Hai tay ôm c.h.ặ.t eo.
“Anh đẹp trai thế này.”
“Em đâu có thiệt.”
Mọi người thật sự quá xem thường tôi rồi.
Tôi vốn chẳng phải kiểu người rụt rè, không dám yêu.
Lúc ở bên Lê Tiêu, tôi đã từng yêu anh bằng tất cả sự chân thành.
Tôi sẵn lòng cho đi mọi thứ.
Nhưng một khi nhận ra anh không xứng đáng…
Tôi cũng có thể lập tức buông tay.
Rồi mở lòng với một người khác.
Cho dù là Lê Tiêu của quá khứ.
Hay Phó Ngôn Triết của hiện tại.
Tôi đều không cho rằng một mối tình kết thúc là chuyện đáng tiếc.
Bởi vì ít nhất…
Tôi luôn dám yêu bằng tất cả chân thành.
Và cũng dám chịu trách nhiệm cho từng lựa chọn của chính mình.
Cuộc sống vốn là vô số khoảnh khắc rực rỡ, lãng mạn và ấm áp ghép lại với nhau.
Lại kiếm được một anh đẹp trai về tay, tâm trạng tôi tối đó tốt hẳn.
Một phần bít tết lớn cũng ăn sạch.
Ngược lại, Phó Ngôn Triết cứ như người mất hồn.
Phản ứng chuyện gì cũng chậm mất nửa nhịp.
Thỉnh thoảng còn vô cớ ngồi cười một mình.
Anh trai tôi nhìn mà lắc đầu.
“Xong rồi, em gái.”
“Vận đào hoa của em đúng là chẳng ra sao.”
“Thằng trước thì khốn.”
“Thằng này nhìn kiểu gì cũng thấy… hơi ngốc.”
“Ngốc thì đổi người khác.”
Tôi thản nhiên đáp.
Phó Ngôn Triết lập tức tỉnh táo.
Anh nắm lấy tay tôi với vẻ vô cùng nghiêm túc.
“Em còn định đổi ai nữa?”
“Tay em, cổ em đều bị anh khóa lại rồi.”
“Cả đời này chỉ được ở bên anh.”
Tôi và anh trai đồng thời rùng mình.
Đáng sợ nhất chính là người bình thường nghiêm túc đột nhiên nói mấy lời sến súa.
Ăn tối xong, Phó Ngôn Triết do dự rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định kể cho tôi nghe chuyện của Lê Tiêu.
Ban đầu anh không muốn nói.
Sợ tôi nhìn thấy Lê Tiêu làm khổ bản thân rồi lại mềm lòng quay về.
Nhưng anh càng không muốn giấu tôi.
Tôi bật cười.
Đưa ngón tay chọc nhẹ lên má anh.
Hồi bé tôi đã muốn làm việc này từ lâu.
Nhưng lúc đó Phó Ngôn Triết lúc nào cũng nghiêm nghị đến đáng sợ, tôi chẳng có gan.
Bây giờ cuối cùng cũng được như ý.
“Không ngờ Chủ tịch Phó nhà chúng ta cũng có lúc không tự tin nhỉ?”
Tôi lấy bảng tổng hợp tài chính đã chuẩn bị từ trước đưa cho anh.
Cũng xem như trải nghiệm một lần cảm giác làm “nữ tổng tài”.
“Ban đầu em còn không định làm lớn chuyện.”
“Nhưng anh ta dám động vào cả phần lợi ích của em.”
“Vậy thì đương nhiên phải trả giá.”
Người báo cảnh sát chính là tôi.
Phó Ngôn Triết còn mang tới một tin tức nghiêm trọng hơn.
Nhờ mối quan hệ của bố tôi, trước đây Lê Tiêu từng giành được cơ hội hợp tác với một đơn vị thuộc chính phủ.
Dự án đó có yêu cầu bảo mật cực kỳ cao.
Toàn bộ nhân sự tham gia đều phải trải qua lựa chọn và kiểm tra nghiêm ngặt.
Thế nhưng Ôn Tình đột nhiên quay về giữa chừng.
Dựa vào thân phận “bạch nguyệt quang” trong lòng Lê Tiêu, cô ta dễ dàng được anh đưa vào dự án.
