Bác sĩ nói, Tống Hi Hành bị chấn thương ở đầu. Hiện tại anh vẫn đang hôn mê, nhưng may mắn là đã qua cơn nguy kịch, không còn nguy hiểm đến tính mạng. Ngoài thời gian dạy kèm trực tuyến, hầu như tôi đều ở lại bệnh viện chăm sóc anh. Trong khoảng thời gian ấy, cô đàn em mà lần trước tôi gặp ở nhà hàng cũng đến thăm anh một lần. Cô ôm một bó hoa, nở nụ cười rạng rỡ. Giọng nói vẫn trong trẻo, vui tươi như trước.
- Phải nói là... anh già đúng là đáng thương thật.
Tống Hi Hành bị thương vì đỡ thay tôi. Nghe vậy, tôi chỉ cúi đầu c.ắ.n môi, không nói một lời. Cô ấy nhìn tôi, cười đầy ẩn ý.
- Em gái, em nhớ lại hết chưa? Bao giờ chị mới được uống rượu mừng của hai người đây?
Tôi sững người. Điều khiến tôi để ý lại là nửa đầu câu nói.
- Chị biết em bị mất trí nhớ sao?
Tôi hoàn toàn bỏ qua nửa câu sau. Cô ấy gật đầu rất tự nhiên.
- Đương nhiên rồi. Chị còn biết đàn anh của em vì em mà từ chối tất cả những cô gái khác nữa.
Cô ấy chống cằm, chậc lưỡi.
- Em nói xem...người già như anh ấy, liệu có bị va đầu đến mức mất trí nhớ không?
Tôi giật mình. Nếu...Tống Hi Hành thật sự mất trí nhớ...Nếu anh quên mất tôi thì sao? Đêm ấy, bệnh viện yên tĩnh đến lạ. Sau khi cẩn thận lau tay, lau mặt cho anh xong, tôi dựa vào tường đọc sách. Thế nhưng...tôi không đọc nổi một chữ nào. Những lời cô đàn em kia nói cứ quanh quẩn mãi trong đầu. Cuối cùng, tôi bực bội lấy điện thoại ra. Tôi gõ lên thanh tìm kiếm: "Xác suất mất trí nhớ sau khi bị chấn thương đầu là bao nhiêu?"
Có vô số kết quả hiện lên. Nhưng...không có đáp án nào chắc chắn. Tôi khẽ nằm úp bên mép giường, lặng lẽ nhìn hàng mi dày đang khép lại của anh. Bóng mi rơi xuống dưới mí mắt tạo thành một khoảng tối nhàn nhạt. Tôi chợt nhớ đến Tống Hi Hành của rất nhiều năm trước. Anh đã thay đổi rất nhiều. Tôi tự hỏi...có phải những người từng đ.á.n.h mất một phần ký ức đều sẽ trở nên nhạy cảm và thiếu cảm giác an toàn hơn người khác không? Cho nên...anh mới luôn nói tôi đã ngoan hơn trước.
Nhưng thật ra không phải. Chỉ là...sau khi mất trí nhớ, tôi trở nên ít nói hơn. Bởi vì…tôi luôn cảm thấy bất an. Trong suốt khoảng thời gian rất dài sau khi tỉnh lại từ vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi...tôi gần như không thể ngủ ngon. Mỗi lần nhắm mắt, trong đầu tôi đều hiện lên cảnh chiếc xe lao tới. Âm thanh va chạm ấy cứ lặp đi lặp lại không ngừng. Cảm giác bất an đó...đạt đến đỉnh điểm khi tôi ở bên cạnh Chu Húc. Bây giờ...người thật sự có thể khiến tôi an lòng đã quay trở lại. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon dài của anh. Khẽ thì thầm:
- Tống Hi Hành... Mau tỉnh lại đi.
Thời gian từng ngày trôi qua. Đến tối ngày thứ mười tôi vừa bưng chậu nước từ phòng vệ sinh đi ra thì ngẩng đầu lên. Anh...đã tỉnh rồi. Anh chống tay ngồi dậy trên giường bệnh khẽ nhíu mày rồi đưa tay ôm lấy đầu.
- Đây là đâu?
Tim tôi đập mạnh đến mức gần như muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c. Ngay cả giọng nói cũng run rẩy.
- Đây là bệnh viện. Anh bị thương vì cứu em. Anh đã hôn mê mười ngày rồi.
Tôi c.ắ.n môi, hít sâu một hơi rồi dè dặt hỏi:
- ...Tống Hi Hành, anh còn nhớ em là ai không?
Anh đưa bàn tay thon dài lên xoa nhẹ trán. Đôi mắt dịu dàng nhìn thẳng vào tôi sau đó rất bình tĩnh nói:
- Nhớ chứ. Em là vợ anh.
Rầm!
Chiếc chậu trong tay tôi rơi mạnh xuống đất. Nước b.ắ.n tung tóe khắp sàn. Trong đầu tôi lập tức chỉ còn một ý nghĩ. Xong rồi, chẳng lẽ...thật sự bị chấn thương đến mức rối loạn trí nhớ? Tôi hoảng hốt quay người định chạy đi gọi bác sĩ, thì phía sau bỗng vang lên giọng nói khàn khàn của anh.
- Tư Vân.
Tôi quay đầu lại, đôi mắt đã đỏ hoe. Anh nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười yếu ớt. Hàng lông mày vẫn dịu dàng như trước. Có lẽ vì đã quá lâu không nói chuyện nên giọng anh đặc biệt khàn.
- Tư Vân... xin lỗi. Anh chỉ đùa em thôi. Đừng sợ, anh nhớ em, anh sẽ không quên em. Càng sẽ không bao giờ... nhận nhầm em.
Sau khi Tống Hi Hằng xuất viện, mỗi ngày tôi đều qua lại giữa nhà anh ấy và nhà mình để chăm sóc anh. Thế nhưng, hình như anh ấy lại chẳng vui vẻ cho lắm. Một hôm, khi tôi đang gọt táo cho anh, anh bỗng nhìn tôi rồi mím môi.
- Tư Vân, em không cần phải làm vậy đâu. Tôi không muốn em cảm thấy có lỗi. Tôi cứu em là tự nguyện, không cần em phải báo đáp tôi bằng bất cứ cách nào.
Dải vỏ táo dài trên tay tôi đột ngột đứt đoạn. Lúc ấy tôi mới chợt nhận ra, mình vẫn chưa nói với anh rằng tôi đã nhớ lại tất cả. Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
- Chẳng lẽ chỉ cần em ở bên cạnh chăm sóc anh thôi cũng không được sao?
Anh dựa lưng vào ghế sofa, yết hầu khẽ chuyển động, rồi tự giễu cười một tiếng.
- Được chứ. Nhưng nếu một ngày nào đó em lại bỏ đi thì sao?
Câu nói ấy khiến tôi nhớ đến cảm giác năm xưa. Mỗi lần cúp điện thoại với anh, dù anh luôn nói sẽ chờ tôi, tôi vẫn luôn bất an, sợ rằng một ngày nào đó anh sẽ gặp người khác, rồi bỏ mặc tôi. Sau đó, tôi vẫn đều đặn đến nhà anh như trước. Đôi khi bận quá, tôi còn trực tiếp dạy học sinh ngay trong phòng làm việc của anh. Hôm ấy, tôi vừa kết thúc buổi học trực tuyến, tắt camera rồi quay người lại thì thấy anh đang mặc bộ đồ ngủ mềm mại, dựa vào khung cửa nhìn tôi.
- Có chuyện gì sao?
- Không.
Trông anh có vẻ không vui. Đến bữa tối, cuối cùng tôi cũng biết nguyên nhân. Anh gắp thức ăn cho tôi, chợt hỏi:
- Tại sao học sinh của em lại gọi em là "chị", chứ không gọi là "cô giáo"?
Chiếc thìa trên tay tôi khựng lại. Tôi nhìn anh rồi cười.
- Có lẽ vì bọn trẻ thân với em hơn nên không còn sợ em nữa.
Thật ra, tôi chưa từng để tâm chuyện học sinh gọi mình là gì. Từ nhỏ tôi đã rất muốn có một em trai, luôn ghen tị với những người có em trai. Cho nên gần đây, nghe bọn nhỏ gọi mình là "chị", tôi còn thấy khá vui. Tống Hi Hằng im lặng. Tôi cười khẽ, gắp cho anh một miếng cá.
- Món cá dưa chua này hơi chua, anh ăn ít thôi.