“Châu Châu, con còn chu đáo hơn con gái ruột của ta.”

Bữa tối chúng ta ăn ở Vân Lai Lâu, chưởng quầy dọn đầy một bàn món sở trường, mẹ chồng ăn tới cuối liên tục xin tha, nói thêm một món nữa là bà no đến đi không nổi.

Trước khi về, ta lại bảo Chu Hổ tìm Cái Bang gọi thêm người, lần này còn đông hơn hôm qua.

Mẹ ta thích nhất xem náo nhiệt, ta đặc biệt sai người mời bà chờ chúng ta ở đầu phố Cổ Lâu.

Mẹ chồng ôm phấn son gặp mẹ ta còn hơi ngượng, nói vòng ngọc quá đắt, là ta cứ nhất quyết mua.

Mẹ chỉ nhìn một cái.

“Con bé cho thì cứ nhận, chút bạc này chẳng đáng là bao.”

Mẹ chồng cúi đầu vuốt vòng, cười càng vui.

Dọc đường bà chẳng nỡ buông tay áo xuống, sợ che mất vòng mới, đi qua chỗ sáng còn phải giơ cổ tay lên cho mẹ ta nhìn một cái.

Mẹ bị bà chọc cười, dứt khoát hứa hôm khác dẫn bà đi chọn vải may áo, mẹ chồng lập tức quên Cố Thiết Nghiễn sạch sẽ.

Xe ngựa vừa vào ngõ, tiếng ồn ào trước cửa Cố trạch đã vọng tới.

Chưởng quầy tiệm màn thầu lại tới đòi tiền, nói hôm nay người còn đông hơn hôm qua, nếu còn không đưa bạc thì ông chỉ có thể tháo tấm biển xuống.

Cha chồng cả ngày chưa ăn gì, gấp đến mồ hôi đầy trán.

“Hôm qua vừa đưa một khoản, hôm nay sao lại tới nhiều người như vậy?”

“Bây giờ ta một văn tiền cũng không lấy ra được.”

Đám chờ màn thầu cầm gậy gõ cửa, từng tiếng từng tiếng hô đòi đồ ăn.

Hàng xóm bên cạnh chịu không nổi, mở cửa cảnh cáo còn làm ầm nữa thì sẽ báo quan.

Cha chồng coi trọng thanh danh nhất, vừa nghe báo quan sẽ khiến chuyện này truyền khắp kinh thành, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Đợt người thứ hai ép cha chồng ngất ngay tại chỗ.

Thân thể ông lảo đảo hai cái, hai mắt trợn ngược rồi ngã thẳng xuống đất.

Không ai ngờ ông lại chịu kích động kém đến vậy.

Mẹ sợ thật sự xảy ra nhân mạng, chỉ đành xuống xe giải quyết hậu quả, đưa chưởng quầy tiệm màn thầu một thỏi bạc, đồng thời bảo Chu Hổ mau mời đại phu.

Đợi đám đông tản đi, gia đinh đã khiêng cha chồng lên giường.

Đại phu bắt mạch, nói ông đói cả ngày, lại bị người ta chặn cửa thúc ép, nhất thời hỏa khí công tâm, ăn chút gì rồi nghỉ ngơi là không đáng ngại.

Mẹ sai người theo đơn bốc t.h.u.ố.c, Cố Hoài An lại lục thấy trên bàn một phong tấu sớ chưa viết xong.

Chàng đọc phần đầu, bên trong vậy mà nói của hồi môn của ta quá hậu hĩnh, khẳng định cha ta từng giở tay chân ở Hộ bộ.

Phong tấu sớ chưa viết xong lại châm lửa giận của mẹ bùng lên.

Cố Hoài An càng đọc giọng càng nhỏ, đọc tới sau liền đặt tờ giấy xuống bàn, dịch mấy bước về phía cửa, rõ ràng sợ mẹ đ.á.n.h luôn cả chàng.

Bà ném đơn t.h.u.ố.c lên giường, xoay người tìm thứ gì thuận tay, miệng mắng Cố Thiết Nghiễn tới lúc này vẫn không chịu yên.

Ta kéo mẹ lại, hạ giọng nhắc.

“Ông ấy chỉ nhìn thấy Thẩm gia có tiền, lại không biết tiền từ đâu mà có, cho nên luôn nhận định cha con không sạch sẽ.”

Mẹ vẫn đang nổi nóng.

“Vậy ta còn phải giải thích cho ông ấy?”

“Mẹ không cần tốn nước bọt.”

“Dứt khoát bày hết sổ sách cũ trước mặt ông ấy, năm nào mở tiệm, năm nào mua đất, năm nào kiếm được bạc, để ông ấy tự tra.”

Mẹ nghĩ một hồi, cơn giận cuối cùng mới hạ xuống đôi chút.

Sau khi cha ta nhập sĩ, để tránh hiềm nghi, mẹ rất ít tự mình lộ mặt ở các cửa tiệm, bên ngoài chỉ biết Thẩm gia giàu có nhưng không rõ những việc làm ăn này đã có từ trước khi bà xuất giá.

Nếu Cố Thiết Nghiễn chịu xem sổ từ đầu, hiểu lầm tự nhiên có thể giải.

Mẹ chỉ người trên giường mà dặn.

“Khiêng ông ta lên xe, hôm nay cứ để kẻ thích tra sổ nhất này tra cho đủ.”

Mẹ chồng đứng bên cửa không nghe rõ lúc trước chúng ta nói gì, chỉ nghe phải mang chồng tới Thẩm gia, vội bịt mắt.

“Thông gia, nếu bà muốn đ.á.n.h ông ấy thì ta không đi đâu, ta sợ thấy m.á.u.”

Mẹ tức giận nói.

“Không đ.á.n.h, ta mời ông ấy tới nhà tra sổ.”

Bà vung tay, bảo tất cả người có mặt cùng đi làm chứng.

Mẹ chồng lần đầu vào Thẩm phủ, dọc đường nhìn hoa cây, đồ bày biện và mái hiên cao lớn, trong miệng không ngừng kinh ngạc.

Mẹ lười để ý bà, sai người khiêng cha chồng vào chính sảnh, rót cho ông một bát canh sâm, lại dùng khăn lạnh làm người tỉnh lại.

Cố Thiết Nghiễn mở mắt thấy đầy nhà toàn người Thẩm gia, sợ đến ngồi bật dậy.

“Đây là đâu?”

“Các người muốn làm gì?”

Mẹ ngồi trên chủ vị, chỉ ông mà mắng.

“Ông chẳng phải ngày ngày nghi ngờ phu quân ta tham ô sao?”

“Hôm nay cho ông xem chứng cứ, đỡ cho về nhà lại dựa vào tưởng tượng mà viết tấu sớ.”

Hạ nhân khiêng từng hòm sổ sách vào, chẳng mấy chốc đến dưới hành lang cũng chất đầy.

Mẹ mở chiếc hòm nhỏ nhất trước, ném quyển sổ sớm nhất lên đùi ông.

“Tiền nhà ta đều do ta kiếm, ông bắt đầu tra từ quyển này.”

Cố Thiết Nghiễn lật xem vài trang, thần sắc cuối cùng cũng thay đổi.

“Tiệm đậu phụ Ngọc Tuyền Phường là sản nghiệp của bà?”

Mẹ ngẩng cằm.

“Năm mười lăm tuổi ta mất cả cha lẫn mẹ, bán ruộng đất ở quê lên kinh mở tiệm đậu phụ, lúc ấy còn chưa quen Thẩm Phong Niên.”

Sau khi việc làm ăn của tiệm đậu phụ ổn định, bà lại mở t.ửu lâu, mua khách điếm, từng chút một đưa việc buôn bán ra ngoài kinh.

Mấy quyển sổ cũ ấy đã sờn cả góc, trên giấy vừa có tiền đồng bán đậu phụ, vừa có khoản chi mua cối xay, sửa mái nhà và thuê tiểu nhị, từng khoản đều có trước khi bà quen cha ta.

Ban đầu Cố Thiết Nghiễn lật rất nhanh, về sau tốc độ ngày càng chậm, có hai chỗ còn dùng ngón tay tính đi tính lại.

Cố Thiết Nghiễn lật liền mấy quyển mà vẫn không chịu nhượng bộ.

“Sau này bà làm lớn như vậy, chẳng lẽ không mượn thế của Thẩm Thượng thư ở Hộ bộ?”

Ta lập tức giật sổ lại, lật tới năm tháng ghi trên bìa cho ông nhìn.

Năm trên quyển sổ sớm nhất còn có trước cả lúc cha ta đỗ tiến sĩ.

Mỗi lần mẹ nhắc tới chuyện cũ này đều nói đến hào hứng.

Lúc bà gặp cha ta, bà đã là đông gia của mấy cửa tiệm, còn cha ta chỉ là một thư sinh nghèo lên kinh dự thi, trong người không có tiền lại còn lâm bệnh.

Bà mời lang trung, sắc t.h.u.ố.c, để ông yên tâm đọc sách.

Sau lần đầu cha ta thi rớt, hai người thành thân, ba năm sau ông mới đỗ tiến sĩ.

Mẹ đẩy mấy chiếc hòm có đ.á.n.h dấu năm tháng về phía trước.

“Đây là sổ trước khi ông ấy vào Hộ bộ, lúc đó phân hiệu của ta đã mở tới phiên bang rồi.”

“Nếu ông không biết chữ, ta có thể đọc từng trang cho ông nghe.”

Bà lại rút một quyển sổ chia lợi nhuận do thương nhân đi biển gửi tới, bên trong có đóng dấu kiểm quan từ năm cũ, ngay cả hàng hóa khi nào xuất quan, khi nào về kinh cũng viết rõ ràng.

Cha chồng giỏi tra sổ nhất, đương nhiên nhìn ra những con dấu cũ này không thể tạm thời làm giả.

Cố Thiết Nghiễn bị kích đến đỏ mặt, vẫn cứng cổ nói không tin một phụ nhân có thể làm được việc buôn bán lớn như vậy.

Mẹ giơ tay tát ông một cái.

“Phụ nhân thì sao?”

“Y phục trên người ông bẩn thành thế này, chẳng phải vì mấy ngày nay thê t.ử không lo liệu cho ông sao?”

6 - Ban Kiệu Hoa - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia