽ nhíu mày.
Chẳng hiểu rốt cuộc mình bị làm sao.
"Sao hôm nay nàng lại ăn mặc đẹp đến vậy?"
Câu nói ấy suýt nữa đã buột miệng thốt ra.
Hắn c.ắ.n mạnh đầu lưỡi.
Ép mình nuốt ngược trở lại.
Giọng điệu lập tức biến thành trách móc.
Hai người quen biết nhau hơn mười năm.
Đối diện với vị nương t.ử tương lai của mình.
Sao hắn có thể thất thố như một tên tiểu t.ử mới lớn được?
Nếu sau này thành thân hắn còn quản được nàng sao?
Chẳng phải sẽ nuông chiều nàng đến mức leo lên đầu lên cổ hay sao?
Mẫu thân hắn vốn đã không thích nàng.
Nếu hắn còn thiên vị nàng.
Mẫu thân hắn sẽ càng không vừa mắt nàng hơn.
Đến lúc ấy hoàn cảnh của nàng chỉ càng thêm khó xử.
Cho nên suốt những năm qua hắn đối xử với Cửu công chúa còn tốt hơn cả với nàng.
Thứ nhất là vì hắn thấy Cửu công chúa ngây thơ đơn thuần.
Trong vô thức hắn đã coi nàng như muội muội mà cưng chiều.
Thứ hai là chỉ cần hắn luôn để mắt đến Cửu công chúa.
Để nàng không gây họa, không đau lòng không bị người khác bắt nạt thì Uyển Uyển cũng sẽ không phải chịu phạt.
Lần hắn quỳ trước điện Dưỡng Tâm.
Cầu xin Hoàng đế đừng gả Cửu công chúa đến Bắc Cảnh.
Thực ra cũng là vì Uyển Uyển.
Bới với tính tình của Cửu công chúa, nếu nàng thật sự gả đến Bắc Cảnh chắc chắn sẽ đưa Uyển Uyển theo cùng.
Hoàng đế sẽ nghĩ cách giữ Cửu công chúa ở lại.
Nhưng sẽ chẳng ai thương xót một nữ quan nhỏ bé như Uyển Uyển.
Đến lúc đó hắn thật sự chẳng còn cách nào nữa.
Còn chuyện hai năm trước.
Uyển Uyển theo Cửu công chúa lén xuất cung xem hội hoa đăng.
Nàng đuổi theo xe ngựa suốt cả quãng đường.
Sau đó còn bị phạt cấm túc một tháng.
Hắn làm vậy chỉ là muốn nàng nhớ đời.
Đừng có lúc nào cũng để Cửu công chúa dắt mũi.
Công chúa là chủ t.ử nhưng thân làm hạ nhân thì cũng phải biết linh hoạt ứng đối.
Nếu không người chịu thiệt chỉ có chính nàng.
Nghĩ đến đây Thẩm Ngự khẽ thở dài.
Vị nương t.ử tương lai của hắn.
Tính tình quá mềm yếu lại còn cố chấp…
Vẫn phải rèn giũa thêm mới được.
…
Thẩm Ngự nhìn ta.
Lúc thì nhíu mày lúc lại thở dài.
"Ngươi chỉ là một nữ quan."
"Ăn mặc quý phái chẳng khác gì công chúa thế này, cuối cùng vẫn không hợp lễ chế."
Hắn nói cũng không sai.
Nhưng các ma ma trang điểm cho ta.
Ắt hẳn đều là ý chỉ của Hoàng đế.
Đã muốn sắc phong ta làm công chúa lại còn trước mặt bá quan văn võ đương nhiên không thể để ta ăn mặc quá tầm thường.
Nhưng nguyên do trong đó ta cũng không tiện nói với Thẩm Ngự.
Ta liền đưa mắt nhìn quanh.
"Cửu công chúa đâu?"
"Nghe nói hôm nay bệ hạ mở tiệc đón gió tẩy trần cho Định Bắc Vương ở ngự hoa viên."
"Nàng không đi sao?"
"Không."
"Cửu Nhi sợ tên Sát Thần đó."
"Chắc chắn đang trốn rồi."
Thẩm Ngự sa sầm mặt.
"Chẳng lẽ ngươi định đi?"
"Người khác tránh còn không kịp."
"Sao ngươi lại còn muốn tự mình đến đó?"
Ta cười gượng hai tiếng.
Liền đổi sang chuyện khác.
"Áo mùa đông ngươi hứa tặng ta đâu rồi?"
"Ta đưa cho Cửu Nhi rồi."
Hắn nhún vai.
"Nàng ấy cứ ôm khư khư bộ lông cáo tuyết đó nhất quyết không chịu buông, mà ta cũng chẳng còn cách nào."
Ta vẫn mỉm cười.
"Ta biết rồi."
Hắn khựng lại rồi cũng cười.
"Không sao."
"Đến mùa đông ta lại săn thêm một con cáo tuyết."
"Làm cho ngươi một bộ áo mới là được."
"Dù sao bây giờ đang là mùa hè."
"Ngươi cũng đâu mặc được."
"Cứ để Cửu Nhi dùng trước đi."
Đến mùa đông thì ta đã ở Bắc Cảnh nửa năm rồi.
Nếu thật sự chờ được bộ áo ấy chắc ta đã c.h.ế.t cóng mất.
Ta vội vàng xua tay.
"Không cần đâu."