Trong những ngày tiếp theo, Chu Tiên cũng không liên lạc với tôi nữa. Anh giống như đột nhiên biến mất khỏi thế giới của tôi. Tôi vừa thấy nhẹ nhõm, lại vừa cảm thấy có chút hụt hẫng. Đúng lúc tôi đang phân vân không biết có nên chủ động nhắn tin cho anh hay không, thì mẹ của Trình Cảnh Sóc gọi điện tới. Giọng bà nghẹn ngào:

- Tô Tô, cháu có thể tới bệnh viện được không? Tiểu Sóc bị t.a.i n.ạ.n xe hơi, vừa mới tỉnh lại. Nó cứ nhất quyết đòi gặp cháu. Dì xin cháu, đến thăm nó một lần được không?

Người lớn đã luôn yêu thương và chăm sóc tôi từ nhỏ, giờ lại khóc lóc cầu xin như vậy tôi thật sự không thể từ chối.

- Dì à, dì đừng khóc nữa. Cháu tới ngay đây.

Toàn thân Trình Cảnh Sóc đều quấn băng gạc. May mà vết thương lần này không nghiêm trọng như vài năm trước. Nhìn thấy tôi, anh lập tức nở nụ cười. Có lẽ vì vết thương đau nhức nên sắc mặt anh hơi cứng lại.

- Em tới rồi. Anh biết em sẽ không mặc kệ anh mà.

Tôi đặt giỏ trái cây vừa mua dưới lầu bệnh viện lên chiếc bàn cạnh cửa sổ.

- Anh nghĩ nhiều rồi. Em tới đây là vì mẹ anh. Lần này lại đ.â.m vào đâu thế?

Ánh mắt Trình Cảnh Sóc bắt đầu né tránh. Giọng điệu cũng trở nên thiếu tự tin.

- Anh… mất tập trung một chút, vô tình tông phải tảng đá bên đường.

Đó là thói quen nhỏ của anh mỗi khi nói dối. Sau vụ t.a.i n.ạ.n năm đó, anh lái xe cẩn thận hơn người bình thường rất nhiều. Cho nên cái gọi là "mất tập trung" này hoàn toàn không đáng tin. Chỉ có một khả năng anh lại đang lặp lại chiêu cũ.

Tôi thở dài, nghiêm túc nhìn anh.

- Anh có biết anh đang đùa giỡn với mạng sống của mình không?

Giọng anh run rẩy:

- Tô…

Nhưng tôi không cho anh cơ hội nói tiếp.

- Vài năm trước, khi anh gặp tai nạn, em có thể chăm sóc anh bởi vì khi ấy chúng ta là bạn bè, là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên. Anh không phản bội em, cũng không lừa dối em. Cho dù anh từng nói những lời rất tổn thương với em, thì đó cũng là vì anh yêu người khác. Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác rồi! Anh đã phản bội tình yêu của chúng ta, thậm chí phản bội cả cuộc hôn nhân của chúng ta! Chúng ta không thể quay lại được nữa. Đây là quyết định cuối cùng của em. Hãy nghĩ tới bố mẹ anh và đừng bao giờ làm chuyện ngu ngốc như vậy nữa.

Nói xong, tôi thở phào nhẹ nhõm. Giọng nói cũng dịu xuống đôi chút.

- Em sẽ không tới thăm anh nữa. Hãy tự chăm sóc bản thân.

Trên đường trở về, tôi gửi tin nhắn cho Thẩm Điềm.

- Tớ gần như chắc chắn rằng mình không còn yêu Trình Cảnh Sóc nữa rồi.

Thẩm Điềm lập tức trả lời:

- Hắn ta không xứng! Bảo bối à, đừng để những mối tình trong quá khứ níu kéo cậu nữa. Cậu xứng đáng được yêu thương. Mỗi cô gái sống nghiêm túc đều xứng đáng được yêu thương!

Tôi tắt màn hình, nhắm mắt lại, ngả đầu ra sau để cảm nhận ánh nắng tháng Chín. Ánh nắng hôm nay thật dễ chịu. Tối hôm đó, người chồng hợp pháp đã mất tích mấy ngày của tôi, Chu Tiên, cuối cùng cũng gọi điện. Nhưng khi tôi bắt máy, đầu dây bên kia lại là một giọng nam xa lạ, nghe rất chất phác.

- Cô là vợ của Tổng giám đốc Chu phải không? Tổng giám đốc Chu uống nhiều quá rồi. Cô có thể tới đón anh ấy được không?

Anh ta báo cho tôi địa chỉ của một quán karaoke. Khi tôi đến nơi, một cậu thanh niên mặt tròn đang đứng hút t.h.u.ố.c ở cửa. Vừa nhìn thấy tôi, cậu ta lập tức dập điếu t.h.u.ố.c, nở nụ cười rạng rỡ.

- Chị dâu, cuối cùng chị cũng tới rồi. Tổng giám đốc Chu đang ở bên trong, để em dẫn chị vào.

Tôi ngạc nhiên hỏi:

- Cậu biết tôi sao?

Cậu ta gãi đầu, để lộ hai chiếc răng nanh nhỏ xinh.

- Ảnh của chị đã nằm trên bàn làm việc của Tổng giám đốc Chu mấy năm nay rồi.

Nhờ có hợp tác làm ăn, tôi cũng từng tới công ty của Chu Tiên vài lần nhưng tôi hoàn toàn không hề hay biết chuyện đó. Trên đường dẫn tôi vào, cậu ta vừa đi vừa nói:

- Mấy ngày nay Tổng giám đốc Chu gần như không ngủ vì dự án này. Tối nay lại còn uống nhiều như vậy nữa, không biết cơ thể có chịu nổi không. Nhưng may là hôm nay đã thắng thầu, cho nên mọi nỗ lực suốt mấy ngày qua đều đáng giá.

Tôi không khỏi sửng sốt. Vậy ra, anh không liên lạc với tôi là vì quá bận sao?

Đẩy cửa phòng riêng ra, tôi lập tức nhìn thấy Chu Tiên đang ngồi lặng lẽ trong góc. Tôi bước tới định kéo anh dậy ai ngờ anh nhanh nhẹn tránh đi. Nhưng ngay giây tiếp theo, khi nhận ra người tới là tôi, anh lập tức lao tới, ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi. Anh vùi mặt vào n.g.ự.c tôi, giọng nói nghẹn ngào:

- Vợ ơi…sao em về muộn thế? Anh đợi em lâu lắm rồi.

Rõ ràng là anh đã say. Có lẽ mọi người đều uống hơi nhiều, bầu không khí trong phòng vô cùng náo nhiệt. Nhìn thấy anh dính lấy tôi như vậy, cả căn phòng lập tức vang lên tiếng huýt sáo và reo hò. Tôi xoa đầu anh, ngượng ngùng cười nói với mọi người:

- Tôi đưa anh ấy về trước nhé.

Sau khi say rượu, Chu Tiên lại đặc biệt ngoan. Tôi bảo anh buông tay, anh lập tức buông, chỉ là vẫn cố chấp nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi. Anh ngẩng đầu lên hỏi:

- Vợ ơi, chúng ta đi đâu vậy?

Tôi đáp:

- Về nhà.

- Nhà của chúng ta à?

Đôi mắt anh lập tức sáng bừng lên. Dưới ánh đèn, chúng giống như những vì sao nhỏ lấp lánh. Tôi nhất thời nhìn đến thất thần.

- Đúng vậy.

Tôi mỉm cười.

- Về nhà của chúng ta.

9 - Bạn Trai Tôi Bỏ Đám Cười Để Đi Du Lịch Cùng Người Yêu Cũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia