5
Sáng hôm sau lúc anh dời đi, tôi vờ như chưa tỉnh giấc. Anh khẽ đặt một nôn hôn lên trán tôi, không nỡ làm tôi thức giấc, rồi tự mình xách vali nhẹ nhàng rời đi.
Anh đi rồi, tôi mới mở mắt ra, vành mắt đỏ hoe, l.ồ.ng n.g.ự.c đè nén đến ngột ngạt.
Có phải vì cô nàng "Chí ái cá ngựa" kia ghét trẻ con, nên anh mới tìm đến tôi không?
Đã vậy còn lừa người ta là chưa kết hôn, không ngờ Phó Tồn Sâm cũng biết nói dối kiểu đó. Đối mặt với người mình thực sự thích, anh ấy cũng chỉ là một người bình thường có tâm tình mà thôi.
Tôi thở dài một tiếng, đành vùi đầu vào đi công tác cho khuây khỏa, cũng may còn có đám học trò đáng yêu an ủi phần nào.
Đến trưa, theo thói quen tôi định đi nấu cơm, nhưng rồi lại sực nhớ ra nhà chỉ còn mỗi mình mình.
À, anh ấy đi rồi.
Nếu là bốn tháng trước, tôi sẽ không thấy việc sống một mình có gì khó khăn. Thế mà bây giờ... chỉ mới qua một buổi sáng, tôi đã bắt đầu cảm thấy cô đơn gặm nhấm.
Tống Phất Chiêu ơi là Tống Phất Chiêu, mày thật là bôi bác cái tên của mình mà!
Tôi tự mỉa mai chính mình, nhưng rất nhanh sau đó, cảm giác cô đơn đã bị những cuộc gọi video thường xuyên của anh đ.á.n.h tan.
"Hôm nay lại tăng ca à?"
Ở đầu dây bên kia, Phó Tồn Sâm đang ở trong ký túc xá, lười nhác vươn vai một cái rồi bắt đầu đối chiếu số liệu.
Tôi gật đầu, tiếp tục lướt xem tập luận văn của mình. Tuy cách xa nhau cả ngàn cây số, nhưng hai đứa phảng phất như đang ở ngay cạnh nhau.
Hai tiếng đồng hồ sau, tôi xoa xoa cái cổ mỏi nhừ đứng dậy, lúc này mới chú ý thấy anh cứ chốc chốc lại động đậy, xoay xoay bả vai.
"Có phải anh... bắt đầu bị căng sữa rồi không?" Nghĩ đến mấy kiến thức trong sổ tay t.h.a.i sản, tôi thình lình hỏi một câu.
Chỉ thấy trong màn hình, Phó Tồn Sâm bỗng cứng đờ người, đứng hình mất hai giây: "Không có."
Khả nghi. Cực kỳ khả nghi.
Tôi ghé sát mặt vào màn hình, híp mắt nhìn: "Ngực anh hình như to lên rồi đúng không?"
Mặt anh đỏ bừng, c.ắ.n răng nghiến lợi thốt ra từng chữ: "Đã bảo là không có!"
"Tôi có cần cho con b.ú đâu mà căng sữa?"
Tôi chống cằm trêu: "Nhưng mà con người cần dùng mà, giáo sư Phó đại tài của tôi ơi."
Anh nghẹn họng, bàn tay theo bản năng định giơ lên che n.g.ự.c, nhưng làm được một nửa lại sực nhớ ra động tác này trông hơi ẻo lả, đành bất lực buông xuôi.
Cái dáng vẻ bị trêu đến mức chân tay luống cuống ấy làm tôi nhịn không được mà bật cười khúc khích.
Phó Tồn Sâm dùng ánh mắt thanh lãnh liếc tôi một cái, giọng điệu đầy bất lực: "Em cũng chỉ bắt nạt được mỗi tôi thôi, giảng viên Tống nghiêm túc."
Tôi chẳng thèm chấp, cứ cười hớn hở ngắm anh qua màn hình.
Trong lòng tôi bỗng dâng lên một niềm vui sướng âm thầm đầy ích kỷ.
Phó Tồn Sâm có thích cô ta thì đã sao chứ? Cô ta ghét trẻ con, cho nên cái dáng vẻ này của Phó Tồn Sâm, chỉ có một mình tôi được chiêm ngưỡng mà thôi.
Sự ngượng ngùng, vẻ đáng yêu, và cả sự ngọt ngào, ấm áp ẩn sau cái lốt lạnh lùng của anh... tất cả đều thuộc về tôi.
Đè nén thứ suy nghĩ ích kỷ đầy hèn mọn ấy xuống, tôi vờ như buồn ngủ, ngáp một cái dài: "Thế bao giờ căng sữa thì phải bảo tôi đấy nhé."
"Em mau đi ngủ đi." Anh quay mặt đi hướng khác, cứng nhắc đ.á.n.h trống lảng.
Tôi nhịn cười, còn chưa kịp chúc ngủ ngon thì anh đã luống cuống dập máy. Đáng yêu c.h.ế.t đi được.
Tôi cười híp cả mắt như một con cáo nhỏ vừa trúng mánh, một lát sau, màn hình lại sáng lên, anh gọi lại.
"Sao thế?" Tôi ngơ ngác.
Chỉ thấy anh cố xị mặt ra, nhưng vành tai vẫn đỏ ứng, giọng nói bứt rứt, như muốn che giấu nhưng lại có vẻ mất kiên nhẫn: "Ngủ ngon."
Hai chữ này giống như một nghi thức ngầm giữa hai đứa vậy.
Tôi ngẩn người ra một chốc, rồi dịu dàng đáp: "Ngủ ngon nhé, giáo sư Phó của tôi... và cả bảo bảo nữa."
Chuyến đi công tác lần này của Phó Tồn Sâm là vì dự án bảo tồn sinh vật cá ngựa.
Hiện tại có rất nhiều loài cá ngựa đang đứng trước nguy cơ tuyệt chủng, mà Trung Quốc lại là quốc gia sở hữu chủng loại cá ngựa đa dạng nhất, đóng vai trò cốt lõi trong việc bảo tồn. Do nghiên cứu có bước đột phá, thời gian công tác của anh bị kéo dài từ một tháng thành ba tháng, nghĩa là cả kỳ nghỉ hè này anh đều phải ở lại đó.
Lúc anh gọi điện thông báo cho tôi, giọng điệu tràn ngập sự áy náy.
Tôi mỉm cười an ủi anh, nhưng vừa quay đầu nhìn sang góc bàn làm việc trên màn hình của anh, tôi bỗng khựng lại khi thấy một chiếc kính mắt thời trang của nữ đặt ở đó.
Cô nàng "Chí ái cá ngựa" đang ở bên cạnh anh sao?
Sau khi cúp máy, tôi không thể kìm nén được cảm giác hoảng loạn dâng trào trong lòng. Phải làm sao bây giờ?
Loài cá ngựa vốn chẳng phải là giống loài chung thủy gì. Rất nhiều con cá ngựa đực thậm chí sau khi gặp được con cái mới, sẵn sàng hấp thụ luôn cả trứng trong bụng mình để làm chất dinh dưỡng nuôi dưỡng lứa con của con cái mới kia. Điều này tuy không nói lên nhân cách của Phó Tồn Sâm, thế nhưng...
Ý nghĩ kinh dị ấy một khi đã nhen nhóm thì không cách nào dập tắt được nữa. Tôi quyết đoán thu dọn hành lý, đặt vé máy bay lao thẳng đến tỉnh S.
Hiện tại vừa vặn bắt đầu kỳ nghỉ hè. Sau khi máy bay hạ cánh tôi mới nhắn tin cho anh, giọng Phó Tồn Sâm nghe vừa bất ngờ vừa mừng rỡ, lập tức lái xe đến đón tôi.
Trên đường về, tôi cứ ngập ngừng mãi không biết có nên mở lời hỏi hay không. Có lẽ do vẻ mặt tôi trông quá bồn chồn lo lắng, anh đã nhạy cảm nhận ra điều gì đó.
Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Phó Tồn Sâm lặng lẽ nắm lấy tay tôi, rồi đặt lên vùng bụng dưới của anh: "Em nhớ con rồi à?"
Tôi bất an gật gật đầu.
"Con biết đạp rồi đấy, em cảm nhận thử xem."
Tôi giật mình, lúc này mới tập trung tinh thần để cảm nhận kỹ lưỡng.
Chờ một lát, dưới lòng bàn tay tôi, vùng bụng của anh như có thứ gì đó vừa lướt qua, nhô lên một chút xíu rồi lại nhanh ch.óng lặn xuống. Chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy thôi cũng đủ khiến tôi phấn khích tột cùng.
"Con đạp rồi! Con đạp rồi này!"
Tôi kích động đến mức vành mắt đỏ hoe. Anh cúi đầu nhìn tôi, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười: "Lần này định ở lại mấy ngày?"
Tôi luyến tiếc không muốn rút tay về, nên cứ để nguyên như thế trên bụng anh.
"Tùy tình hình xem sao đã, nếu bên trường không có việc gì gấp thì tôi sẽ ở lại đây một thời gian dài."
Muốn ở riêng một góc với cô nàng "Chí ái cá ngựa" kia chứ gì? Mơ đi nhé! Tôi thầm hậm hực trong lòng.
Thế nhưng Phó Tồn Sâm lại có vẻ rất vui, anh bật một bản nhạc nhẹ nhàng thư giãn, rồi nhờ đồng nghiệp kê thêm một chiếc giường đơn ghép sát vào giường của anh trong viện nghiên cứu, buổi tối hai đứa ngủ chung.
Ban ngày tôi vờ như vô tình đi dạo trong viện, nhưng tuyệt nhiên không bắt gặp bóng dáng người phụ nữ nào khả nghi giống cô nàng kia cả.
Lòng tôi dần nhẹ nhõm trở lại. Thế nhưng đêm hôm đó, anh bỗng nhiên lay gọi tôi dậy. Tôi mơ màng mở mắt, liền phát hiện anh đang nắm lấy tay tôi, dẫn vào trong chăn rồi kéo dần xuống phía dưới...
Tôi giật nảy mình: "Đêm khuya thế này anh làm cái gì đấy!" Tôi vội vàng rụt tay lại.
Anh bảo: "Không sao đâu."
Tôi cuống cuồng: "Để mai đi, mai đi, tôi buồn ngủ rồi."
Anh bật cười thành tiếng, giữ c.h.ặ.t lấy tay tôi: "Em nghĩ bậy bạ gì đấy? Tôi gọi em dậy để sờ thử 'túi ấp trứng' thôi mà."
Túi ấp trứng á?! Tôi lập tức tỉnh ngủ hẳn.
Cá ngựa đực dọc theo thắt lưng trước n.g.ự.c đổ xuống sẽ có một cái khe hở nhỏ hình tròn, đó chính là miệng túi ấp trứng. Khi sinh con, cá ngựa đực sẽ co bóp cơ bụng để phun lũ con từ cái miệng túi ấy ra ngoài.
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đặc điểm này lại có thể xuất hiện trên cơ thể con người. Tôi liền lật đạp chăn của Phó Tồn Sâm lên, vạch vạt áo ngủ của anh ra: "Đâu đâu, ở chỗ nào?"
Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo màu vàng nhạt, vùng bụng vốn dĩ có múi cơ săn chắc của anh giờ đã hơi nhô lên, ngay phía dưới dạ dày một chút xuất hiện một cái khe tròn màu hồng nhạt. Nó không lớn, lại còn đang khép c.h.ặ.t nên không nhìn được bên trong.
Tôi tò mò giơ ngón tay ra chọc chọc thử một cái, Phó Tồn Sâm lập tức tóm c.h.ặ.t lấy bàn tay đang làm loạn của tôi: "Đừng nghịch, ngứa lắm."
Tôi cúi đầu không nhìn anh nữa, tuy không nghịch nữa nhưng cũng luyến tiếc không muốn nằm dịch ra.
Trời ơi, chính là chỗ này đây, sau này bảo bảo của chúng tôi sẽ chui ra từ đây đấy. Kỳ diệu thật sự.
"Nó xuất hiện từ bao giờ thế, sao giờ anh mới chịu nói cho tôi biwwst?" Tôi phụng phịu oán trách.
Anh bất lực: "Tôi cũng vừa mới phát hiện ra thôi mà, chẳng phải đã gọi em dậy xem đầu tiên rồi còn gì."
Hóa ra là vậy. Tự dưng tôi thấy vô cùng mãn nguyện với quyết định lao đến tỉnh S lần này của mình.
Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển hết đợt này đến đợt khác vỗ rầm rì vào bờ cát. Y như những đợt sóng đang vỗ nhịp trong lòng tôi vậy.
"Anh bảo sau này con của chúng ta sẽ được phun ra ngoài, chứ không phải sinh ra theo cách bình thường đúng không?"
Dưới ánh đèn mờ ảo, gương mặt góc cạnh lạnh lùng thường ngày của anh bỗng chốc trở nên dịu hiền lạ thường: "Không đâu, cấu tạo cơ thể người khác với cá ngựa, không có đủ lực để phun đứa trẻ ra ngoài đâu."
"Thế là phải mổ để lấy ra à?"
Anh chần chừ gật đầu: "Chắc là vậy, tôi là con cá ngựa đầu tiên sinh con với loài người, không có tiền lệ nên chính tôi cũng không rõ lắm."
Tôi đặt tay lên bụng anh, cảm nhận hơi ấm truyền qua lòng bàn tay, bỗng sinh ra một loại ảo giác, như thể nhịp tim của em bé đã hòa cùng một nhịp với tim mình.
Thình thịch, thình thịch.
Tôi đang tính áp tai nằm sấp xuống bụng anh thì anh đã giữ tay tôi lại: "Mau ngủ đi thôi, ngày mai em còn phải làm việc nữa."
"Ừm."
Trong bóng tối, tôi vẫn cẩn thận ôm lấy vùng bụng dưới của anh: "Trước đây tôi cứ tưởng anh sẽ không xuất hiện túi ấp trứng cơ đấy."
Phó Tồn Sâm ngẩn ra, nhíu mày hỏi: "Thế nếu không có thì đứa trẻ chui ra bằng đường nào?"
Tôi cười giả lả: "Thì tự nhiên là đi vào bằng đường nào thì đi ra bằng đường nấy thôi."
Phó Tồn Sâm: "..."
Tôi cảm nhận được, Phó Tồn Sâm đang rất muốn đập cho tôi một trận rồi đấy.
Tất cả là tại cái cái miệng ăn nói không đỡ nổi này của tôi mà ra!