Tôi đột nhiên nhớ lại lần mình tỏ tình với anh ta. Khi ấy tôi hồi hộp đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, nhưng vẫn lấy hết lấy hết sự dũng cảm để lên tiếng: "Bạn học ơi, mình có thể mời bạn ăn một bữa cơm được không?"

Đó là khởi đầu cho mối quan hệ của chúng tôi.

Tôi muốn từ chối, nhưng cái bụng lại phản chủ mà kêu lên một tiếng.

Tạ Đình Hiên lên tiếng: "Đi thôi."

Ngồi trong quán ăn, hai chúng tôi đối diện nhìn nhau nhưng chẳng nói lời nào.

Tạ Đình Hiên liên tục gắp thức ăn cho tôi, nhưng tôi lại chẳng động một đũa.

"Anh muốn gì?" Cuối cùng tôi vẫn không nhẫn nại được mà lên tiếng hỏi.

Anh ta vô tình nhắc tới Lâm Dạng: "Đó là bạn trai mới của em sao?"

Tôi đang uống nước suýt chút nữa thì phun ra ngoài.

Lâm Dạng để tóc ngắn, phong cách ăn mặc cá tính, nhưng cậu ấy là con gái chính hiệu mà!

Tôi chẳng buồn giải thích, cứ để anh ta hiểu nhầm như thế cũng tốt.

Tạ Đình Hiên tưởng tôi đã ngầm thừa nhận.

Anh ta dừng đũa, gương mặt lộ rõ vẻ nghiêm túc: "Có thể cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Anh nhất định sẽ làm tốt hơn cậu ta."

"Anh và Mạnh Sương thật sự không có gì cả, là cô ta cố tình viết như thế trong bài đăng để kéo tương tác, tăng người theo dõi thôi."

"Anh quan tâm cô ta hơn một chút là vì anh có chuyện nhờ vả cô ta."

"Còn việc bênh vực cô ta trước mặt mọi người cũng là vì anh tưởng mình đã kéo cô ta vào rắc rối, nghĩ rằng ít nhất cô ta cũng là người vô tội."

"Nếu em không thích anh tiếp xúc với cô ta, sau này anh tuyệt đối sẽ không liên lạc với cô ta nữa."

Mấy lời giải thích này anh ta đã từng nhắn cho tôi xem từ trước. Cho dù những gì anh ta nói là sự thật thì đã sao chứ?

Điều tôi bận lòng chưa bao giờ là những chuyện đó, nhưng lời cần nói thì vẫn phải nói cho rõ ràng.

Tôi đặt ly nước xuống, bình thản nói: "Anh có dám khẳng định trong suốt quá trình qua lại với cô ta, anh chưa từng rung động dù chỉ một khoảnh khắc không?"

"Anh nhớ rõ những món cô ta không thích ăn, anh sẽ bóc tôm cho cô ta trước rồi mới đến lượt tôi."

"Anh thấy cô ta bị người khác chỉ trích thì biết xót xa."

"Anh có còn nhớ lúc nhìn thấy tôi bị thương, phản ứng của anh như thế nào không?"

Sắc mặt Tạ Đình Hiên trắng bệch, đôi môi run rẩy không nói nên lời.

Khi đó anh ta gặp chuyện bực bội trong công việc, lại đúng lúc chứng kiến tôi bị thương. Tất cả những xúc cảm dồn nén bấy lâu trong anh ta lập tức bùng nổ.

Tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ dáng vẻ gắt gỏng, phiền phức đó của anh ta.

Một mặt anh ta nắm tay tôi để dưới vòi nước lạnh, một mặt không ngừng mắng c.h.ử.i bên tai tôi.

Nói tôi bất cẩn coi thường, nói tôi không có mắt mũi.

Tôi đau đến mức mồ hôi hột chảy ròng ròng, nhưng vẫn c.ắ.n răng chịu đựng không thốt ra một tiếng.

Cho đến khi anh thốt ra một câu cay nghiệt: "Bị bỏng c.h.ế.t cũng là do em tự làm tự chịu."

Câu nói ấy như một cái gai đ.â.m sâu vào tim tôi. Mãi đến tận bây giờ nhớ lại, l.ồ.ng n.g.ự.c tôi vẫn nhói lên từng hồi đau đớn.

"Thế nên anh đừng tự biến mình thành kẻ vô tội như vậy nữa, cũng đừng nói là làm tất cả là vì tôi."

"Tình cảm vốn là chuyện của hai người. Khi anh sợ những cuộc cãi vã với tôi, chọn cách từ bỏ việc ở lại để lắng nghe, thấu hiểu và cùng tôi giải quyết mọi chuyện, rồi lại mở đường cho người thứ ba chen chân vào, thì giữa chúng ta đã không còn cách nào quay về như trước nữa."

Nói xong, chẳng buồn bận tâm đến phản ứng của anh ta, tôi đứng dậy rời đi.

Mới đi được vài bước, phía sau đột nhiên vang lên tiếng hô thất thanh: "Cẩn thận!"

8

Vừa quay người lại, đúng lúc người phục vụ loạng choạng bước tới. Bát canh nóng trên tay anh ta mất thăng bằng, đổ ập trực tiếp về phía tôi.

Chiếc bát sứ rơi xoảng xuống đất, vỡ tan thành nhiều mảnh, nước canh nóng lênh láng khắp sàn nhà.

Những tiếng la hốt hoảng vang lên náo loạn cả quán ăn.

"Nước máy ở đâu? Có người bị bỏng rồi, mau xả nước lạnh trước đi!"

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, trong lòng vẫn chưa hết bàng hoàng. Hồi nãy cũng may nhờ tôi phản ứng kịp thời, né nhanh sang khoảng trống bên phải.

Còn Tạ Đình Hiên vì muốn cứu tôi nên đã nhào tới hướng tôi, đúng lúc bị toàn bộ nước canh nóng dội thẳng vào bàn tay.

Mấy người phục vụ vây quanh Tạ Đình Hiên, nhanh ch.óng đưa anh ta vào khu bếp xả nước lạnh.

Tôi cũng bước theo sau. Tạ Đình Hiên c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hai tay siết thành nắm đ.ấ.m, run lên bần bật.

Anh ta nhớ lại những lời mình từng càu nhàu, trách mắng tôi khi xưa, khóe miệng bất giác nhếch lên một nụ cười tự giễu: "Nghiên Nghiên, hóa ra đau đến thế này sao."

"Anh xin lỗi."

Tôi theo bản năng đưa tay vuốt ve vết thương trên tay mình. Nơi đó giờ đã lành gần hết, chỉ còn lại lớp da non màu hồng nhạt.

Tôi đã chẳng còn nhớ rõ lúc đó đau đớn đến mức nào, nhưng tôi biết nơi này từng phải chịu một tổn thương rất lớn.

Nửa tiếng sau, tôi đưa anh ta vào bệnh viện. Bác sĩ đang cẩn thận đắp t.h.u.ố.c cho Tạ Đình Hiên.

Tôi đứng im một bên, nhưng lại luôn cảm thấy có những ánh mắt soi mói mơ hồ cứ đổ dồn về phía mình.

Ngẩng đầu nhìn sang, góc bên trái có hai cô y tá trẻ đang thầm thì to nhỏ.

7 - Bạn Trai Học Cách Yêu Từ Bạn Thân Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia