Mà là anh giữ nó để tặng cho người thật sự nằm trong lòng.
Ôn Tình lại gửi tin:
[Lê Tiêu nhất quyết không nhận lại. Em có thể tìm chị rồi âm thầm trả riêng không?]
Muốn gửi trả thì chuyển phát nhanh một cái là xong.
Thế mà cô ta nhất quyết phải hẹn gặp trực tiếp.
Tôi chỉ trả lời một chữ.
[Được.]
Trong từ điển của tôi chưa từng tồn tại hai chữ “trốn tránh”.
Trước lúc ra ngoài gặp Ôn Tình, tôi đã đóng gói toàn bộ hành lý gửi đi.
Sau khi cắt tấm ảnh chung cuối cùng thành hai nửa, điện thoại cũng nhận được tin nhắn từ anh trai.
Anh đã kết thúc công việc sớm hơn dự kiến.
Hiện đang trên đường tới.
Tôi lập tức gửi địa chỉ hẹn Ôn Tình cho anh.
Vẫn là nhà hàng hải sản ấy.
Quản lý nhà hàng tự mình dẫn tôi tới phòng nghỉ phía trong.
Cửa vừa mở, tôi lập tức đứng sững.
Hơn hai tháng trước, phong cách trang trí trong phòng làm việc của Lê Tiêu đột nhiên thay đổi hoàn toàn.
Anh là người có ranh giới cá nhân cực kỳ rõ.
Ngay cả tôi — vị hôn thê — cũng không được tùy tiện can thiệp vào không gian của anh.
Vì vậy lúc ấy tôi vô cùng bất ngờ.
“Sao tự nhiên anh đổi phong cách phòng làm việc thế?”
“Chẳng phải trước đây em vẫn chê phòng quá lạnh lẽo sao? Gần đây có thời gian nên sửa lại một chút. Không đẹp à?”
Anh chỉ nói vài câu đã khéo léo dẫn câu chuyện sang hướng khác.
Khi ấy tôi còn ngây ngốc tưởng anh thay đổi vì tôi.
Vậy căn phòng nghỉ được trang trí giống hệt một phòng đôi dành cho tình nhân trước mắt này…
Lại là vì ai?
“Chỗ này do ông chủ các anh tự trang trí à?”
Tôi hỏi người quản lý bên cạnh.
“Không phải.”
Người quản lý cười.
“Là bà chủ.”
Đây là nhà hàng Lê Tiêu bỏ tiền mua lại.
Tôi gần như theo bản năng ngẩng đầu.
Đúng lúc ấy cửa phía sau lại mở.
“Bà chủ tới rồi.”
Quản lý lập tức cúi đầu chào người phía sau.
Ôn Tình bước vào.
Trên cổ cô ta là sợi dây chuyền kim cương hồng kia, dưới ánh đèn lấp lánh ch.ói mắt.
“Xin lỗi chị.”
Ôn Tình khẽ chạm vào dây chuyền.
“Lê Tiêu nhất định muốn tự tay đeo cho em.”
Quản lý đứng bên cạnh nhìn cô ta đầy vẻ ngưỡng mộ.
Sau đó cúi đầu, chủ động lui ra ngoài rồi đóng cửa.
Từ đầu đến cuối, Ôn Tình không hề sửa lại cách người quản lý xưng hô với mình.
“Tôi biết món này rất đắt.”
Cô ta bước tới.
“Em sợ không biết cách tháo, lỡ làm hỏng thì không hay.”
“Chị dâu có thể giúp em tháo xuống không?”
Tôi bật cười lạnh.
“Lê Tiêu chưa từng nói với cô sao?”
“Tôi từ trước đến giờ không có thói quen dùng lại đồ người khác đã đeo.”
Ôn Tình hơi khựng.
Sau đó lại nở nụ cười dịu dàng.
“Xin lỗi chị. Lê Tiêu chưa bao giờ kể chuyện giữa hai người với em nên em không biết.”
“Không ngờ lần này lại làm sai nữa rồi.”
Vẻ mặt cô ta hết sức bình thản.
Không có chút khiêu khích rõ ràng nào.
Nhưng từng câu từng chữ lại dễ dàng khiến tôi vừa giận vừa đau.
