6
Để bù đắp lỗi lầm lỡ lời đêm qua, ban ngày tôi chăm chạy lên thành phố hẳn. Viện nghiên cứu nằm ở nơi hẻo lánh, điều kiện ăn uống thiếu thốn, nên tôi cứ dăm ba bữa lại lái xe lên phố mua đủ thứ đồ mang về, từ đặc sản món ngon cho đến đồ điện gia dụng tiện lợi, chiều chuộng đến mức cả đám người trong viện cứ thấy bóng tôi là mừng rỡ cười không khép được miệng.
Dĩ nhiên, "tiết mục" chính vẫn là dành cho Phó Tồn Sâm. Nào là axit folic, nào là DHA, tôi đều lên lịch sắp xếp chuẩn chỉnh cho anh uống không sót bữa nào. Đêm đêm, khi anh ngồi bên đầu giường xem số liệu, tôi lại túc trực bên cạnh bụng anh để làm t.h.a.i giáo cho con.
Mọi chuyện diễn ra tự nhiên như thể cái biến cố liên quan đến cô nàng "Chí ái cá ngựa" kia chưa từng tồn tại.
Vào giai đoạn giữa t.h.a.i kỳ, vòng bụng của Phó Tồn Sâm tăng thêm kích cỡ. Ban đầu tôi cứ ngỡ một người như anh sẽ chẳng bận tâm đến chuyện vóc dáng, nhưng giờ mới phát hiện ra tôi đã nhầm to.
Hôm ấy vừa lấy cơm ở nhà ăn xong, đã có một nghiên cứu viên tiến đến trêu chọc: "Ơ kìa lão Phó, dạo này phát tướng thế? Nhìn cậu so với giảng viên Tống còn giống người đang mang bầu hơn đấy."
Mấy người xung quanh nghe vậy liền cười ồ lên: "Bộ nghiên cứu cá ngựa nhiều quá nên bị ngải cá ngựa nhập rồi hả?"
Nào ngờ, nhân vật chính bị gọi tên là Phó Tồn Sâm lập tức đứng hình mất mấy giây. Anh nặn ra một nụ cười xã giao chuẩn mực.
Nhưng qua khóe mắt, tôi lại bắt bài được hành động anh đang âm thầm hóp c.h.ặ.t bụng vào.
Đáng yêu c.h.ế.t đi được!
Tôi vừa che miệng cười trộm liền bị anh thẳng chân giẫm cho một phát.
Rồi có lần đi xe buýt, trước mặt có một chỗ trống, tôi bảo Phó Tồn Sâm ngồi xuống đi. Ai dè một ông cụ đứng bên cạnh liền lầm bầm cà khịa: "Ăn cho cố vào đến mức cái bụng ễnh ra rồi còn bắt vợ phải nhường chỗ cho."
Phó Tồn Sâm ngượng chín mặt, lập tức đứng bật dậy sống c.h.ế.t bắt tôi phải ngồi vào bằng được. Tôi bất lực ngồi xuống, vừa ngẩng đầu lên lại thấy anh chàng đang ra sức hóp bụng lần nữa.
Sao trên đời lại có người đáng yêu đến mức này cơ chứ?
Tôi nhịn không được liền đưa tay chọc chọc vào bụng anh một cái, anh đành bất lực ngẩng mặt lên nhìn trần nhà, giả vờ như không biết gì.
Trầy trật mãi mới chờ đến ngày nghỉ, hai đứa rủ nhau ra bãi biển đi dạo. Lần này anh không thèm mặc mỗi chiếc quần đùi bơi như mọi khi nữa, mà mặc kín mít một chiếc áo phông.
Tôi mỉm cười đưa cho anh một miếng bánh kem bơ — món mà mấy hôm trước anh còn thèm, thế mà giờ anh lại đen mặt ra đẩy tay tôi đi.
Sau đó, lại tiếp tục hóp bụng.
Tôi chịu hết nổi liền bảo: "Ăn đi mà, bụng nhô lên là tại em bé chứ có phải tại anh béo đâu."
Có lẽ do hormone thay đổi khi mang bầu nên dạo này cảm xúc của anh bộc lộ ra ngoài nhiều hơn hẳn. Lớp vỏ bọc cứng nhắc ngày trước giờ đã mềm lòng, lộ ra phần nhân ngọt ngào, ngon mắt bên trong.
Tôi nhịn không được liền nổi m.á.u trêu chọc anh, làm như đang nói về chính mình: "Anh biết không, có vài bà bầu vào giữa t.h.a.i kỳ là n.g.ự.c bắt đầu trướng lên..."
"Em ăn đi." Tôi còn chưa kịp dứt lời, Phó Tồn Sâm đã thô bạo nhét miếng bánh kem vào đầy mồm tôi.
Giọng điệu lạnh tanh, phả ra cả băng giá: "So với tôi, em mới là người cần phải béo lên đấy."
Tôi: "..."
Thôi được rồi.
Tôi ngậm ngùi rơm rớm nước mắt nhai bánh, còn anh thì dịu dàng xoa xoa vòng bụng cũng đã hơi nhô lên một chút của tôi, bỗng nhiên khẽ bật cười.
Rũ bỏ lớp bọc lạnh lùng cấm d.ụ.c bên ngoài, việc m.a.n.g t.h.a.i dường như đã đưa anh trở về với những năm tháng trước kia. Biến anh thành một cậu thiếu niên biết tinh nghịch, biết hờn dỗi.
Anh nắm lấy tay tôi tiếp tục rảo bước, kể cho tôi nghe những câu chuyện về tộc cá ngựa: "Thực ra con người đều biết cá ngựa thường sống ở vùng biển nông, nhưng chúng tôi thì khác. Những con cá ngựa đã hóa thành yêu tinh như chúng tôi thực chất lại sinh sống dưới biển sâu."
Tôi tò mò hỏi: "Vậy vùng biển này cũng có hải yêu sao?"
Anh cởi giày ra, dắt tay tôi bước xuống nước: "Có chứ, tôi dẫn em đi xem."
Tôi giật mình, trình độ bơi lội của tôi tệ lắm, lặn xuống một lúc là không chịu nổi rồi. Phó Tồn Sâm liền ghé môi truyền cho tôi một ngụm khí. Thần kỳ thay, ngay sau đó tôi liền có thể hô hấp một cách tự nhiên dưới nước, ngay đến cả áp lực nước ngày một đè nặng lên cơ thể cũng hoàn toàn biến mất.
Anh ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi, hai đứa cứ thế lặn xuống mỗi lúc một sâu hơn.
Nơi đáy biển sâu thẳm vốn chẳng có chút ánh sáng mặt trời nào, nhưng lại có những loài cá tự phát ra ánh sáng lung linh. Một con cá đuối khổng lồ bay vèo qua ngay trên đỉnh đầu chúng tôi trông như một tấm t.h.ả.m bay giữa đại dương. Nhưng thứ còn to lớn hơn cả nó chính là một chú cá voi lưng gù màu xanh xám. Dù biết đặc tính của loài này rất hiền lành, nhưng khi bơi lướt qua cơ thể khổng lồ ấy, tôi vẫn bị sự tráng lệ của tạo hóa làm cho choáng ngợp.
Một cặp cá voi sát thủ với đốm mắt màu trắng dài từ xa nhìn thấy bóng dáng cá voi lưng gù liền quay đầu chạy biến, làm cả đàn cá nhỏ kinh hoàng dạt ra hai bên như cảnh tượng Moses rẽ nước biển Đỏ vậy.
Càng lặn xuống sâu, tôi càng thấu hiểu được cảm giác của hội những người mắc chứng sợ biển sâu. Nơi này hoàn toàn không có ánh sáng, tĩnh lặng đến đáng sợ, tựa như một nghĩa địa không đáy. Thật khó mà tưởng tượng được anh đã trải qua những năm tháng tuổi thơ và trưởng thành trong một môi trường như thế này.
Chẳng trách lúc nào anh cũng giữ một vẻ mặt lạnh lùng, bát phong bất động trước mọi sự trên đời.
Tôi lén liếc nhìn Phó Tồn Sâm một cái, anh tưởng tôi đang sợ hãi liền siết c.h.ặ.t lấy tay tôi, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau đầy trấn an.
Ngộ nhỡ mà lát nữa đụng trúng con yêu tinh nào quen biết anh ấy thì biết làm sao bây giờ nhỉ? Tim tôi đập thình thịch như đ.á.n.h trống trận. Nhưng rất nhanh sau đó, anh đã dẫn tôi băng qua một dãy núi đá ngầm gồ ghề dưới đáy biển, mở ra trước mắt là một vùng biển thoáng đãng và ngập tràn ánh sáng.
"Đây là địa giới của hải yêu."
tôi phóng tầm mắt nhìn ra xa, chỉ thấy trong một thung lũng khổng lồ dưới đáy biển, một chú cá ngựa cao bằng người thật và một nhân ngư đuôi cá đang dùng một con nhím biển để chơi bóng chuyền bãi biển. Phía dưới kia, một con cá mập hổ và một c.o.n c.ua dài hai mét đang thản nhiên ngồi đ.á.n.h cờ tướng với nhau.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được một cách rõ ràng và trực quan đến vậy sự khác biệt giữa thế giới của tôi và Phó Tồn Sâm.
"Con cua kia đang gian lận kìa." Tôi chọc chọc vào người Phó Tồn Sâm, chỉ cho anh xem cái càng dưới cùng của c.o.n c.ua đang lén lút giấu một quân cờ.
"Không sao đâu, cá mập hổ không được thông minh lắm, nó không phát hiện ra đâu." Phó Tồn Sâm ghé tai nói nhỏ với tôi, giọng điệu hằng ngày như thể đang kháo chuyện về mấy ông hàng xóm nhà mình vậy.
Tôi nhịn không được liền bật cười.
Điều nằm ngoài dự đoán của tôi là nơi này chẳng có bất kỳ thiết bị hiện đại nào cả, các cư dân ở đây cũng đều giữ nguyên hình mà bơi qua bơi lại, trông vô cùng nguyên thủy.
"Ngày thường mọi người đều sinh sống và làm việc trong xã hội loài người rồi, khi trở về đây cốt chỉ để thư giãn, thả lỏng thôi, nên cũng chẳng cần môi trường phải hiện đại làm gì."
Dạo chơi một vòng, anh kéo tôi ngồi xuống một hang đá ngầm.
"Tiếc quá, hôm nay Bạch tiên sinh không có nhà, nếu không tôi đã giới thiệu cho em làm quen rồi."
Tôi ngẩn người: "Bạch tiên sinh? Là bố của anh à?"
Anh lắc đầu: "Sau khi sinh ra tôi đã bị bố mẹ bỏ rơi, cứ thế tự mình bơi lội, mò mẫm khắp nơi dưới đáy đại dương. Sau này mới may mắn gặp được Bạch tiên sinh, ông ấy là một xúc tu bạch tuộc, chính ông ấy đã dẫn dắt tôi hóa hình rồi đưa tôi bước vào xã hội loài người."
Bảo sao anh lại có sự chấp niệm sâu sắc với con cái và gia đình đến vậy.
Tôi mơ hồ bắt trúng từ ngữ mấu chốt: "Một 'con' bạch tuộc?"
Phó Tồn Sâm nhìn tôi một cái: "Đúng vậy, Bạch tiên sinh to lớn lắm."
"To cỡ nào?"
"Chắc phải cao bằng tòa nhà ba tầng đấy, dạo gần đây nghe nói hình như ông ấy cũng đang tìm kiếm một bạn lữ là con người."
Tôi đứng hình mất mấy giây. Theo như kiến thức tôi biết thì loài bạch tuộc lớn nhất hiện nay là bạch tuộc khổng lồ Thái Bình Dương, thông thường chu vi cũng chỉ tầm 5 mét. Nhưng một con bạch tuộc cao tới 9 mét thì cấu tạo bên trong chắc chắn đã xảy ra những biến đổi nghiêng trời lệch đất rồi.
Nhưng mà nghĩ lại thì chính Phó Tồn Sâm chẳng phải cũng vậy sao, một con cá ngựa cao bằng người thật, lại còn sinh sống dưới biển sâu, xét về mặt sinh học thì cũng đã vứt hết mọi thường thức rồi còn gì.
Quả nhiên thế giới yêu tinh không thể dùng tư duy logic của người thường để suy đoán được.
Nhìn thấy tôi cứ ngẩn ngơ xuất thần, anh có vẻ không vui liền siết c.h.ặ.t lấy eo tôi, chiếc bụng dưới nhô lên khẽ thúc nhẹ vào bụng tôi một cái.
"Con lại đạp kìa."
Tôi nhịn không được liền nở một nụ cười. Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng dạo này chiếm hữu d.ụ.c của anh hình như càng lúc càng mạnh mẽ hơn thì phải.
"Tôi muốn xem túi ấp trứng của anh."
Anh bất lực, nháy mắt đã thấu tóm được suy nghĩ của tôi: "Vô ích thôi, hiện tại vẫn chưa thể nhìn thấy em bé qua miệng túi được đâu."
"Hầy, được rồi." Tôi xị mặt ra đầyuể oải.
"Thế để tôi nói cho em nghe một tin vui nhé."
"Tin gì cơ?"
"Giới tính của con."
Tôi lập tức hào hứng hẳn lên: "Là con trai hay con gái thế anh?"
Anh lại giở trò úp úp mở mở: "Có cả trai cả gái."
Tôi đơ toàn tập. Niềm vui sướng bất ngờ ập đến đ.á.n.h tan tác mọi ngôn từ của tôi thành từng mảnh vụn.
"Anh... anh nói thật đấy chứ?!"
Anh khẽ bật cười, đôi mắt hiếm khi mang theo chút giảo quyệt, tinh ranh. Sau đó, anh lặng nhìn tôi, rồi cúi đầu đặt lên môi tôi một nụ hôn.
"Là thật đấy."
"Phất Chiêu, chúng ta có hai bảo bảo liền."
Áp lực dưới biển sâu như thể đã gột sạch mọi lớp mặt nạ, khiến cho cảm xúc của tôi trở nên vô cùng chân thật và trần trụi. Tôi vòng tay ôm lấy cổ anh, phóng túng đáp lại nụ hôn ấy. Ở nơi đáy đại dương sâu thẳm này, vừa lạnh giá buốt xương, lại vừa nồng nhiệt cháy bỏng.
Thừa nhận đi Tống Phất Chiêu ạ.
Mày chưa từng một lần hoài nghi nhân phẩm của anh ấy cả. Mày vượt đường xá xa xôi lao đến đây, chẳng qua chỉ vì quá nhớ và muốn được nhìn thấy anh ấy mà thôi.
Phó Tồn Sâm.
Em nhớ anh c.h.ế.t đi được.