Bên kia đường, trước các cửa hàng, một đám người đang đ.á.n.h nhau loạn xạ. Tô Hân cũng ở giữa đám đông ấy. Sau đó, tôi nhìn thấy có người định đ.á.n.h cô ấy. Chu Húc lập tức chộp lấy một chai thủy tinh, đập mạnh vào người đối phương. Khung cảnh hỗn loạn vô cùng. Tiếng khóc, tiếng thủy tinh vỡ, tiếng la hét và...máu, rất nhiều m.á.u. Điều cuối cùng tôi nghe thấy trước khi bất tỉnh là tiếng ai đó hét lớn:
- Có người ngất rồi! Có người ngất rồi!
Người ngất xỉu...là tôi. Khi nhìn thấy cảnh tượng ấy, cơn đau đầu dữ dội lập tức ập đến. Tôi không chịu nổi nữa, rồi mất đi ý thức. Khi Chu Húc tỉnh lại, anh đã nằm trong bệnh viện, gương mặt bầm tím, cánh tay bị thương, quấn kín băng gạc. Nhìn thấy tôi đã tỉnh, anh khẽ gọi bằng giọng khàn đặc:
- Tư Vân...
Tôi vốn không phải người thích khóc. Dù có tủi thân đến đâu, tôi cũng chỉ lặng lẽ chịu đựng. Nhưng đó là lần đầu tiên, trước mặt Chu Húc, tôi không thể kìm được nước mắt. Tôi không phát ra bất kỳ âm thanh nào, chỉ để mặc nước mắt lặng lẽ chảy xuống gò má, thấm ướt cả chiếc gối. Lúc ấy...tôi thật sự rất sợ. Tôi đã không ngừng gọi tên Chu Húc. Nhưng từ đầu đến cuối...ánh mắt anh chỉ hướng về phía Tô Hân. Tôi không biết mình khóc vì điều gì. Chỉ cảm thấy trái tim như đang bị một con d.a.o cùn chậm rãi cứa từng nhát một.
Chu Húc giải thích rằng bạn của Tô Hân xảy ra mâu thuẫn với người khác, hai bên đều không chịu nhường nhịn nên mới dẫn đến đ.á.n.h nhau. Tô Hân không bị thương, nhưng tâm trạng rất tệ. Hôm đến bệnh viện thăm tôi, mắt cô ấy đỏ hoe, sưng húp. Còn bạn trai của cô ấy, thay vì bảo vệ cô ấy trong lúc đó, lại là người bỏ chạy trước. Kể từ đó, Tô Hân và bạn trai cứ hợp rồi tan, tan rồi hợp, mãi không có một kết cục rõ ràng. Đến ngày Chu Húc tháo chỉ trên cánh tay, nhìn thấy vết thương dữ tợn ấy, tôi khẽ hỏi anh:
- Chu Húc, có đau không?
Có lẽ vì giọng điệu của tôi quá bình thản, anh dường như nhận ra điều gì đó, vội vàng kéo tôi vào lòng.
- Anh xin lỗi, Tư Vân. Bọn anh lớn lên cùng nhau, anh thật sự không thể mặc kệ cô ấy. Tư Vân, đừng nhắc đến chuyện chia tay nữa được không? Xin em... đừng bao giờ nhắc đến chuyện chia tay nữa.
Vậy mà...chính anh lại là người nói lời chia tay với tôi vào đúng ngày kỷ niệm hai năm yêu nhau. Tô Hân và bạn trai cuối cùng cũng chia tay. Chỉ một tuần trước ngày kỷ niệm hai năm tôi và Chu Húc ở bên nhau. Lúc nhắc đến chuyện ấy, cô ấy rất bình tĩnh, không khóc cũng không làm ầm ĩ, chỉ nhẹ nhàng nói trong bữa cơm:
- Bọn mình chia tay rồi.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dự cảm kỳ lạ. Tôi cảm thấy...Tô Hân hối hận. Và cuối cùng, linh cảm ấy đã trở thành sự thật. Thế là, vào đúng ngày kỷ niệm hai năm yêu nhau, thứ tôi nhận được không phải lời chúc hay món quà từ Chu Húc. Mà là một tin nhắn chia tay. Dù đã có chuẩn bị từ trước, nhưng trái tim tôi vẫn đau đến nghẹt thở. Tôi từng tự hỏi...vì sao mình lại thích Chu Húc nhiều đến vậy?
Có lẽ là vì buổi hoàng hôn năm ấy quá đẹp. Mà anh lại vừa lúc xuất hiện trong tầm mắt tôi. Có lẽ cả đời này anh cũng sẽ không biết...Thật ra, lần đầu tiên tôi gặp anh không phải ở sân bóng rổ mà là ngày thứ hai sau khi nhập học. Lúc ấy, trên cầu thang, Tô Hân đang ngồi khóc không rõ vì lý do gì. Chu Húc ngồi bên cạnh, kiên nhẫn và dịu dàng dỗ dành cô ấy. Ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt anh, ngay cả hàng mi cũng như được dát lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt. Tôi nhìn tin nhắn WeChat Chu Húc gửi tới, đầu ngón tay khẽ run. Cuối cùng, tôi chỉ trả lời một chữ.
"Được."
Sau đó nghĩ lại...tôi mới phát hiện mình giống hệt nữ phụ trong những câu chuyện thanh xuân vườn trường. Xuất hiện chỉ để trở thành chất xúc tác cho chuyện tình của nam nữ chính. Đến khi họ thật sự quay về bên nhau...thì tôi cũng nên rời đi một cách t.ử tế. Sau lần bị mắc kẹt trong tuyết, tôi sốt cao. Tôi liên tục mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ. Lúc thì là hiện trường vụ t.a.i n.ạ.n xe, m.á.u chảy lênh láng, lúc thì là bóng lưng một người đang đạp xe hoặc một cậu thiếu niên mặc áo trắng...nhưng từ đầu đến cuối, tôi vẫn không nhìn rõ khuôn mặt cậu ấy. Trong giấc mơ, có một giọng nói trong trẻo nhưng đầy mệt mỏi cứ không ngừng vang lên bên tai. Tôi cố lắng nghe nhưng chỉ nghe loáng thoáng được vài câu.
- Triệu Tư Vân, bài kiểm tra thế nào rồi?
- Anh đến tìm em đây, Triệu Tư Vân!
- Triệu Tư Vân, em không được thất hứa!
- Triệu Tư Vân... Triệu Tư Vân... Tư Vân...
Khi mở mắt ra, trước mắt chỉ là một màu trắng xóa. Trong khoảnh khắc ấy, tôi còn tưởng mình đã quay trở lại thời điểm vừa tỉnh dậy sau vụ t.a.i n.ạ.n xe. Ngoài cửa sổ...tuyết vẫn đang rơi giống hệt năm đó. Năm lớp Mười Một, trong kỳ nghỉ đông, tôi gặp t.a.i n.ạ.n xe hơi. Sau khi tỉnh lại...tôi đã quên mất rất nhiều chuyện. Tôi và Chu Húc chia tay vào một ngày tuyết rơi bình thường như thế. Ngày tôi gặp lại Tô Hân, cô ấy nhìn tôi rồi nói:
- Vân Vân, cảm ơn cậu đã giúp tớ nhìn rõ trái tim mình. Xin lỗi cậu, Vân Vân. Chu Húc ở bên cậu... chỉ là để chọc tức tớ thôi. Tớ thật ngốc khi cố mai mối hai người. Tất cả đều là lỗi của tớ. Vân Vân... cậu đừng trách tớ nhé?
Vừa nói, cô ấy vừa thân mật khoác lấy cánh tay Chu Húc.