Tôi nghĩ đến Giáo Khả Kỳ và đối tượng mới quen của cô ta: "Bác có quen thái t.ử gia của Tập đoàn Bạch Phụng không?"

Quản gia Hồ nhìn tôi, có chút kỳ lạ: "Thiếu gia không nói với cô sao?"

"Nói gì cơ?"

Tôi vừa định mở lời, điện thoại quản gia Hồ đã reo lên.

Ông ấy nhìn xem hiển thị cuộc gọi thì xin lỗi gật đầu với tôi rồi rời đi trước.

"Ôi, ai đây nhỉ?"

Giáo Khả Kỳ khoác tay bạn trai mới đi tới, nhìn theo hướng quản gia Hồ rời đi, cười khúc khích: "Vừa chia tay bạn trai à?"

Tôi không muốn dây dưa với cô ta, định lách người đi thì bị cô ta chặn lại.

Cô ta ghé sát tai tôi: "Chặn số tôi à. Lạc Vụ Đồng, cậu giả vờ thanh cao cái gì, cuối cùng chẳng phải vẫn cặp với ông già đó sao."

"Tôi thấy cả rồi. Cậu vẫn chưa chia tay nhỉ."

Cô ta từ từ lùi lại, giới thiệu tôi với bạn trai mới: "Cưng à, đây là bạn học đại học kiêm bạn thân nhất của em, chúng mình thoát ế cùng ngày đấy."

"Nhưng bạn trai cô ấy hơi lớn tuổi, hơn năm mươi rồi. Tình yêu thật vĩ đại nhỉ."

Bạn trai mới của cô ta nghe vậy, không hề che giấu vẻ khinh bỉ trong mắt.

Tôi lặng lẽ đảo mắt. Giáo Khả Kỳ nhìn thấy túi tôi đang xách.

"Bạn trai cô ấy mua Hermès cho cô ấy kìa."

"Anh cũng mua cho em đi, được không?"

Bạn trai mới hơi nhíu mày: "Cục cưng, chẳng phải em có Miu Miu rồi sao?"

Giáo Khả Kỳ bĩu môi, lắc lắc cánh tay bạn trai mới: "Nhưng đi tham dự buổi hòa nhạc piano cũng phải mặc chứ!"

"Cưng ơi, chẳng phải anh nói tiêu tiền cho em anh sẽ không thấy xót sao?"

Bạn trai mới hơi d.a.o động: "Vậy thì..."

Tôi đứng bên cạnh gật đầu vẻ ngây thơ: "Đúng vậy, thực ra cái này cũng chỉ chưa tới 10 vạn."

Giáo Khả Kỳ lườm tôi một cái, cánh tay như con rắn quấn lấy bạn trai mới nhưng bị hất ra: "Chưa tới 10 vạn?"

"Hôm qua gặp nhau đã tiêu bao nhiêu, trong lòng em không biết sao?"

"Hết túi lại giày! Giờ còn đòi quần áo?"

"Em không còn quần áo để mặc à?"

Giáo Khả Kỳ nhìn anh ta với đôi mắt đẫm nước mắt: "Cục cưng, anh quát em."

"Đừng có làm nũng với anh, em tự kiểm điểm lại mình đi!"

Tôi nhìn anh ta bỏ mặc Giáo Khả Kỳ đi mà lắc đầu với cô ta.

"Làm thiếu phu nhân tập đoàn Bạch Phụng không dễ đâu."

Giáo Khả Kỳ trút bỏ vẻ ngoài vô hại đó: "Lạc Vụ Đồng! Đừng có đắc ý!"

"Cậu cặp với một lão già không biết xấu hổ mà còn dám lên mặt trước mặt tôi."

"Danh tiếng của cậu trong giới bạn học đã thối hoắc rồi, cứ chờ đấy!"

Tôi vốn định tranh luận với cô ta một trận nhưng chim nhỏ gửi tin nhắn tới ảnh tự sướng chỉ mặc tạp dề, bên trong là cơ bắp màu trắng sữa trống trơn.

[Vụ Đồng, lấy quần áo mà lâu thế.]

[Khi nào mới về vậy.]

[Tôi nhớ em quá.]

Lòng tôi bỗng chốc nóng như lửa đốt, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tranh cãi với Giáo Khả Kỳ nữa.

"Cậu muốn nói gì thì nói đi."

Chim nhỏ ở nhà lại đói rồi.

Cho "chim" ăn mới là việc chính.

09

Sau khi mở cửa về nhà, tôi vừa nhìn vào đã thấy chim nhỏ đang bận rộn trong bếp với chiếc tạp dề.

Cơ lưng rộng, eo thon, đôi chân săn chắc hiện ngay trước mắt.

Tôi vừa mới ăn no chưa được bao lâu, lại thấy đói rồi.

Anh ấy thấy tôi về thì hào hứng bưng món cơm đẹp mắt đã làm xong ra.

"Vụ Đồng! Em có đói không... Thực ra tôi rất biết nấu ăn..."

Tôi đặt quần áo xuống, lấy đà nhảy vào lòng anh ấy mà hôn tới tấp.

Cảm giác trong người có ngọn lửa nhỏ nào đó đang bùng cháy.

"Đúng là đói thật." Tôi ôm lấy cổ anh ấy.

"Tôi cần phải ăn thịt chim nhỏ."

Chim nhỏ dùng hai tay đỡ lấy tôi, lấy trán chạm nhẹ vào trán tôi.

"Vậy... Ở đây hay là... Về phòng?"

"Đâu cũng được."

Mây tan mưa tạnh, hai chúng tôi nằm trên ghế sofa trò chuyện.

Tôi tinh ý phát hiện ra mấy món đồ chơi nhồi bông hình chim trong nhà đều biến mất.

"Em có một con chim là tôi rồi! Sau này không được nhìn con chim nào khác nữa."

Chim nhỏ nắm lấy tay tôi đặt lên môi hôn nhẹ.

"Còn cả người nữa."

"Cũng không được cho con chim nào khác ăn! Chim sẻ cũng không được!"

"Phượng hoàng chúng tôi rất chung thủy, em cũng phải một lòng một dạ với tôi."

"Đừng lừa tôi, tôi sẽ buồn lắm đấy."

Tim tôi "thịch" một cái.

Hình như tôi thực sự có chuyện lừa anh ấy.

Tuy không thay lòng, cũng không cố ý nhưng mỗi lần nhắc đến chuyện này, tôi luôn cảm thấy chột dạ.

"Thực ra... Tôi..." Tôi lấy hết can đảm định nói ra sự thật.

Chuông cửa đột nhiên reo lên.

"Là shipper!" Chim nhỏ nhảy dựng lên, vội vàng mặc quần rồi chạy ra mở cửa.

Một lát sau lại hớn hở chạy về, ngồi xổm trước mặt tôi: "Tôi đã chuẩn bị một bất ngờ cho em."

Anh ấy đặt một tấm vé lên đầu gối tôi.

Hóa ra là vé buổi hòa nhạc piano của Bạch Tỉ Phụng! Lại còn là hàng ghế VIP đầu tiên!

Đây chính là phong thái thiếu gia sao.

Tôi "oa" một tiếng, nhảy vào lòng chim nhỏ.

"Sao anh kiếm được vậy?"

"Tuyệt quá!"

Hôm nay nghe Giáo Khả Kỳ nói cô ta đi xem hòa nhạc piano, tôi đã nghĩ đến chuyện này rồi.

Không ngờ chim nhỏ lại thực hiện nguyện vọng của tôi.

"Sao anh lại tốt với tôi thế!"

Tôi ôm mặt anh ấy hôn tới tấp, anh ấy ôm lấy tôi cười rộ lên: "Chuyện này đã là gì!"

"Vụ Đồng, thực ra còn một bất ngờ lớn hơn nữa cơ."

10

Ngày diễn ra buổi hòa nhạc piano, chim nhỏ không đến.

Tôi đợi ở cửa hai mươi phút, gọi vô số cuộc điện thoại nhưng anh ấy nhất quyết không nghe.

Lúc sắp hết thời gian kiểm vé, anh ấy mới gửi tin nhắn tới: [Vụ Đồng, tôi gặp chút việc gấp, không thể đi xem hòa nhạc piano cùng được rồi TAT.]

[Xin lỗi nhé!]

[Đợi kết thúc tôi sẽ đến đón em.]

Tôi vội vàng trả lời: [Đã xảy ra chuyện gì vậy? Có cần tôi giúp gì không.]

Anh ấy trả lời ngay lập tức.

[Không cần đâu! Chuyện trong nhà thôi, không thể đi cùng em, tôi thực sự rất xin lỗi.]

Vì không có chuyện gì lớn nên tôi vẫn quyết định đi xem hòa nhạc theo kế hoạch.

Dù sao buổi hòa nhạc của Bạch Tỉ Phụng cũng rất hiếm có!

Sau khi ngồi vào chỗ đúng giờ, tôi phát hiện hai bên trái phải mình đều đã có người ngồi.

Lạ thật, đáng lẽ phải có một chỗ trống dành cho chim nhỏ chứ.

Tôi vừa định hỏi thì đèn cả khán phòng tối sầm lại.

Ánh đèn trên sân khấu dần sáng lên, một bóng người mặc bộ vest trắng bước lên sân khấu.

Là Bạch Tỉ Phụng.

Tuy đeo khẩu trang nhưng tất cả những phần lộ ra ngoài đều trông thật hoàn hảo.

Vóc dáng cao ráo, vai rộng eo thon, mày kiếm mắt sáng, sóng mũi...

Khoan đã, sao người này lại quen mắt thế nhỉ!

Bạch Tỉ Phụng bước ra phía trước cùng sân khấu, cúi đầu chào mọi người.

Khi ngẩng đầu lên, anh ấy nhanh ch.óng nháy mắt với tôi một cái.

Chim nhỏ?

Anh ấy nhận ra ánh mắt kinh ngạc và khó hiểu của tôi thì mỉm cười, đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang híp lại thành hình trăng lưỡi liềm.