Ôn Tình từng kể với Lê Tiêu rằng lúc ở nước ngoài, cô bị người đồng sáng lập công ty phản bội.
Nhưng sự thật hoàn toàn ngược lại.
Lần này cô ta trở về chính là do người chủ kia sắp xếp.
Mục tiêu là tiếp cận dự án mật.
Đến khi Phó Ngôn Triết điều tra ra được chân tướng, một phần tài liệu đã bị rò rỉ.
Lê Tiêu là người phụ trách chính.
Cũng là người trực tiếp đưa Ôn Tình vào dự án.
Dù thế nào anh cũng không thể thoát khỏi trách nhiệm.
“Quan trọng nhất là…”
Phó Ngôn Triết nhìn tôi.
“Bằng chứng lại do chính Ôn Tình gửi tới.”
Một mặt cô ta vẫn tiếp tục ở bên Lê Tiêu, phối hợp ăn ý như hai người bạn đồng hành năm xưa.
Mặt khác lại âm thầm giữ lại đầy đủ chứng cứ để chuẩn bị đường lui cho chính mình.
“Anh tới chậm một bước.”
“Cô ta đã rời khỏi đây rồi.”
Giọng Phó Ngôn Triết mang theo chút áy náy.
Còn tôi chỉ cảm thấy cuộc đời đúng là rất kỳ lạ.
Ở cạnh một người khác nhau, cảm giác thật sự hoàn toàn khác.
Ở bên Lê Tiêu, tôi từng cảm thấy làm bạn gái của anh còn không bằng làm bạn bè.
Anh đối xử với bạn bè hào phóng, có tình có nghĩa.
Nhưng lại luôn bắt tôi chịu thiệt.
Phó Ngôn Triết thì khác.
Một người đàn ông nhìn ngoài cứng rắn như anh…
Sau khi trở thành bạn trai lại biết xin lỗi.
Biết áy náy.
Cũng biết chủ động mềm giọng với tôi.
“Không sao.”
“Cô ta đã chạy thì cứ để cô ta chạy.”
“Là công dân, những việc chúng ta nên làm đều đã làm rồi.”
Chuyện còn lại…
Cứ giao cho quốc gia xử lý.
Cho dù cuối cùng không bắt được Ôn Tình.
Cô ta cũng vĩnh viễn không thể quang minh chính đại quay lại mảnh đất đã sinh ra và nuôi lớn mình.
Từ đó về sau, chúng tôi thật sự không còn nghe được bất kỳ tin tức nào về Ôn Tình nữa.
Ngược lại là Lê Tiêu.
Mất cả tình lẫn tiền.
Vào tù rồi vẫn chẳng chịu yên.
Thỉnh thoảng còn tìm người chuyển lời, nói muốn gặp tôi.
Tôi đương nhiên chẳng thèm quan tâm.
Vài năm sau, Lê Tiêu ra tù.
Việc đầu tiên anh làm vẫn là tới tìm tôi.
Cảnh vật vẫn vậy.
Nhưng người đã hoàn toàn khác.
Quản gia nhà họ Phó lại một lần nữa chặn anh ngoài cổng.
“Phu nhân và tiên sinh đi du lịch rồi!”
Đúng vậy.
Tôi đã kết hôn với Phó Ngôn Triết.
Chúng tôi yêu nhau.
Cũng hiểu nhau.
Điều quan trọng hơn cả là…
Tam quan tương đồng.
Gia thế tương xứng.
Chúng tôi vừa là người yêu, vừa là người bạn đồng hành có chung chí hướng.
Sau này Phó Ngôn Triết dần giao bớt công việc trong công ty cho người khác quản lý.
Anh cùng tôi bắt đầu đi du lịch vòng quanh thế giới.
Đi tới đâu tính tới đó.
Mệt thì dừng lại nghỉ.
Thích một thành phố thì ở thêm vài tháng.
Cuộc sống tự do và nhàn nhã.
Tương lai sau này sẽ ra sao, tôi không biết.
Nhưng ít nhất hiện tại…
Tôi đang rất hạnh phúc.
Và tôi—
Sẽ luôn sống hết mình cho từng khoảnh khắc của hiện tại.
End.