Anh ta biết mình đã sai thật rồi, nhưng anh ta không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t.

Chẳng buồn tranh cãi thêm với Mạnh Sương, anh ta lao thẳng ra sân bay.

Anh ta biết, lúc này tôi chỉ có thể đi về một nơi duy nhất.

6

Khoảnh khắc máy bay hạ cánh, điện thoại tôi nhận được hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn dồn dập.

Tạ Đình Hiên nói anh ta đã giúp tôi trừng phạt mấy kẻ kia, nhưng vì họ chưa đủ tuổi thành niên nên đã bắt họ viết thư xin lỗi và quay video tạ lỗi.

Anh ta ra sức giải thích với tôi về nội dung những bài đăng trên tài khoản phụ kia.

Anh ta hỏi thăm sức khỏe tôi đã tốt hơn chưa, khi nào thì quay về.

Tôi lướt qua từng tin nhắn một, không thèm hồi đáp, lặng lẽ cho số anh ta vào danh sách đen.

Về đến nhà, mẹ ngắm nhìn tôi hồi lâu.

Bàn tay mẹ run run, nhẹ nhàng xoa lên vết thương còn dán băng gạc trên tay tôi, giọng nghẹn ngào: "Sao lại để bản thân gầy guộc ra nông nỗi này hả con?"

Mũi tôi cay xè, nước mắt chực trào ra.

Đột nhiên tôi lại thấy câu nói mà Tạ Đình Hiên từng trách mắng mình cũng có phần đúng.

Nếu như tôi cẩn thận hơn một chút thì đã không bị thương, cũng chẳng khiến người thân phải xót xa lo lắng đến thế này.

Tôi hít một hơi sâu, tự tay tháo dải băng gạc ra: "Vết thương đã lên da non khô lại rồi mẹ, sắp khỏi hẳn rồi ạ."

"Vậy để mẹ nấu thêm nhiều món ngon tẩm bổ cho con mau lại sức."

Mẹ ngập ngừng một lúc, cuối cùng vẫn cất lời hỏi: "Còn cậu ta thì sao?"

Tôi lắc đầu. Mẹ nhẹ nhàng xoa lưng an ủi tôi: "Con gái mẹ còn trẻ mà, lo gì không tìm được người tốt hơn, giờ cứ chăm sóc bản thân rồi sống tốt trước đã."

Nói rồi, mẹ vào bếp nấu cho tôi một bát mì.

Tôi ngồi ăn, mẹ cứ lặng lẽ ngồi bên cạnh nhìn tôi.

Tôi đột nhiên nhớ lại thời điểm vài tháng trước, ngay cái ngày vừa mới tốt nghiệp.

Để tiết kiệm tiền thuê nhà, tôi đã chuyển đến sống tại căn hộ của Tạ Đình Hiên. Khi ấy chúng tôi cũng chỉ mới chính thức bên nhau chưa bao lâu. Cùng ở chung trong một không gian, gượng gạo đến mức tay chân chẳng biết phải đặt vào đâu cho phải.

Chính Tạ Đình Hiên đã phá tan bầu không khí ngượng ngùng ấy: "Hay là để anh nấu cho em một bát mì nhé."

Một bát mì nước thanh đạm, bên trên rắc chút hành hoa.

Tôi gắp một đũa ăn thử, Tạ Đình Hiên ngồi bên cạnh giương mắt mong chờ nhìn tôi.

Anh ta hỏi: "Có ngon không em?"

Thực ra vị khá nhạt nhẽo, nhưng tôi vẫn gật đầu.

Anh ta mỉm cười rạng rỡ nói: "Vậy sau này anh sẽ thường xuyên nấu cho em ăn."

Thế nhưng về sau, vì công việc bận rộn, anh ta thường xuyên tăng ca, chẳng còn thời gian nấu nướng cho tôi nữa.

Lần tiếp theo tôi nhìn thấy bóng lưng anh ta vào bếp đứng nấu ăn... lại là trong bài đăng của Mạnh Sương.

Hơi nóng mờ mịt làm mắt tôi đau nhói.

Tôi đưa tay dụi mắt, lòng bàn tay đã ướt đượm một mảng.

Hóa ra trong lòng tôi vẫn còn đau buồn.

Tôi bắt đầu gạt Tạ Đình Hiên ra khỏi cuộc đời mình.

Đã định hướng phát triển ở quê nhà, tôi quyết định ôn thi vào cơ quan nhà nước.

Mỗi ngày tôi chỉ đi lại giữa nhà và thư viện, cuộc sống đơn giản hai điểm một đường. Càng đọc nhiều sách, hình bóng Tạ Đình Hiên trong trí nhớ tôi cũng mờ nhạt dần theo thời gian.

Tôi còn quen được một bạn cùng học ở thư viện.

Cậu ấy tính tình thẳng thắn, nhiệt tình, cũng giống như tôi, rất thích ngồi ở vị trí góc khuất cạnh cửa sổ trên tầng hai.

Ánh nắng lấm tấm xuyên qua kẽ lá rọi xuống mặt bàn. Lâm Dạng đặt ly trà sữa bên tay tôi, khẽ gõ nhẹ xuống bàn.

Tôi ngẩng đầu lên. Cậu ấy ra hiệu bảo tôi nhìn về hướng bên phải: "Hình như cái anh kia cứ đứng nhìn chằm chằm vào cậu suốt từ nãy đến giờ kìa."

Nương theo tầm mắt của cậu ấy nhìn sang. Ngoại trừ Tạ Đình Hiên ra, thì chẳng còn ai khác nữa.

7

Thời gian qua Tạ Đình Hiên liên tục đổi hết số này đến số khác gọi cho tôi. Thế nên sự xuất hiện của anh ta lúc này chẳng khiến tôi bất ngờ chút nào.

Tôi xem như không thấy, tiếp tục cúi đầu vùi mình vào đống sách vở.

Đến khi trời tối hẳn, vị trí đó đã không còn bóng người.

Tôi thở phào nhẹ nhõm rồi bước ra khỏi thư viện.

Tạ Đình Hiên đang đứng lặng yên dưới cột đèn đường.

Áo sơ mi quần tây chỉn chu, ánh đèn vàng ấm áp bao phủ lấy thân hình anh ta, tỏa ra một vẻ u buồn trầm mặc.

Lần đầu tiên gặp Tạ Đình Hiên, anh ta cũng mặc bộ trang phục này. Anh ta đứng trên bục giảng biểu diễn bài phát biểu với tư cách là đại diện tân sinh viên, phong thái hiên ngang, hăng hái.

Chỉ một ánh nhìn thôi đã khiến tôi hoàn toàn chìm đắm. Nhưng giờ đây, thân hình anh ta gầy guộc, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, duy chỉ có đôi mắt kia là vẫn còn sáng lên.

Thế nhưng khi Lâm Dạng bước đến bên cạnh tôi, ánh sáng trong mắt anh ta lại lập tức dập tắt, tối sầm xuống.

Lâm Dạng hình như nhận ra bầu không khí bất thường giữa hai chúng tôi, bèn khẽ chọc nhẹ vào vai tôi, nói nhỏ: "Tớ về trước nhé."

Tôi gật đầu, bước tới trước mặt Tạ Đình Hiên.

Anh ta ngập ngừng, bất an cất lời: "Anh có thể mời em ăn một bữa cơm được không?"

6 - Bạn Trai Học Cách Yêu Từ Bạn Thân Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia