Từ nhỏ tim tôi đã không khỏe, vì thế chuyện ngồi máy bay gần như là điều tôi chưa từng dám nghĩ tới.
Năm bạn trai tôi được thăng lên làm cơ trưởng, tôi từng nũng nịu nhờ anh tiện lúc bay thì chụp giúp vài tấm phong cảnh đẹp trên trời cho tôi ngắm.
Anh đưa tay xoa nhẹ giữa hai đầu mày, giọng nghiêm túc từ chối: “Không được đâu, trong lúc thực hiện chuyến bay, mọi hành động có thể khiến phi công phân tâm đều bị cấm.”
Cô bạn thân của tôi đang làm ở đài kiểm soát không lưu cũng lên tiếng khuyên: “Hãng quản chuyện này nghiêm lắm, cậu thông cảm cho anh ấy một chút đi.”
Sợ vì yêu cầu của mình mà khiến anh khó xử, kể từ hôm đó tôi không nhắc lại chuyện chụp ảnh thêm lần nào nữa.
Cho đến một hôm, trong lúc lướt mạng vu vơ, tôi tình cờ phát hiện tài khoản phụ của cô bạn thân.
Trong đó có đến hàng trăm bức ảnh được chụp từ góc nhìn trong buồng lái, khi là những dãy núi tuyết kéo dài đến tận chân trời, lúc lại là cả một dải ngân hà sáng rực giữa màn đêm…
Điều khiến tôi chú ý hơn cả là trên mỗi bức hình đều có một dấu chìm hình chú gấu nhỏ đội mũ rơm.
Hình chú gấu ấy là mẫu tôi tự tay thiết kế riêng cho bạn trai mình.
Trên đời chỉ có đúng một bản như vậy.