Những bình luận ấy như mũi d.a.o nhỏ, cứ thế mài mòn dần tình yêu tôi dành cho Châu Cẩn.

Bề ngoài, tôi vẫn luôn tỏ ra không màng những lời chế giễu của họ.

Nhưng nghĩ kỹ thì, tất cả những điều ấy chẳng phải đều đã được Châu Cẩn ngầm cho phép hay sao?

Thấy sắc mặt tôi không ổn, Trần Cảnh chần chừ một lúc rồi mới lên tiếng.

"Tôi nghe nói... Lý Tinh Tinh về nước rồi."

Tôi cười khổ.

"Cậu cũng biết à?"

"Một người bạn thân của tôi quen Châu Cẩn. Lúc Lý Tinh Tinh về nước, Châu Cẩn còn tổ chức hẳn một buổi tiệc đón rất lớn cho cô ta."

"Chuyện này người trong giới gần như ai cũng biết."

"Nhiều người còn tưởng hai người đã chia tay từ lâu."

"Nhưng sau đó lại có tin đồn..."

"Lý Tinh Tinh đã đính hôn rồi. Năm xưa cô ta ra nước ngoài cũng là đi cùng vị hôn phu. Lần này về là để kết hôn."

"Tôi cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì."

"Còn cậu với... Châu Cẩn, những năm này thế nào?"

Tôi nhấp một ngụm cà phê.

Một lúc rất lâu sau mới chậm rãi mở lời.

"Tôi và anh ấy ở bên nhau năm năm."

"Năm năm ấy, dù sao cũng phải cho tôi chút thời gian để đào cuộc tình này ra khỏi xương tủy, moi sạch từng mảnh mới được."

"Tôi nghĩ, rồi sẽ có một ngày, tôi tự mình bước ra khỏi mối quan hệ này."

4

Sau khi bàn xong chuyện công việc với Trần Cảnh, tôi cũng bắt đầu bận rộn trở lại.

Đã nhiều năm không cầm máy ảnh nghiêm túc, muốn nhấc lại ngay quả thật không dễ.

Cho nên lúc Châu Cẩn nhắn tin cho tôi, tôi mới giật mình nhận ra anh đã đi công tác tận hai tuần.

"Em đang ở đâu?"

Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm anh chủ động nhắn như vậy.

"Em đang tăng ca."

"Khi nào về nhà?"

"Không biết nữa, vẫn còn việc."

Anh không nhắn lại.

Với hiểu biết của tôi về anh suốt bao năm qua...

Anh đang tức giận.

Cũng đúng thôi.

Trước đây, chỉ cần anh đi công tác, tôi nhất định sẽ nhắn cho anh mấy chục tin một ngày.

Dù anh chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu ngắn ngủi, tôi vẫn ngọt ngào cam lòng.

Nhưng điều tôi không ngờ là, Châu Cẩn lại trực tiếp tìm tới công ty.

Chiếc Maybach đen quen thuộc đỗ dưới lầu.

Châu Cẩn tựa bên xe, lặng lẽ hút t.h.u.ố.c.

Bình thường anh luôn điềm tĩnh, biết kiềm chế.

Chỉ những lúc tâm trạng cực kỳ tệ anh mới hút t.h.u.ố.c.

Lúc nhìn thấy Trần Cảnh đứng bên cạnh tôi, sắc mặt anh lập tức tối sầm thêm vài phần.

Suốt dọc đường, anh không nói một lời.

Xe chạy thẳng tới một nhà hàng cao cấp mới mở.

Châu Cẩn hôm nay khác thường một cách rõ rệt.

Nhìn anh chu đáo mở cửa xe cho tôi.

Gọi ra cả bàn ăn tinh xảo và đắt tiền.

Gương mặt vốn luôn bình thản lại lộ ra vài phần căng thẳng hiếm thấy.

Tôi còn đang thấy kỳ lạ thì đã thấy anh lấy ra một chiếc nhẫn kim cương.

Tôi thật sự sửng sốt.

Chúng tôi ở bên nhau năm năm, trước đây tôi từng vài lần nhắc tới chuyện kết hôn, nhưng anh gần như chẳng phản ứng gì.

Là con gái, tôi cũng ngại không tiện hỏi mãi.

Nhìn vẻ mặt vừa căng thẳng vừa cố làm ra vẻ bình tĩnh của anh lúc này.

"An Phong, em có đồng ý lấy anh không?"

Tôi đã từng tưởng tượng vô số lần về cảnh tượng này.

Chúng tôi sẽ cùng đứng trong một nhà thờ trang nghiêm và thiêng liêng, hứa với nhau lời hứa một đời.

Sẽ cùng đi siêu thị, tôi nấu ăn, anh rửa bát.

Sẽ cùng cuộn mình trên sofa xem phim.

Sẽ sinh một đứa bé. Người làm việc cẩn thận như anh, chắc hẳn sẽ là một người cha nghiêm khắc.

Còn tôi sẽ làm một người mẹ dịu dàng, có lẽ còn cãi nhau với anh vì chuyện dạy con.

Nhưng sau cùng nhất định sẽ làm hòa.

Một nhà cứ thế ồn ào mà ấm áp, bình đạm mà đi hết quãng đời.

Mắt tôi dần đỏ lên.

Nhưng vì sao lại là bây giờ?

Ngay vào lúc tôi muốn rời khỏi anh nhất...

"Em..."

Tiếng vỗ tay phía sau cắt ngang lời tôi.

Tôi quay đầu lại, liền nhìn thấy Lý Tinh Tinh đứng phía sau.

Hóa ra là vậy.

Tôi chợt hiểu, nhìn gương mặt khó coi của cô ta.

"Chúc mừng nhé, Châu đại thiếu cuối cùng cũng chịu ổn định rồi."

"Cảm ơn. Cô cũng không tệ, ngày cưới định vào ngày nào thế? Tôi còn muốn dẫn vị hôn thê tới chúc mừng."

Vừa nói, anh vừa kéo tôi vào lòng, mang vẻ khiêu khích nhìn Lý Tinh Tinh.

Tôi hiếm khi thấy Châu Cẩn để lộ cảm xúc ra ngoài như vậy.

Trong phần lớn ký ức của tôi, anh luôn điềm đạm, trưởng thành, lý trí.

Lần gần nhất anh mất kiểm soát như thế là ở buổi liên hoan tốt nghiệp cấp ba.

Cha anh qua đời, cổ phiếu công ty lao dốc, sản nghiệp bị người dòm ngó đến mức lay lắt như đèn trước gió.

Những người bạn trước kia luôn vây quanh lấy lòng anh cũng bắt đầu giữ khoảng cách nhàn nhạt.

Ai ai cũng đứng nhìn, xem anh có qua nổi lần khủng hoảng ấy hay không.

Mà anh chỉ bình tĩnh nhìn tất cả, như thể từ lâu đã biết sẽ có ngày này.

Khi đó tôi đứng một bên, luống cuống không biết phải an ủi anh thế nào, lại vì sự lạnh nhạt của đám người kia mà thấy tức giận thay anh.

Anh nhìn vẻ mặt tôi, ngược lại còn lên tiếng an ủi.

"An Phong, chuyện này rất bình thường. Vì lợi mà đến, hết lợi thì tan. Xưa nay vẫn vậy."

Cho đến khi anh nhận được một cuộc điện thoại, sắc mặt bỗng thay đổi, vội vàng rời đi.

Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy, lo đến phát hoảng.

Sau đó tôi tìm thấy anh ở một góc khuất trong trường.

Hoàng hôn đỏ quạch đổ xuống gương mặt vốn luôn bình tĩnh ấy, nhưng lúc ấy lại đầy nước mắt.

Khoảnh khắc đó, tim tôi như bị ai bóp nghẹt.

Một Châu Cẩn tan vỡ khiến tôi đau đến không thở nổi.

Tôi bước tới ôm lấy anh đang co mình trong góc.

"Sao lại là em... sao lại... là em..."

Anh thất thần thì thào.

Từ đó về sau, chúng tôi tự nhiên ở bên nhau.

Chương 3 - Bạch Nguyệt Quang Giả Tạo - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia