Vị hôn phu đặt một bàn tiệc hải sản để mừng sinh nhật tôi. Người đàn ông trước giờ luôn lạnh nhạt kiêu ngạo ấy, hôm nay lại tự tay bóc tôm cho tất cả mọi người ngồi quanh bàn.
Ai nấy đều khen anh chu đáo, còn liên tục nói tôi thật có phúc khi tìm được một người bạn trai tốt như vậy.
Chỉ có trợ lý của anh — Ôn Tình — nhận ra sắc mặt tôi có phần không ổn.
“Chị dâu, sao chị không ăn vậy? Hồi đại học bọn em thường xuyên tới quán này, hương vị thật sự rất ngon.” Một người bạn cười trêu.
“Rõ ràng là vì Ôn Tình thích ăn ở đây thôi. Anh Tiêu trước giờ có bao giờ đụng tới hải sản đâu, vậy mà vì cô ấy, lần nào tụ tập cũng kéo cả đám tới đây, chẳng thèm quan tâm anh em sống chết ra sao.”
“Sau này ông chủ thiếu tiền, quán suýt đóng cửa, anh Tiêu còn bỏ tiền mua lại, rồi để ông ấy tiếp tục kinh doanh…”
Trước khi tới đây, Lê Tiêu chưa từng nói cho tôi biết quán ăn này thực chất đã thuộc về anh.
Tôi quay sang nhìn.
Anh vẫn chăm chú bóc sạch vỏ tôm, sau đó chấm nước sốt, tự nhiên đặt thẳng miếng thịt tôm vào bát Ôn Tình.
Người đầu tiên chú ý đến vẻ mặt tôi cũng chính là Ôn Tình.
“Để chị dâu ăn đi.”
Cô ta chủ động gắp miếng tôm lớn nhất sang cho tôi.
Tôi lạnh mặt, không đưa tay nhận.
Lê Tiêu vốn đang cúi đầu bóc tôm lập tức ngẩng lên.
“Ôn Tình có ý tốt gắp cho em, em bày vẻ mặt đó ra làm gì?”
Anh tự tiện đưa tay lấy bát của tôi.
Tôi theo phản xạ hất tay anh ra.
“Năm ngoái chính anh ép em ăn hải sản, sau đó em dị ứng đến mức phải vào viện. Anh quên rồi sao?”