“Làm gì?” Thầy cười khẩy: “Em trốn tôi bảy ngày rồi, tưởng tôi không biết chắc?”
“Không được, chúng ta là thầy trò…”
"Thầy trò thì đã sao chứ? Đều là đàn ông thì đã làm sao? Rõ ràng là em cũng thích tôi, tại sao lại phải trốn tránh?"
Tôi nghe mà nhếch mép, chậc chậc chậc, kích thích thật đấy.
"Diệp Chiêu, đầu óc em hỏng hết rồi vì xem mấy thứ này đấy à."
Một giọng nói trầm thấp vang lên phía trên đỉnh đầu. Giang Hoài Xuyên đang đứng sau lưng tôi, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi với vẻ mặt không cảm xúc.
Tôi giật b.ắ.n người, suýt chút nữa là văng luôn điện thoại.
"Em... Em bị hỏng là do hít phải t.h.u.ố.c trừ sâu đấy chứ..."
Giang Hoài Xuyên đi vòng ra sau bàn làm việc, ngồi xuống rồi bắt đầu day thái dương.
"Thầy ơi!" Tôi tiến lại gần, hạ thấp giọng: "Thực ra em biết bí mật của thầy đấy."
Giang Hoài Xuyên khựng lại, có hơi hoảng loạn: "Cái gì?"
"Em thấy hết rồi." Tôi hạ thấp giọng: "Cái bài đăng thầy viết trên diễn đàn ấy."
Mặt anh đỏ bừng lên trong tích tắc.
"Em sẽ giữ bí mật, thầy cứ yên tâm." Tôi vỗ n.g.ự.c cam đoan.
Giang Hoài Xuyên im lặng hai giây, giọng nói có chút căng thẳng:
"Vậy... Còn suy nghĩ của em? Em có vì chuyện này... mà có định kiến với tôi không?"
"Đương nhiên là không rồi!" Tôi vỗ n.g.ự.c, nghiêm túc nói: "Thầy yên tâm, em là người cởi mở nhất đấy! Tình yêu đích thực không phân biệt giới tính!"
"Giới tính?" Giang Hoài Xuyên sững sờ.
"Đúng vậy mà! Mặc dù đàn em là trai thẳng, nhưng em tin với sự xuất sắc, đẹp trai và tài hoa của thầy, sớm muộn gì thầy cũng sẽ khiến cậu ấy đổ gục!"
Văn phòng im phăng phắc. Mặt Giang Hoài Xuyên xanh lè. Anh lấy t.h.u.ố.c hạ áp trong ngăn kéo ra, đổ ra hai viên, nuốt xuống, sau đó nhắm mắt lại, thở dài một hơi thật sâu.
Chậc chậc, dù là người xuất sắc như thầy nhà mình cũng phải nếm trải nỗi khổ trong tình yêu thôi.
15.
Giang Hoài Xuyên lái xe mà không nói một lời. Cho đến khi dừng lại trước cửa nhà đối tượng yêu qua mạng của tôi, tôi mới ngớ người.
"Thầy ơi, sao thầy lại tới đây? Đối tượng yêu qua mạng của em đi nước ngoài rồi mà."
Anh lại nói: "Không có."
Trên đầu tôi đầy những dấu chấm hỏi.
Anh bấm mật khẩu, cửa mở ra. Người giúp việc đon đả chạy ra: "Cậu Giang, ngài đã về rồi."
Tôi: ???
Cậu Giang? Giang Giang?
Tôi chợt nhận ra điều gì đó.
"Thầy, hóa ra thầy là..."
Tôi hào hứng cầm điện thoại gửi tin nhắn thoại cho đối tượng yêu qua mạng: “Bảo bối, em nói cho anh biết, em đang ở nhà anh nè, anh trai anh lại chính là giảng viên của em đó!”
Ngay giây tiếp theo, điện thoại của Giang Hoài Xuyên vang lên.
"Anh... Anh là..."
Tôi tối sầm mặt mũi.
16.
Vừa về đến trường, đàn em đã lao tới.
"Đàn chị, xong đời rồi! Em bón nhầm phân cho cây giống rồi! Bây giờ cháy sạch cả rồi! Em tiêu đời rồi, không tốt nghiệp được mất!"
Cậu ta sốt sắng quay vòng vòng tại chỗ,
"Đàn chị, em quyết định rồi! Em phải đồng ý lời theo đuổi của thầy! Tôn nghiêm thì tính là cái gì chứ! Tốt nghiệp mới là chuyện khẩn cấp nhất!"
Đầu óc tôi vẫn chưa hồi phục sau cú sốc vừa rồi, vội vàng kéo cậu ta lại: "Chị biết cậu đang rất vội, nhưng cậu đừng vội."
"Không vội không được! Em không muốn học đến năm thứ tư đâu! Đàn chị, hay là chị đi cùng em đi, hai đứa mình cùng đi quỳ!"
"Cả chị cũng phải quỳ á?"
"Đúng thế! Đông người thì mới thể hiện sự chân thành!"
"Không phải, chị..."
Đàn em đã kéo tôi chạy đi mất, chạy một mạch tới trước cửa văn phòng.
"Bụp" một tiếng, cậu ta quỳ xuống.
"Thầy!" Đàn em nước mắt ngắn nước mắt dài: "Trước đây là em không biết điều, em cũng thích thầy mà! Thật đấy! Thầy tin em đi!"
Giang Hoài Xuyên nhìn cậu ta như thể vừa ăn phải ruồi: "Chu Lâm, đừng có dùng cái chiêu trò kinh tởm này để làm phiền thầy của cậu nữa. Nói thẳng ra, cậu lại gây ra họa lớn tày trời gì rồi!"
Đàn em thành thật thú nhận: "Cây của em sắp ngỏm rồi."
Giang Hoài Xuyên hít sâu một hơi, sau đó lấy một cuốn sổ tay ra, lật đến trang nào đó rồi vứt xuống trước mặt đàn em: "Tưới nước pha loãng, sau đó thêm 200ml dung dịch bột kích rễ. Trong vòng ba ngày tới không được bón phân, nhiệt độ kiểm soát ở mức 25 độ."
Đàn em cảm kích đến rơi lệ: "Thầy ơi, thầy đúng là cha mẹ tái sinh của em..."
"Tránh xa tôi ra. Còn nữa, đầu óc có vấn đề thì đi khám bác sĩ đi, đừng có làm hại người vô tội."
Đàn em định kéo tôi chuồn đi.
"Diệp Chiêu ở lại." Giang Hoài Xuyên nói thấp giọng.
Đàn em chạy còn nhanh hơn cả bò.
17.
Trong văn phòng chỉ còn lại hai người chúng tôi.
Sự im lặng kéo dài.
Tôi nằm mơ cũng không ngờ tới, người suốt ngày gọi mình là bảo bối, gửi ảnh cơ bụng lại chính là thầy hướng dẫn của mình. Vậy mà ngày nào tôi cũng nói mấy lời tán tỉnh với anh, lại còn hay nói xấu anh nữa...
Hãy có một tia sét đ.á.n.h c.h.ế.t tôi đi cho rồi.
Bốn mắt nhìn nhau, chỉ còn lại sự ngượng ngùng.
"Diệp Chiêu, em..."
"Thầy ơi, em sai rồi!" Tôi nhanh nhảu đáp: "Em thật sự không biết gì cả! Em không nên có bất kỳ ý nghĩ đại nghịch bất đạo nào với thầy!"
Một ngày làm thầy, cả đời làm cha mà. Diệp Chiêu à Diệp Chiêu, cái khoản làm hỏng việc của mày thì đúng là chưa bao giờ khiến người ta thất vọng.
Giang Hoài Xuyên lại cau mày: "Vậy, những lời trước đây em nói cũng là lừa tôi sao?"
"Cũng không hẳn là..."
"Nhưng mà..."
Tôi cạn lời luôn.
Giang Hoài Xuyên im lặng một lát, anh bước tới trước mặt tôi, cúi đầu nhìn tôi: "Diệp Chiêu, tôi muốn nói cho em biết, tình cảm tôi dành cho em là thật. Nó sẽ không vì thân phận thay đổi mà thay đổi. Thích một người là thích tâm hồn của người đó, chứ không phải là nhãn dán."
Tôi ngẩn người, đầu óc ong ong cả lên. Mỗi lần trò chuyện, khi gặp chuyện phiền lòng, đều được anh khai sáng cho thông suốt. Chúng tôi luôn nói chuyện rất hợp, điểm gây cười giống nhau, quan điểm sống cũng tương đồng.
Mỗi ngày làm việc ngoài đồng xong, chỉ cần thấy tin nhắn của anh là thấy bao nhiêu vất vả đều xứng đáng. Những niềm vui đó, những rung động đó, không phải là giả.
Thế nhưng...
"Thầy ơi, bây giờ em chỉ muốn tốt nghiệp suôn sẻ thôi ạ..."
Cảm giác như bằng tốt nghiệp của mình và chứng chỉ giảng viên của anh đang bốc cháy...
Giang Hoài Xuyên liếc nhìn tôi, khóe miệng khẽ động, cuối cùng gật đầu: "Tôi cũng hy vọng em sớm tốt nghiệp suôn sẻ."
Anh khựng lại, giọng trầm xuống: "Trước khi tốt nghiệp, hãy giữ vững giới hạn thầy trò."
"Vâng..."