Bài Kiểm Tra

Chương 4

“Nếu cô ấy không đồng ý, thì bố mẹ anh chắc chắn cũng sẽ không chấp nhận chuyện anh và em ở bên nhau.”

“Chỉ cần em xin lỗi cô ấy, chúng ta vẫn có thể tiếp tục.”

Đúng lúc này, một đồng nghiệp cũ từng bán rượu cùng tôi đi ngang qua, trong tay cầm mấy chai rượu định đưa sang phòng riêng khác.

Chung Y Y lập tức giật lấy một chai, dí miệng chai vào môi tôi.

Vị rượu cay nồng bỏng rát khiến tôi sặc đến ho dữ dội.

Trong cơn hoảng loạn, tôi túm lấy vạt áo của Thẩm Triết.

5

Nhưng tôi lại nhìn thấy anh ta đang dùng ánh mắt đầy mong chờ nhìn tôi, như thể đang đợi lựa chọn cuối cùng của tôi.

Anh ta muốn xem tôi có vì muốn tiếp tục ở bên anh ta mà lại một lần nữa thỏa hiệp hay không.

Còn Chung Y Y thấy anh ta cứ thản nhiên đứng nhìn, càng trở nên ngang ngược hơn, hung hăng nói:

“Không xin lỗi cũng được, vậy thì uống hết mấy chai này cho tôi.”

“Cô cũng không soi gương xem mình là thứ gì. Chỉ là một con nghèo kiết xác, vậy mà còn mơ gả vào hào môn.”

Tiếng bước chân từ xa tiến lại, cắt ngang nhịp điệu sỉ nhục của bọn họ.

Khuôn mặt vốn đầy mong đợi của Thẩm Triết bỗng chốc biến thành hoảng loạn.

Bởi vì anh ta nhìn thấy một nhóm người đang vây quanh một người đàn ông lớn tuổi có dáng người cao lớn, khí thế áp bức, đi thẳng về phía bọn họ.

Anh ta nhận ra người ấy.

Không chỉ anh ta, tất cả mọi người ở đây đều nhận ra.

“Dừng tay—”

Theo sau giọng nam trầm ấm nhưng đầy gấp gáp ấy,

Bàn tay đang nắm tóc tôi lập tức buông lỏng.

Chung Y Y hoảng hốt lùi liền hai bước, rõ ràng vô cùng kiêng dè người đàn ông trước mặt.

Ngay cả Thẩm Triết cũng không giấu nổi vẻ bối rối.

Tôi ngẩng đầu nhìn người đàn ông vừa xuất hiện.

Trong ký ức của tôi, người đàn ông cao quý và lạnh nhạt ấy, sau mười mấy năm không gặp, trên đầu đã có thêm vài sợi tóc bạc.

Người đàn ông trước mặt người ngoài luôn lạnh lùng, sắc bén,

Nhưng khi tôi còn nhỏ, ông từng mua b.úp bê cho tôi, mỉm cười hỏi tôi có thích không.

Khi nghe tin tôi bị bệnh trong lúc đang đi công tác, ông lập tức bay xuyên đêm trở về chỉ để ở bên cạnh tôi, còn tự tay nấu cháo gà — món tôi thích nhất.

Và trong suốt những năm không ai biết sau khi mẹ đưa tôi rời đi, ông vẫn gửi tin nhắn cho tôi mỗi ngày,

Hỏi tôi sống có ổn không, còn gửi những khoản tiền tiêu vặt khổng lồ.

“Bố…”

Nghe tôi gọi người đàn ông ấy là “bố”, Chung Y Y sợ đến mức ngã ngồi xuống đất.

Bàn tay dính đầy rượu của cô ta vô thức chà lên váy,

Như muốn lau sạch chứng cứ cô ta vừa bắt nạt tôi.

Bố bước nhanh đến, cởi áo vest khoác lên người tôi, đỡ tôi đứng dậy.

Còn chưa kịp nhận lại nhau cho t.ử tế, bố đã kéo tôi ra sau lưng.

Gương mặt ông u ám, ánh mắt sắc lạnh như muốn xé nát tất cả những người ở đây.

“Con gái của tôi, mà các người cũng dám bắt nạt?”

Nghe chính miệng bố tôi — vị tỷ phú đứng đầu thành phố — thừa nhận quan hệ cha con, chân của tất cả mọi người có mặt đều mềm nhũn.

Có kẻ thậm chí đã muốn xoay người bỏ chạy.

Thẩm Triết vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc, nhưng vẫn dè dặt hỏi:

“Có phải nhầm không, Tiểu Ngữ, ông ấy thật sự là bố em sao?”

“Chẳng phải em rất nghèo à? Vì trả nợ nên mới phải đi bán rượu kiếm sống.”

Anh ta còn muốn nói thêm, nhưng bố tôi đã cau mày liếc qua.

Ánh mắt rét lạnh ấy giống một lời cảnh cáo t.ử thần, khiến Thẩm Triết lập tức không dám nói thêm chữ nào.

Tôi ho khan hai tiếng, ho hết số rượu bị sặc vào khí quản ra.

Sau đó mới đứt quãng nói:

“Thẩm Triết, đến lúc này anh vẫn muốn đổi trắng thay đen sao? Tôi vì trả nợ ư? Chẳng phải là anh lừa tôi trả nợ thay anh à?”

“Vậy bây giờ, anh vẫn nghĩ tôi chỉ là một con nghèo rớt mồng tơi để anh tùy tiện lừa gạt, tùy tiện sỉ nhục sao?”

Lúc này, Chung Y Y vốn bị dọa đến ngây người cũng đã kịp tỉnh táo lại.

Sự thật rõ ràng ngay trước mắt, nhưng cô ta vẫn nhất quyết không tin.

Trong mắt cô ta, tôi chỉ là một cô gái bán rượu thấp hèn, dựa vào bán sắc lấy lòng khách để sống qua ngày.

Sao có thể trong chớp mắt biến thành tiểu thư nhà tỷ phú, người có thể giẫm cô ta dưới chân?

“Không thể nào, sao có thể như vậy! Tôi hiểu rồi, Ôn Ngữ, là cô ngoại tình với một ông tỷ phú, còn thuê ông ta đóng giả làm bố cô.”

“Cô cũng biết chơi trò thật đấy, có phải ở trên giường cũng gọi ông ta là bố không…”

Chung Y Y còn định tiếp tục, nhưng ánh mắt bố tôi vừa quét qua,

Vệ sĩ bên cạnh ông đã lập tức tiến lên,

Bàn tay lớn như b.úa tạ giáng thẳng vào mặt cô ta một cái nặng nề.

6

Cô ta bị tát ngã xuống đất, mất một lúc lâu mới lồm cồm bò dậy.

Mà người thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô ta, lúc này cũng chẳng còn tâm trí nào để đỡ cô ta.

Càng không dám lên tiếng chống đối.

Bố tôi khẽ cười lạnh.

“Một đứa họ Thẩm, một đứa họ Chung, đúng không?”

“Tao thấy mấy đứa tụi mày sống yên ổn quá lâu rồi. Vài ngày nữa cùng nhau đi ăn xin đi, coi như có bạn đồng hành.”

Những kẻ từng bắt nạt tôi lúc này chỉ hận không thể tìm đường chạy trốn.

Nhưng vệ sĩ bên cạnh bố tôi đã bao vây toàn bộ lối đi.

Ánh mắt bố tôi quét tới đâu, đám người đó lập tức cúi gằm mặt tới đó, không ai dám nhìn thẳng ông.

Chỉ hận không thể đào một cái lỗ chui xuống.

Lúc này, Thẩm Triết đang bị hai cú sốc cùng lúc đè nặng, hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào.

Một là không ngờ, sau khi tôi nói chia tay, lập tức khôi phục thân phận tiểu thư nhà họ Ôn — gia tộc giàu nhất thành phố.

Hai là vì chuyện của Chung Y Y.

Anh ta thật sự từng cho rằng Chung Y Y chỉ nóng tính, không có tâm cơ gì xấu.

Trước đây nghe theo lời xúi giục của cô ta, anh ta mới đồng ý “thử thách” tôi.

Nhưng ai ngờ, một mối lương duyên tốt đẹp lại bị chính cô ta phá nát.

Chương 4 - Bài Kiểm Tra - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia