Tôi chuyển về sống cùng Chu Tiên, và chúng tôi chính thức bắt đầu cuộc sống hôn nhân. Mọi thứ diễn ra tự nhiên hơn tôi từng tưởng tượng. Không có những lời hứa hẹn quá hoa mỹ, cũng chẳng có những màn thề non hẹn biển như trong phim truyền hình. Chỉ là từ hôm ấy, trong căn nhà vốn chỉ có một người, xuất hiện thêm một đôi dép của tôi, thêm một chiếc cốc đ.á.n.h răng đặt cạnh cốc của anh, thêm vài bộ quần áo treo ngay ngắn trong tủ.
Buổi sáng, hai người cùng thức dậy. Tối đến, hai người cùng trở về nhà. Ngày qua ngày, cuộc sống cứ lặng lẽ trôi như vậy. Trên đường về nhà sau giờ làm, anh ấy thường mang về cho tôi một bó hoa hoặc một chiếc bánh nhỏ được gói vô cùng đẹp mắt. Có hôm là hoa hồng, có hôm là cẩm chướng, cũng có hôm chỉ là một bó cúc trắng bình thường được gói bằng giấy kraft rất đơn giản. Tôi từng hỏi anh ấy:
- Sao ngày nào cũng mua hoa vậy?
Chu Tiên chỉ cười.
- Không phải ngày nào cũng cần có lý do để tặng hoa. Chỉ là trên đường về nhìn thấy đẹp, anh nghĩ em sẽ thích nên mua thôi.
Có những hôm tan làm muộn, tôi mở cửa bước vào nhà đã thấy mùi thức ăn thơm phức lan khắp phòng. Anh ấy buộc tạp dề đứng trong bếp, nghe tiếng mở cửa liền quay đầu mỉm cười.
- Về rồi à?
Chỉ một câu nói bình thường như vậy, lại khiến căn nhà lạnh lẽo bỗng có hơi ấm. Tôi cũng học nấu những món mà anh ấy thích ăn. Ban đầu, tay nghề của tôi không tốt. Có lần nấu canh hơi mặn, có lần thịt kho bị cháy. Tôi ngượng ngùng định đổ đi, vậy mà Chu Tiên vẫn bình tĩnh ăn hết. Tôi hỏi:
- Không mặn sao?
Anh ấy nghiêm túc lắc đầu.
- Mặn.
- Vậy sao anh vẫn ăn?
Anh ấy cười khẽ.
- Vì đây là vợ anh nấu.
Một câu nói khiến tôi vừa bất lực vừa buồn cười. Sau đó, mỗi lần tôi xuống bếp, anh ấy đều đứng bên cạnh giúp rửa rau, thái đồ ăn hoặc lặng lẽ dọn dẹp. Chúng tôi không ai giỏi hơn ai, chỉ là cùng nhau học cách chăm sóc đối phương. Vào những ngày cuối tuần, anh ấy thích quấn lấy tôi đến tận nửa đêm, rồi ôm tôi ngủ cho đến khi cả hai tự nhiên thức dậy vào ngày hôm sau. Có hôm tỉnh dậy đã gần mười giờ sáng. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, rơi đầy trên giường. Tôi còn đang ngái ngủ thì anh ấy đã cúi xuống hôn nhẹ lên trán.
- Chào buổi sáng, bà Chu.
Tôi bật cười.
- Chào buổi sáng, ông Chu.
Sau đó cả hai lười biếng nằm thêm một lúc rồi mới cùng nhau đi ăn sáng. Đôi khi chỉ là một bát mì nóng ở quán quen dưới nhà. Đôi khi là cùng nhau đi siêu thị mua đồ, tranh cãi xem tối nay nên ăn gì. Những chuyện rất nhỏ, nhỏ đến mức trước đây tôi chưa từng nghĩ chúng lại có thể khiến một người cảm thấy hạnh phúc như vậy. Hóa ra, sau khi kết hôn, không nhất thiết phải có một tình yêu mãnh liệt, đầy sóng gió; một mối quan hệ dịu dàng, ấm áp và lâu dài như thế này cũng đã đủ rồi.
Mẹ của Trương Thành Sóc lại gọi cho tôi vài lần, muốn tôi đến gặp anh ấy. Có lần bà còn khóc trong điện thoại, nói anh ấy vẫn luôn chờ tôi. Nói rằng nếu tôi chịu gặp một lần thôi, có lẽ anh ấy sẽ buông bỏ được. Tôi lặng im nghe hết cuối cùng vẫn nhẹ nhàng từ chối. Không phải vì tôi hận Trương Thành Sóc. Mà là vì chúng tôi không thể để anh ấy tiếp tục nuôi dưỡng bất kỳ tia hy vọng nào nữa. Có những đoạn tình cảm, nếu đã kết thúc thì nên kết thúc dứt khoát. Sự mềm lòng lúc ấy, đôi khi lại là một sự tàn nhẫn khác.
Vài tháng sau, tôi phát hiện mình đã mang thai. Nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai, chính tôi cũng ngẩn người rất lâu. Tôi còn chưa kịp hoàn hồn thì Chu Tiên đã cầm kết quả xét nghiệm chạy đi hỏi bác sĩ tới ba lần để xác nhận. Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn, anh ấy vui mừng như một đứa trẻ, ôm c.h.ặ.t lấy tôi, vừa cười vừa khóc. Đôi mắt đỏ hoe, giọng nói cũng run run. Tôi bật cười, hỏi anh ấy:
- Thật sự khoa trương đến vậy sao?
- Đương nhiên rồi! Em đang sinh con cho anh mà!
Nói xong, anh ấy lại cúi xuống thật cẩn thận áp tai lên bụng tôi. Rõ ràng lúc ấy đứa bé còn chưa thành hình vậy mà anh vẫn nghiêm túc hỏi:
- Con nghe thấy bố nói không?
Tôi bật cười thành tiếng.
- Anh ngốc quá.
Chu Tiên lại cười rất vui. Từ ngày biết tôi mang thai, gần như mọi việc trong nhà anh đều giành làm. Không cho tôi bê đồ nặng, không cho tôi thức khuya. Ngay cả cốc nước cũng phải tự tay mang đến. Có hôm tôi chỉ định với tay lấy điều khiển tivi, anh cũng lập tức đứng dậy. Tôi bất lực nhìn anh.
- Em m.a.n.g t.h.a.i chứ có phải tàn phế đâu.
Anh ấy nghiêm túc đáp:
- Anh biết. Nhưng anh muốn chăm sóc em.
Tôi nép mình trong vòng tay anh ấy, thầm nghĩ: Cuộc đời còn rất dài, mà cứ tiếp tục như thế này dường như cũng thật tốt. Khi Tết Nguyên đán đang đến gần, tôi nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Vì số điện thoại hiển thị là số Bắc Kinh nên tôi đã bắt máy. Hóa ra là Trương Thành Sóc, người mà tôi đã rất lâu không gặp. Giọng anh ta khàn hơn trước rất nhiều, cũng bình tĩnh hơn.
- Tôi nghe nói em có t.h.a.i rồi phải không?
Tôi khẽ đáp một tiếng rồi hỏi:
- Anh có chuyện gì sao? Nếu không thì tôi cúp máy đây.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây sau đó anh ta khàn giọng nói:
- Đừng cúp máy, Tô Tô, đừng cúp vội…
Nhưng trước khi anh ta nói hết câu, tôi đã cúp máy, sau đó lập tức đưa số điện thoại ấy vào danh sách chặn. Không phải vì sợ cũng không phải vì d.a.o động. Mà bởi vì tôi biết, cuộc đời của chúng tôi đã đi về hai hướng khác nhau. Có những lời không cần nghe, có những câu trả lời cũng không còn ý nghĩa nữa. Chặn xong, tôi khóa màn hình, ném điện thoại sang một bên rồi đứng dậy đi vào phòng làm việc. Chu Tiên đang ngồi trước máy tính xử lý công việc. Nghe thấy tiếng tôi, anh lập tức quay đầu. Tôi chống tay lên cửa, mỉm cười nói:
- Chu Tiên, con trai anh muốn ăn lẩu.
Anh ấy lập tức đứng dậy, giả vờ nghiêm túc phản bác:
- Đừng nói linh tinh, rõ ràng là con gái!
Nói xong, anh cúi xuống xoa xoa cái bụng đã nhô lên của tôi, còn nhỏ giọng dặn dò như đang nói với em bé:
- Con gái ngoan, bố đưa hai mẹ con đi ăn lẩu nhé.
Tôi bật cười nhìn người đàn ông trước mặt. Ngoài cửa sổ, những bông tuyết đầu mùa lặng lẽ rơi xuống. Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng vẫn dịu dàng như mọi ngày. Chu Tiên cẩn thận khoác áo cho tôi, quàng thêm chiếc khăn len rồi mới nắm lấy tay tôi, nhẹ nhàng đẩy tôi ra ngoài cửa.
- Vợ à, mau thay quần áo đi, chúng ta đi ăn lẩu!