“Cô đang muốn nói với tôi rằng Lê Tiêu yêu cô, còn người chẳng được anh ấy yêu như tôi mới là kẻ thứ ba chen vào giữa hai người sao?”
Ôn Tình lập tức tỏ ra vô tội.
“Em không hề có ý đó.”
“Nhưng xem ra chị dâu vẫn rất để tâm tới sự tồn tại của em. Em sẽ về nói với Lê Tiêu, xin nghỉ khỏi công ty.”
Tôi vốn đã quyết định rời khỏi Lê Tiêu.
Sau này bọn họ muốn thế nào cũng chẳng còn liên quan tới tôi.
Nhưng cơn tức trong lòng này, tôi vẫn không nuốt xuống được.
“Không cần phiền vậy.”
Tôi nhìn cô ta.
“Tôi cũng là tổng giám đốc của tập đoàn.”
“Cô cứ nộp đơn ngay bây giờ. Tôi phê duyệt cho.”
Ôn Tình lập tức cau mày.
“Nhưng…”
Cô ta còn chưa nói hết, cánh cửa phía sau đột ngột bị đẩy mạnh.
Lê Tiêu xông vào.
Ngay phía sau anh còn có quản lý nhà hàng vừa đi khỏi.
Hai mắt anh đỏ ngầu vì rượu.
Vừa tới gần đã trực tiếp đẩy tôi sang một bên, sau đó kéo Ôn Tình ra phía sau bảo vệ.
“Hứa Uyển Ý, em làm đủ chưa?!”
Không cần hỏi rõ chuyện gì vừa xảy ra.
Anh mở miệng đã quát tôi.
“Anh nói bao nhiêu lần rồi, tất cả chuyện này đều do anh quyết định, không liên quan tới Ôn Tình!”
“Có gì em cứ nhắm vào anh!”
“Tại sao hết lần này đến lần khác em cứ phải làm khó cô ấy?!”
Phần thắt lưng tôi vốn có một vết thương cũ.
Năm đó vì cứu Lê Tiêu trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe, tôi bị thương ở đó.
Bây giờ bị anh đẩy mạnh, eo tôi đập thẳng vào cạnh bàn.
Cơn đau lập tức truyền khắp người.
Nước mắt gần như trào ra theo bản năng.
“Lê Tiêu, hai người sắp cưới rồi, đừng vì em mà tiếp tục cãi nhau.”
Ôn Tình đứng phía sau dịu dàng khuyên nhủ.
Lê Tiêu nghe xong như chợt tỉnh ra điều gì.
Anh quay sang nhìn tôi.
“Bây giờ em nghĩ rằng hai đứa đã đính hôn, vị trí của em vững rồi nên muốn làm gì cũng được đúng không?”
“Ngay cả sự tin tưởng và tự do cơ bản cũng không có.”
“Nếu vậy, cuộc hôn nhân này không kết cũng được!”
Tôi nhìn anh.
Nước mắt vẫn còn đọng trong mắt.
“Anh nói lại lần nữa xem.”
Lê Tiêu nghiến răng.
Ôn Tình lập tức tiến lên, đứng chắn giữa hai chúng tôi.
“Đừng cãi nữa. Chuyện này đều do em.”
“Em không nên quay về.”
“Chị dâu, em nghe chị. Em sẽ nghỉ việc, sẽ rời khỏi đây.”
“Chị đừng ép Lê Tiêu nữa.”
“Em không được đi!”
Lê Tiêu lập tức nắm lấy tay cô ta.
Sau đó anh quay sang trừng mắt với tôi.
“Hứa Uyển Ý.”
“Nếu em nhất quyết ép Ôn Tình rời đi, vậy chúng ta hủy hôn.”
Anh chắc chắn tôi không thể rời bỏ anh.
Vì vậy anh dùng chuyện hủy hôn để uy h.i.ế.p.
Nhưng anh đâu biết.
Từ lâu tôi đã không còn muốn cuộc hôn nhân này nữa.
“Được thôi.”
Một giọng nam trầm thấp đột nhiên vang lên từ ngoài cửa.
Lê Tiêu quay phắt lại.
Đôi mắt lập tức mở lớn.