Vào chính giây phút ấy, tôi đã chính thức tìm lại được một người bà ngoại hoàn toàn tỉnh táo, lành lặn và bình thường như bao người phụ nữ khác!
Bản thân tôi vốn là một người có niềm tin sắt đá vào chủ nghĩa duy vật vô thần, thế nhưng đứng trước sự việc kỳ diệu phi thường này, tôi tình nguyện lựa chọn tin tưởng rằng: Cụ cố ngoại nơi chín suối thực sự đã linh thiêng phù hộ độ trì cho đôi vợ chồng đứa con trai mà bà hết mực thương xót nhất trần đời.
Mười năm nữa lại thấm thoắt thoi đưa v.út qua trong chớp mắt.
Tôi cuối cùng cũng đã hiện thực hóa được ước mơ lớn nhất của tuổi thơ: Dùng sự thành đạt và đỗ đạt của mình để vả thẳng vào mặt những kẻ từng buông lời gièm pha độc ác năm xưa, trở thành một đứa cháu có đủ bản lĩnh và năng lực để đứng ra gánh vác cơ nghiệp gia đình.
Chúng tôi đã cùng nhau chung tay góp sức xây dựng lại căn nhà gỗ cũ kỹ năm xưa thành một căn nhà ngói khang trang, bề thế bậc nhất vùng.
Cầm trên tay những đồng tiền phụng dưỡng do chính tôi đều đặn gửi về từ thành phố, âm lượng giọng nói của bà ngoại mỗi khi bước ra đầu làng bỗng chốc lại trở nên vang dội và dõng dạc hơn xưa rất nhiều.
Ông ngoại nhìn thấy cảnh tượng ấy lúc nào cũng chỉ biết bất lực khẽ lắc đầu mỉm cười:
"Bà nó ơi, cái tính nết của bà quả thực cả đời này cũng chẳng thể nào học được hai chữ khiêm tốn nhún nhường cho được."
Bà ngoại liền ưỡn n.g.ự.c nghếch cằm lên cãi lại một cách vô cùng đanh thép:
"Cớ sao tôi lại phải khiêm tốn nhún nhường cơ chứ?! Năm xưa cái đám người độc mồm độc miệng ấy đã từng đay nghiến sỉ nhục tôi như thế nào hả?! Nói rằng tôi nuôi nấng một đứa con hoang kéo chân mà lại còn dụng tâm hết lòng hết dạ thế này thế nọ?!"
"Bọn họ năm xưa chẳng phải từng độc ác rủa xả rằng sau này tôi già cả sẽ chẳng có lấy một ai đứng ra đưa ma táng táng hay sao?! Thế cớ sao đến ngày hôm nay nhìn thấy con bé Quân Nhi nhà tôi hiếu thảo thành đạt gửi tiền về phụng dưỡng thì bọn họ lại đỏ mắt lên vì ghen ăn tức ở thế hả?! Tôi là tôi cứ thích phô trương rầm rộ lên đấy, tôi phải phô trương cho cả làng này biết để làm cho cái lũ đàn bà nhiều chuyện chỉ biết đ.â.m thọc sau lưng kia phải tức nổ ruột ra mà c.h.ế.t mới hả dạ!"
Mỗi lần rơi vào những tình huống dở khóc dở cười như vậy, tôi lại bắt buộc phải đóng vai một vị sứ giả hòa bình đứng ra hòa giải làm dịu bầu không khí:
"Được rồi mà bà ngoại ơi, bà cũng đã phô trương cho cả làng biết rồi, cơn giận năm xưa cũng đã được trút sạch sành sanh rồi cơ mà. Giờ đây khắp mười dặm tám xã ai ai mà chẳng thấu hiểu công lao trời biển của bà trong việc nuôi nấng đứa cháu gái này, phúc phần an nhàn của bà vẫn còn đang chờ đón ở phía sau dài dài cơ mà! Giờ thì hai ông bà cứ việc đóng cửa tận hưởng niềm vui trong nhà mình thôi nhé!"
Mỗi lần cất lời nói những câu vỗ về ấy, sâu thẳm trong đáy lòng tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái và tự hào khôn xiết,
Một cảm giác thỏa mãn âm thầm của một kẻ một bước thành danh khiến thiên hạ phải cúi đầu nể phục.
Cái gọi là "đám người bọn họ" chốn thôn dã nông thôn, thực sự là một loài sinh vật đáng sợ và tàn nhẫn nhất mà cả cuộc đời này tôi từng được chứng kiến.
"Họ" dường như chuyện gì trên đời cũng nắm rõ như lòng bàn tay, việc gì của người khác cũng xía vào can thiệp và phán xét;
"Họ" tựa như một bầy quái vật vô hình ẩn nấp trong bóng tối, lúc nào cũng chực chờ để giáng xuống đầu những số phận bất hạnh khác những lời nguyền rủa, đay nghiến và mạt sát độc ác nhất.
Giờ đây nhìn thấy sự thẳng thắn, hả hê và đanh thép của bà ngoại có thể khiến cho cái đám người độc địa ấy phải nghẹn họng uất ức không thốt nên lời, bản thân tôi thực sự vô cùng vui sướng và đồng tình ủng hộ.
Và tôi tin chắc rằng, sâu thẳm trong lòng ông ngoại cũng hoàn toàn có cùng một tâm trạng hả dạ như vậy.
Bằng không thì thử hỏi tại sao những nếp nhăn khóe mắt trên khuôn mặt già nua của ông lúc nào cũng giãn ra thành những nụ cười tươi tắn đến thế cơ chứ.
Thế nhưng tôi vạn lần không ngờ được rằng, mũi dùi công kích tiếp theo của bà ngoại bỗng chốc lại quay ngoắt sang nhắm thẳng vào chính bản thân tôi.
Nguồn cơn của mọi chuyện bắt đầu từ chính mảnh đồi chè sau nhà.
Vì quá đỗi xót xa khi nhìn thấy người bà ngoại đã gần bảy mươi tuổi đời hàng năm vẫn phải còng lưng dầm mưa dãi nắng chịu khổ trên đồi chè, tôi đã tự ý đứng ra làm thủ tục đem mảnh đồi chè ấy cho một hộ gia đình khác trong làng thuê khoán lại canh tác.
Huống chi trong thâm tâm tôi lúc ấy còn đang ấp ủ một nguyện vọng lớn lao: Muốn đón cả hai ông bà cùng lên thành phố nơi tôi đang làm việc để an nhàn hưởng phúc tuổi già.
Nào ngờ đâu người đến ký hợp đồng thuê đồi chè vừa mới bước chân vào cổng, thì bà ngoại tôi đã nhảy dựng ngược lên hệt như vừa bị chọc trúng tổ ong vò vẽ:
"Quân Nhi kia! Bà mày chân tay vẫn còn dẻo dai khỏe khoắn lắm nhé! Năm xưa cụ cố ngoại của mày trước lúc lâm chung đã từng căn dặn rành rọt rằng: Con người ta nghèo đói bần hàn không có gì đáng sợ cả, chỉ sợ nhất cái thói lười biếng trốn việc mà thôi! Mày đừng có mơ tưởng xúi giục bà mày từ bỏ việc đồng áng lao động sản xuất nghe chưa!"
"Chưa hết đâu nhé, mày mới chân ướt chân ráo đi làm kiếm tiền ngoài thành phố được hơn một năm trời thôi, trong tay đã kiếm được bao nhiêu tiền của cơ chứ mà dám vung tay quá trán hoang phí như thế hả?! Làm như vậy thiên hạ người ta cười thối mũi vào mặt cho đấy con ạ!"
Trong bụng tôi thầm nghĩ: Ủa kỳ lạ chưa kìa? Chẳng phải mới ban nãy bà vừa mới tự hào khoe khoang rằng cháu gái gửi tiền về phụng dưỡng khiến bà nở mày nở mặt với cả làng hay sao cơ chứ? Chẳng lẽ sự hiếu thảo của mình vẫn chưa đủ đô hay sao ta?
Hiểu được tâm lý người già, tôi liền vội vã bồi thêm vài câu dỗ dành:
"Dạ con làm tất cả những chuyện này cũng chỉ là muốn đón hai ông bà cùng lên thành phố lớn để an nhàn hưởng phúc tuổi già thôi mà, con muốn dắt hai ông bà đi ngắm nhìn phong cảnh tươi đẹp bốn phương, thưởng thức sơn hào hải vị đặc sản khắp nơi trên đất nước thôi ạ!"
"Cái gì cơ?! Hóa ra mày nói quanh nói quẩn suốt nửa ngày trời là vì mày chê bai đồ ăn thức uống do chính tay bà già này nấu nướng dở tệ chứ gì?! Ông già kia! Có phải chính là ông ở sau lưng lén lút mách nước chê bai với con bé đúng không hả?!" (Bà ngoại tôi khẩu vị nấu nướng xưa nay vốn thiên về ăn rất mặn, suốt bao năm qua hai ông cháu tôi không biết bao nhiêu lần phải nhăn mặt thở dài góp ý.)
Ông ngoại đang ngồi trên ghế liền vội vã đứng bật dậy, hai tay xua lia lịa phân bua:
"Tôi làm gì có nói cái câu nào như thế đâu cơ chứ bà nó ơi, tôi lúc nào cũng thấy cơm canh do chính tay bà nấu là ngon miệng nhất trần đời đấy chứ lị!"
Nhìn thấy ánh mắt hình viên đạn đầy vẻ nghi ngờ của bà ngoại đang b.ắ.n sang, ông ngoại liền vô cùng thức thời đặt vội nửa miếng bánh ngọt đang ăn dở trên tay xuống bàn, rồi lén lút giấu hai tay ra sau lưng.
Đó chính là món bánh ngọt thượng hạng mà tôi đặc biệt cất công mua từ thành phố mang về làm quà, và ông ngoại vốn dĩ cực kỳ yêu thích món ăn này.
Tôi vừa nhịn cười toan mở miệng trêu ông, thì bà ngoại đã lại tiếp tục bài ca cằn nhằn quen thuộc:
"Cả cuộc đời này tao sinh ra là người chốn thôn quê, c.h.ế.t đi cũng sẽ làm ma chốn đồng nội này! Mày mà thực sự có bản lĩnh tài giỏi thì mau ch.óng tìm một tấm chồng t.ử tế đàng hoàng mà gả đi cho yên bề gia thất đi, đừng có học theo cái thói của mẹ mày suốt một đời trôi dạt lông bông phiêu bạt khắp bốn phương trời, chẳng có lấy một chốn dung thân cố định!"
Những lời lẽ cay nghiệt ấy quả thực vô cùng buốt tai và đau lòng, khiến cho l.ồ.ng n.g.ự.c tôi bỗng chốc nghẹn ứ lại không sao chịu đựng nổi.
Tất cả chúng tôi đều hiểu rất rõ ràng rằng: Dẫu cho bà ngoại giờ đây đã hoàn toàn khỏi bệnh không còn điên dại nữa, thế nhưng cái tính cách và cách ăn nói của bà lại hệt như một đứa trẻ con ngây thơ: nghĩ cái gì trong đầu là lập tức buột miệng thốt ra câu đó, căn bản chẳng bao giờ biết đến nửa phần che đậy khéo léo hay uốn lưỡi trước khi nói.
Thời kỳ dậy thì ẩm ương năm xưa, tôi đã không biết bao nhiêu lần phải ôm mặt khóc nức nở vì những câu mắng mỏ vô tâm ấy của bà.
Thế nhưng điều đáng nói là: mỗi lần xảy ra chuyện, ông ngoại lúc nào cũng một mực đứng về phía bà ngoại để bao bọc.