Chương 6

Dường như hắn cũng thấy hơi áy náy liền hỏi tiếp:

"Vậy ngươi còn muốn quà gì khác không?"

"Ngày mai ta nhất định mang cho ngươi."

Ta lập tức đáp.

"Ta chẳng muốn gì cả."

Sắc mặt Thẩm Ngự trầm xuống.

"Ngươi đang giận ta sao?"

"Chỉ một bộ áo mùa đông thôi."

"Ngươi cũng muốn so đo với Cửu Nhi?"

"Hả?"

Ta ngơ ngác.

Rồi lịch sự đáp:

"Ngươi nghĩ nhiều rồi."

"Không có chuyện đó."

Mày hắn càng nhíu c.h.ặ.t.

Lần trước hắn đem cây trâm vốn định tặng ta trong lễ cập kê cho Cửu công chúa.

Rõ ràng khi đó ta đã khóc rất lâu.

Sao lần này…

Nhìn ta lại giống như thật sự chẳng hề để tâm?

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một nỗi bất an không rõ nguyên do.

Hắn nhìn chằm chằm vào mắt ta.

"Chúc Uyển Uyển."

"Rốt cuộc ngươi bị làm sao vậy?"

Ta thì có thể làm sao chứ?

Hắn thích công chúa, cưng chiều công chúa, nếu không có gì bất ngờ.

Sau này hắn cũng sẽ trở thành phò mã.

Mà ta thì đã hủy hôn với hắn rồi.

Xét theo thân sơ thì việc hắn thiên vị Cửu công chúa có gì tốt cũng dành cho nàng trước…

Cho dù đem bộ áo mùa đông vốn định tặng ta cho nàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý.

Nếu ta còn giận dỗi chẳng phải quá không biết điều hay sao?

Chỉ là ta còn chưa kịp nói ra thì Hải công công đã đến đón ta.

Thẩm Ngự đứng từ xa nhìn theo bóng lưng ta.

Trên đầu ta đội kim địch quan trên người mặc lễ phục màu xanh sẫm thêu chim kim địch bằng chỉ vàng.

Thân hình mảnh mai lại toát lên vẻ trang nghiêm… mang khí độ của hoàng gia.

Sắc mặt Thẩm Ngự bỗng trắng bệch.

Hai chân lảo đảo.

Phải vịn vào cột hành lang mới đứng vững.

"Bệ hạ... muốn sắc phong Uyển Uyển làm công chúa?"

"Người phải gả đến Bắc Cảnh..."

"Là nàng ấy?"

Tim hắn chợt thắt lại.

Như bị ai đó hung hăng xé toạc.

Đau đến đầu óc trống rỗng.

Ngay giây sau.

Hắn gào lên rồi lao về phía trước.

"Chúc Uyển Uyển!"

"Đứng lại cho ta!"

"Ngươi có nghe không?"

Trong yến tiệc quan khách ngồi chật kín, hết lớp trong lại đến lớp ngoài.

Ta đứng ở phía ngoài xa xa nhìn vào, bóng lưng mặc mãng bào màu đen ở chính giữa kia...

Chính là Định Bắc Vương Lục Tiêu sao?

Sao lại thấy quen thuộc đến lạ?

Ta vô thức bước lên hai bước, muốn nhìn cho rõ hơn thì Hải công công khẽ nhắc:

"Nữ quan, vẫn phải đợi bệ hạ truyền gọi."

Ta hoàn hồn.

Lại ngoan ngoãn đứng yên.

Chỉ nghe có người tuyên chỉ.

"Định Bắc Vương Lục Tiêu có công bình định loạn quân, ban thưởng một vạn lượng vàng, ngàn khoảnh ruộng tốt, ba quận Bắc Cảnh vĩnh viễn làm đất phong, tước vị Định Bắc Vương được thế tập võng thế."

Cả đại điện xôn xao.

Phần phong thưởng này gần như đã là mức cao nhất mà một vương khác họ có thể đạt được.

Lục Tiêu quỳ xuống tạ ơn nhưng vẫn không đứng dậy.

"Thần nguyện lấy tất cả những gì bệ hạ ban thưởng làm sính lễ."

"Cầu cưới Cửu công chúa."

Hoàng đế mỉm cười hiền hòa.

"Cửu Nhi là đứa con mà trẫm và Hoàng hậu có được lúc tuổi đã cao."

"Trẫm không nỡ để nó gả đi xa."

"Hơn nữa..."

"Nó đã có người trong lòng."

Lục Tiêu đột ngột ngẩng đầu.

"Cửu công chúa... đã có người trong lòng rồi sao?"

"Hoàn toàn là thật."

Lục Tiêu im lặng rất lâu.

Ánh mắt đầy mất mát.

"Thần chưa từng nghĩ đến điều đó."

Tim ta chợt thắt lại bỗng thấy có chút áy náy.

Ta thay Cửu công chúa xuất giá.

Thành toàn cho Thẩm Ngự và Cửu công chúa.

Nhưng đối với Định Bắc Vương… không cưới được người mình yêu, lại còn bị ép cưới một vị công chúa giả như ta.

Há chẳng phải cũng là một loại tàn nhẫn khác sao?

Ta cúi đầu.

Chỉ hận không thể tìm một cái lỗ dưới đất để chui xuống.

Hoàng đế lại lên tiếng.

"Trẫm vẫn còn một vị công chúa nữa."

"Rất xứng đôi với ngươi."

Các đại thần nhìn nhau.

"Chẳng phải chỉ có một Cửu công chúa thôi sao?"

Giọng Lục Tiêu rõ ràng lạnh đi vài phần.

"Bệ hạ."

"Thần cầu cưới là Cửu công chúa."

"Nếu không phải nàng ấy, thần..."

"Cứ gặp rồi hãy nói."

Hoàng đế khẽ ra hiệu với Hải công công.

Hải công công lập tức dẫn ta tiến lên.

Trong yến tiệc vang lên từng tiếng hít khí.

Có người thấp giọng hỏi đó là thiên kim nhà ai.

Ta dừng bước.

Khẽ ngước mắt.

Bốn mắt nhìn nhau với Lục Tiêu.

Ta kinh ngạc mở to mắt.

Là vị công t.ử áo đen?

Ngài ấy.. sao có thể là Định Bắc Vương?

Ta chưa từng gặp người nào dịu dàng hơn ngài.

Sao ngài lại có thể là vị Sát Thần trong lời đồn kia được?

Lục Tiêu nhìn ta trong mắt dâng lên ý cười.

"Sai rồi..."

"Nhưng cũng đúng rồi."

Ta khẽ nhíu mày.

Câu này… ta hoàn toàn không hiểu.

Hải công công ho khẽ một tiếng.

"Nữ quan."

"Đến lúc tiếp chỉ rồi."

Ta vội vàng quỳ xuống.

"Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Thứ nữ phủ Vinh Xương Bá, Chúc thị Uyển Uyển, nay sắc phong làm Uyển Ninh Công chúa, ban hôn với Định Bắc Vương..."

Lục Tiêu quỳ bên cạnh ta.

Khẽ lẩm bẩm tên ta.

"Uyển Uyển..."

"Uyển Uyển..."

"Tên rất hay."

Mặt ta nóng bừng.

Còn chưa kịp nói gì bên ngoài bỗng truyền đến một trận náo loạn.

Có người khàn giọng gào lên:

"Nàng ấy là thê t.ử chưa cưới của ta..."

Khi Thẩm phu nhân chạy tới thì Thẩm Ngự đã bị mấy tên thị vệ đè c.h.ặ.t xuống đất.

Đôi mắt hắn đỏ ngầu.

"Uyển Uyển là thê t.ử chưa cưới của ta!"

"Bọn ta đã đính hôn từ nhỏ!"

"Dựa vào đâu bệ hạ lại ban nàng cho Lục Tiêu?"

"Còn có thiên lý, còn có vương pháp hay không?"

Thẩm phu nhân sợ đến run rẩy.

Bà lao tới bịt c.h.ặ.t miệng hắn.

"Con muốn c.h.ế.t sao?"

"Đừng nói là gả Chúc Uyển Uyển cho Định Bắc Vương."

"Cho dù bệ hạ có tru di cả phủ Thẩm."

"Con cũng không được oán trách người nửa câu!"

Bà hạ thấp giọng.

Nghiến răng nói thêm.

"Huống hồ."

"Con và thứ nữ nhà họ Chúc đã hủy hôn rồi."

"Nó lấy ai thì mặc nó."

"Con còn xen vào làm gì?"

Thẩm Ngự cứng đờ.

"Hủy hôn?"

"Hôm qua đã trả canh thiếp cho nó rồi."

Thẩm phu nhân bĩu môi.

"Người ta chủ động đến hủy hôn."

"Chính là muốn trèo cao."

"Con còn làm loạn cái gì?"

"Không thể nào!"

Thẩm Ngự vùng mạnh một cái.

"Tuyệt đối không thể!"

"Ta muốn chính tai nghe nàng nói!"