Năm 25 tuổi, lần đầu tiên đi khám tổng quát vì công ty bắt buộc, tôi phát hiện mình có một khối u trong não.

Tờ giấy kết quả mỏng tang, nhưng cái tên khối u nằm chễm chệ ở góc trái như một bản án t.ử. Lạnh lùng, sắc lẹm, cắt một đường ngọt lịm vào tim.

Tôi đứng bất động trước cửa phòng chụp MRI, tay run đến mức làm rơi cả tờ giấy xuống đất, cũng không dám cúi xuống nhặt.

Và rồi khi tôi được chuyển lên phòng bệnh tầng sáu để chuẩn bị cho các xét nghiệm chuyên sâu, người đàn ông đứng trước mặt tôi, bác sĩ phụ trách, xuất hiện.

Anh mặc áo blouse trắng sạch sẽ đến ch.ói mắt, dáng người cao ráo, sống lưng thẳng tắp. Gương mặt vẫn đẹp đẽ như ngày nào, chỉ là sự non nớt năm xưa đã được thay bằng sự điềm tĩnh lạnh lùng đến mức tàn nhẫn.

Lâm Thường Nguyệt.

Cái tên tôi đã cố tình chôn vùi suốt 6 năm, giờ lại vang lên một cách trớ trêu nhất, trên tấm bảng tên cài trước n.g.ự.c anh.

Tôi đã từng nghĩ, nếu có ngày gặp lại, ít nhất cũng phải là trong một quán cà phê nào đó, tôi xinh đẹp, thành đạt, anh tiếc nuối. Chứ không phải là tôi nằm trên giường bệnh, đầu tóc rối bời, tay cắm kim truyền, mặt trắng như ma, còn anh thì là người nắm trong tay quyền quyết định sống c.h.ế.t của tôi.

Ông trời đúng là biết cách trêu ngươi con người ta.

Anh lật hồ sơ bệnh án, ánh mắt quét qua tôi một lượt, như đang đ.á.n.h giá một món đồ bị lỗi cần thanh lý.

Rồi anh lên tiếng, câu đầu tiên sau 6 năm xa cách.

Lâm Thường Nguyệt: "Trần Tương Nhi. Chia tay tôi xong, cô liền xuống cấp như thế này sao?"

Tôi sững người một giây, rồi bật cười. Dù môi còn trắng bệch, nhưng cái tính hơn thua không bỏ được.

Trần Tương Nhi: "Đúng vậy. Chia tay anh xong tôi sống tốt quá, tốt đến mức tiêu xài hết sạch vận may tích góp mấy kiếp, nên giờ mới được ông trời ban cho cục u.n.g t.h.ư cho nó cân bằng lại đấy."

Anh gật gù, vẻ mặt đầy tiếc nuối, nhưng cái sự tiếc nuối đó giả trân không thể tả.

Lâm Thường Nguyệt: "Cũng đáng tiếc thật. C.h.ế.t xong nhớ cố gắng làm một con ma cô đơn cho nó trọn vẹn vai diễn nhé."

Tôi trừng mắt.

Trần Tương Nhi: "Lâm Thường Nguyệt, anh là bác sĩ kiểu gì vậy? Bác sĩ bây giờ được đào tạo thêm cả kỹ năng khịa bệnh nhân cho bệnh nhân tức c.h.ế.t để đỡ tốn giường à?"

Lâm Thường Nguyệt mở hồ sơ, lật xoàn xoạt vài trang, giọng đều đều đến đáng ghét.

Lâm Thường Nguyệt: "Nếu không muốn chữa thì cô có thể ký giấy từ chối điều trị rồi đi ra khỏi đây. Cửa ở đằng kia."

Tôi nghẹn họng. Máu nóng dồn lên não khiến tôi bật phắt dậy dù tay còn đang truyền dịch, cái giá treo lủng lẳng kêu loảng xoảng.

Trần Tương Nhi: "Anh tưởng tôi sợ anh chắc? Tôi sẽ khiếu nại anh lên giám đốc bệnh viện! Lên cả cục y tế! Cho anh mất việc luôn!"

Anh nhướng mày, ánh mắt lạnh mà đẹp đến mức ch.ói mắt. Anh thản nhiên rút từ tập hồ sơ ra một tờ giấy A4, đặt lên bàn, đẩy về phía tôi cùng một cây b.út.

Lâm Thường Nguyệt: "Được thôi. Nhưng trước khi khiếu nại, làm ơn ký vào đây để tôi khỏi phải chịu trách nhiệm khi cô lăn ra ngất giữa đường vì tự ý rút kim truyền. Tôi không muốn hồ sơ của mình có vết nhơ."

Tôi nhìn tờ giấy, rồi nhìn anh. Đã chia tay bao năm, mở miệng ra vẫn muốn đấu nhau đến trời long đất lở.

Tôi hậm hực ngồi phịch xuống giường, cái kim truyền trên tay đau nhói.

Trần Tương Nhi: "Đồ lang băm m.á.u lạnh."

Lâm Thường Nguyệt: "Cảm ơn vì lời khen. Ít nhất m.á.u tôi vẫn còn lưu thông để làm việc, không như não của ai đó đang có khối u chèn vào nên nói năng lung tung."

Cuộc hội ngộ sau 6 năm, không có ôm ấp, không có nước mắt, chỉ có sát thương qua lại.

Tôi nằm vật ra giường, nhìn trần nhà trắng toát, mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc xộc vào mũi khiến tôi muốn nôn.

Lần đầu tiên đọc thấy tên bác sĩ phụ trách chính trên bảng phân công, tôi gần như không dám tin vào mắt mình.

Lâm Thường Nguyệt mà lại đi làm bác sĩ, lại còn là bác sĩ chuyên về u.n.g t.h.ư não. Thật là viển vông biết bao.

Tôi nhớ năm lớp 12, khi cả lớp làm hồ sơ thi đại học, tôi hỏi anh.

Khi đó, anh là học bá nổi tiếng, lúc nào cũng đứng nhất khối. Tôi là học tra đội sổ, lúc nào cũng phải chép bài anh.

Tôi đã hỏi: "Lâm Thường Nguyệt, cậu định thi trường nào? Để tớ né, tớ không muốn học chung trường với cậu nữa, áp lực lắm."

Anh khi đó chỉ liếc tôi, nói một câu cộc lốc.

Lâm Thường Nguyệt: "Thi Y. Để sau này có người c.h.ế.t vì ngu như cậu, tôi còn cứu được."

Tôi đã phì cười, bảo anh ảo tưởng.

Ai ngờ, 6 năm sau, lời nói đùa năm ấy lại thành sự thật. Và người c.h.ế.t vì ngu đó, suýt chút nữa lại là tôi.

Tôi c.ắ.n môi, nhìn anh đang đứng bên cửa sổ nghe điện thoại, bóng lưng cao lớn, vai rộng. Anh của năm 25 tuổi đã không còn là chàng trai mặc đồng phục sờn vai chở tôi sau xe đạp nữa. Anh là bác sĩ Lâm, là hy vọng sống cuối cùng của tôi.

Sự trớ trêu này, thật khiến người ta vừa muốn khóc vừa muốn cười.

Anh nghe điện thoại xong, bước đến cạnh giường, cúi xuống cầm lấy cổ tay tôi.

Tôi giật mình rụt lại theo bản năng.

Trần Tương Nhi: "Anh làm gì đấy?"

Lâm Thường Nguyệt: "Đo huyết áp. Đặt tay ra đây, đừng cứng đầu."

Anh nói như ra lệnh, tay đã giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay tôi, không cho tôi giãy giụa. Bàn tay anh vẫn ấm nóng như xưa, nhưng động tác thì chuyên nghiệp và xa cách.

Trần Tương Nhi: "Không biết từ ngày anh vào đây làm bác sĩ, bệnh viện này có bao nhiêu ca t.ử vong vì bị anh làm cho tức c.h.ế.t rồi?"

Lâm Thường Nguyệt không ngẩng đầu, vẫn chăm chú nhìn vào máy đo.

Lâm Thường Nguyệt: "Trước giờ chưa có. Nhưng nếu cô cứ tiếp tục không hợp tác như thế này, cô sẽ là người đầu tiên được ghi vào lịch sử bệnh viện. C.h.ế.t vì tăng xông khi cãi nhau với bác sĩ."

Tôi cố giật tay ra, nhưng anh giữ rất vững.

Trần Tương Nhi: "Anh bỏ ra! Anh đây là lợi dụng công việc để trả thù cá nhân!"

Lâm Thường Nguyệt: "Tôi không rảnh."

Anh buông tay tôi ra sau khi máy đo kêu tít một tiếng. Anh ghi chép gì đó vào hồ sơ, rồi liếc tôi.

Lâm Thường Nguyệt: "Huyết áp cao. Nhịp tim không đều. Trần Tương Nhi, cô đang sợ c.h.ế.t đến mức đó à?"

Trần Tương Nhi: "Ai mà không sợ c.h.ế.t? Tôi còn chưa có người yêu mới, chưa kịp báo hiếu bố mẹ. Tôi sợ c.h.ế.t là chuyện bình thường!"

Tôi nói to, nhưng giọng lại hơi run. Đúng là tôi đang sợ. Sợ đến mức tay chân lạnh ngắt.

Anh nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng dường như dịu đi một chút, chỉ một chút thôi, nhanh đến mức tôi tưởng mình nhìn nhầm.

Lâm Thường Nguyệt: "Sợ thì nằm yên, đừng có lộn xộn. Tôi ghét nhất là bệnh nhân không nghe lời."

Anh nói xong, bước đến cầm một túi dịch truyền mới. Tôi lập tức cảnh giác co rúm người lại, như con mèo xù lông.

Trần Tương Nhi: "Anh định làm gì? Đừng nói là định chọc kim vào người tôi nữa đấy nhé! Tôi vừa mới truyền xong một chai rồi!"

Lâm Thường Nguyệt đeo găng tay y tế vào, động tác chậm rãi, dứt khoát. Anh liếc tôi, thái độ chuyên nghiệp đến mức đáng ghét.

Lâm Thường Nguyệt: "Không chọc kim thì cô định truyền dịch bằng niềm tin à? Hay cô định tự thẩm thấu qua da?"

Trần Tương Nhi: "Tôi không tin tay nghề của anh! Tay anh run thì sao? Lỡ chọc lệch thì sao?"

Lâm Thường Nguyệt: "Tôi cũng không tin vào EQ của cô, nhưng tôi vẫn đang phải cố gắng giao tiếp với cô đây."

Anh đáp trả, giọng nhàn nhạt, nhưng tay đã thuần thục sát trùng mu bàn tay còn lại của tôi. Cồn lạnh buốt chạm vào da khiến tôi rùng mình.

Tôi nhắm tịt mắt lại, mím môi, không dám nhìn mũi kim.

Cảm giác nhói một cái, rồi dòng dịch mát lạnh bắt đầu chảy vào tĩnh mạch.

Không đau như tôi tưởng.

Anh dán băng cá nhân lại, động tác nhẹ nhàng hơn hẳn lúc nãy.

Lâm Thường Nguyệt: "Xong rồi. Mở mắt ra được rồi đấy, công chúa sợ kim."

Tôi he hé mắt, thấy anh đã quay đi, đang dọn dẹp khay t.h.u.ố.c. Bóng lưng anh vẫn thẳng tắp, nhưng tôi lại thấy vành tai anh hơi đỏ lên.

Chẳng lẽ... anh cũng đang ngại?

Trong phòng bệnh im lặng, chỉ còn tiếng máy móc kêu rì rầm và tiếng dịch truyền tí tách. Ánh đèn trắng trên trần nhà lạnh lẽo, nhưng bàn tay vừa được anh truyền dịch lại ấm áp một cách kỳ lạ.

Tôi nhìn anh, người đàn ông từng là cả thanh xuân của tôi, người mà tôi đã nhẫn tâm nói lời chia tay trước.

Tôi từng nghĩ rằng chia tay rồi, chúng tôi sẽ là hai đường thẳng song song không bao giờ gặp lại.

Không ngờ, 6 năm sau, khi tôi yếu đuối và t.h.ả.m hại nhất, người đầu tiên nhìn thấy tôi, lại chính là anh.

Tình yêu đã qua rồi, nhưng sợi dây duyên phận dường như vẫn chưa chịu buông tha cho chúng tôi.

Tôi khẽ thở dài, giọng lí nhí như muỗi kêu.

Trần Tương Nhi: "Lâm Thường Nguyệt... khối u của tôi... có c.h.ế.t không?"

Anh khựng lại. Anh không quay đầu, chỉ đứng yên ở đó một lúc lâu. Rồi anh nói, giọng trầm xuống, không còn sự châm chọc nữa, mà là sự nghiêm túc của một người bác sĩ.

Lâm Thường Nguyệt: "Có tôi ở đây rồi, cô không c.h.ế.t được đâu. Trừ khi cô cứ tiếp tục cãi tôi như thế."

Tôi sững người, rồi khóe mắt cay cay.

Vẫn là câu nói ấy. Năm 18 tuổi, khi tôi bị ngã xe trầy hết đầu gối, anh cũng đã cõng tôi trên lưng và nói y như vậy.

"Có tôi ở đây rồi, cô không c.h.ế.t được đâu."

Hóa ra, dù bao nhiêu năm trôi qua, có những thứ vẫn không thay đổi.

Người đàn ông này, dù miệng lưỡi có độc địa đến đâu, vẫn là ánh sáng duy nhất trong căn phòng bệnh u tối này của tôi.

Chương 1 - Bạn Trai Cũ Là Bác Sĩ Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia