Tỉnh dậy sau một trận say khướt nhớ đời, đầu óc tôi quay cuồng như muốn nổ tung, cảm giác bản thân sắp sửa phát điên lên mất rồi.
Tối hôm qua do uống quá chén không làm chủ được bản thân, tôi đã mò mẫm lên trang Taobao đặt mua dịch vụ "bạn trai ảo", mà ngặt nỗi người tôi chấm chọn lại chính là vị át chủ bài đắt giá nhất của cửa hàng người ta cơ chứ.
Không những thế, ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi còn hào phóng đăng ký hẳn một gói dịch vụ bao trọn gói theo tháng!
Dấu ba chấm hỏi chấm to đùng hiện lên giữa trán, tôi muốn khóc mà chẳng thể nào rơi nổi một giọt nước mắt, nhìn trân trân vào bảng hóa đơn trừ tiền hiển thị trên màn hình điện thoại mà cơn đau đầu càng lúc càng trở nên dữ dội hơn.
Mẹ kiếp, mấy nghìn tệ bạc đắt đỏ (khoảng hơn chục triệu VNĐ) vừa vứt qua cửa sổ trong chớp mắt, thế nhưng kết quả thu về đến cả một tiếng tăm bọt nước gợn sóng tôi cũng chẳng nhìn thấy đâu.
Tôi ôm chặt chiếc điện thoại vào lòng thầm xót xa cho chiếc ví tiền suốt nửa ngày trời, rồi cuống cuồng chạy đi tìm nhân viên chăm sóc khách hàng của shop để nài nỉ van xin hết nước hết cái suốt nửa tiếng đồng hồ, thế nhưng kết cục cuối cùng vẫn nhận về một lời thông báo lạnh lùng: Đây là dịch vụ không gian ảo đặc biệt, tuyệt đối không hỗ trợ hoàn tiền dưới mọi hình thức.
Tôi phải mất trọn vẹn cả một buổi sáng dài đằng đẵng mới có thể miễn cưỡng chấp nhận được sự thật phũ phàng này, rồi cuối cùng...
Tôi đành phải ngậm ngùi bấm nút kết bạn với tài khoản WeChat của anh chàng tiểu ca ca át chủ bài kia.
Dẫu sao thì tiền núi cũng đã lỡ vung ra mất rồi, quyền lợi dịch vụ thì chí ít bản thân cũng bắt buộc phải tận hưởng cho bằng hết chứ sao!
……………