Đã hơn mười giờ tối khi mọi việc cuối cùng cũng kết thúc. Tôi lấy lại điện thoại rồi kiểm tra. Không biết Trình Cảnh Sóc đã gọi cho tôi bao nhiêu lần. Tôi lướt qua danh sách cuộc gọi, tất cả đều là cuộc gọi nhỡ từ anh ấy. Tôi vừa định xem những tin nhắn anh gửi thì điện thoại lại đổ chuông. Tôi lập tức tắt máy rồi chặn số của anh ấy.

Vài phút sau, điện thoại của Chu Hiến cũng reo lên. Tôi liếc nhìn màn hình, quả nhiên là Trình Cảnh Sóc gọi tới. Tôi đưa tay nhận cuộc gọi rồi thẳng tay cúp máy. Đúng lúc đó, Chu Hiến vừa tắm xong bước ra. Anh dùng khăn lau mái tóc còn đang nhỏ nước. Quanh eo chỉ quấn một chiếc khăn tắm lớn, để lộ cơ bụng săn chắc cùng những đường nét cơ thể đầy mạnh mẽ. Anh nhìn tôi, khóe môi cong lên đầy trêu chọc.

- Sao vậy? Mới ngày đầu kết hôn đã bắt đầu để ý anh rồi à?

Tôi vô thức nuốt khan. Tôi biết anh thường xuyên tập luyện nên vóc dáng rất đẹp, nhưng tận mắt nhìn thấy vẫn khiến tôi bất ngờ. Thân hình này còn hoàn hảo hơn cả tưởng tượng của tôi.

- Cậu nói linh tinh gì thế!

Tôi lập tức quay mặt đi.

- Tớ vừa cúp điện thoại của Trình Cảnh Sóc thôi. Với lại, ai cho cậu đi ra thế này hả? Mau đi mặc quần áo vào!

Chu Hiến dừng động tác lau tóc, bật cười.

- Thưa cô Lâm, bây giờ đã hơn mười giờ tối rồi. Tôi vừa tắm xong ở nhà mình, chuẩn bị đi ngủ. Vậy cô muốn tôi mặc cái gì đây?

Nghe cũng có lý. Tôi gãi đầu, suy nghĩ hồi lâu mới lắp bắp nói:

- Ít nhất cũng phải giữ gìn sự trong trắng cho người vợ tương lai của mình chứ.

Chu Hiến nhìn tôi, khóe môi khẽ nhếch lên.

- Không cần đâu. Tôi không định ly hôn với cô.

Tôi: ???

Anh bình thản nói tiếp:

- Tôi không muốn bị ông già đ.á.n.h c.h.ế.t. Nếu muốn tôi sống yên ổn thì đừng nghĩ đến chuyện ly hôn.

Mà điều đó hoàn toàn có khả năng xảy ra. Ông nội Chu quý tôi đến mức ai cũng biết. Nếu tôi thật sự ly hôn với Chu Hiến, ông ấy có khi sẽ đ.á.n.h gãy chân cháu trai mình. Kế hoạch ly hôn chưa kịp bắt đầu đã bị bóp c.h.ế.t từ trong trứng nước. Không những thế, tôi còn mất luôn chiếc đĩa men ngọc thời Tống mà mình phải bỏ ra một khoản tiền lớn mới đấu giá được ở Sotheby's. Vội vàng quá rồi! Lần này đúng là vội vàng quá rồi!

Người ta kết hôn thì động phòng hoa chúc. Còn tôi chỉ mong mình và Chu Hiến có thể trở thành hai người bạn cùng phòng hòa thuận, ai sống cuộc đời người nấy. Mặt tôi đỏ bừng, tôi ôm chăn lao thẳng vào phòng ngủ phụ. Từ giây phút ấy, cuộc sống chung của tôi và Chu Hiến chính thức bắt đầu. À không, phải là cuộc sống chung căn hộ mới đúng.

Sau khi tắm xong, tôi mới phát hiện mình không tìm thấy máy sấy tóc. Không còn cách nào khác, tôi đành buộc tóc lên rồi sang phòng Chu Hiến mượn. Gõ cửa vài cái, cánh cửa màu trắng nhạt nhanh ch.óng được mở ra từ bên trong. Chu Hiến mặc áo choàng tắm, dây thắt lỏng lẻo bên hông, cơ bụng thấp thoáng dưới lớp vải, thậm chí còn quyến rũ hơn lúc trước. Anh nhìn tôi, rõ ràng sững người trong giây lát. Ngay sau đó, vành tai anh đỏ lên với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Anh hắng giọng một tiếng, giọng nói hơi khàn:

- Hay là... cô đi mặc thêm quần áo trước đã?

Mùa hè năm nay nóng hơn hẳn mọi năm. Đầu tháng tám ở Bắc Kinh vẫn nóng như lò hấp. Cho dù điều hòa đã bật hết công suất thì trong phòng vẫn hơi oi bức. Tôi chỉ mặc một chiếc váy ngủ lụa mỏng, nước từ tóc nhỏ xuống làm ướt một mảng trước n.g.ự.c. Lớp vải bị thấm nước gần như trở nên trong suốt. Tôi cúi đầu nhìn theo ánh mắt anh sau đó hét lên một tiếng rồi chạy thẳng về phòng ngủ phụ.

Xấu hổ c.h.ế.t mất! Dù sau đó Chu Hiến rất tốt bụng mang máy sấy tóc tới cho tôi, tôi vẫn quyết định tránh mặt anh hai ngày. Nhưng anh lại không cho tôi cơ hội đó, khoảng nửa tiếng sau ngoài cửa vang lên tiếng gõ nhẹ.

- Ra ăn tối đi.

Tôi lập tức ngẩng cao đầu từ chối:

- Không ăn. Tôi không đói.

Thật ra từ trưa đến giờ tôi bận tiếp khách, nâng ly chúc rượu. Buổi tối lại lo đủ thứ chuyện trong hôn lễ. Cả ngày gần như chưa ăn được bao nhiêu. Không nghĩ tới thì thôi, vừa nghe anh nhắc đến ăn uống, bụng tôi lập tức réo lên phản đối. Giọng Chu Hiến ở ngoài cửa vô cùng thong thả.

- Anh gọi sườn xào chua ngọt, tôm chiên, cánh gà Coca, đậu phụ Ma Bà, ngó sen xào cay, khoai tây sợi chua cay, cà tím kho...

Ngay giây tiếp theo tôi mở cửa. Trước đồ ăn ngon, tất cả sự xấu hổ, liêm sỉ và nguyên tắc đều có thể tạm thời gác sang một bên. Nhà hàng này nấu ăn quá ngon, tôi ăn liền hai bát cơm lớn mới chịu dừng lại. Bụng tôi no căng. Ăn xong, Chu Hiến đứng dậy thu dọn bàn ăn. Tôi muốn vận động một chút nên chủ động nói:

- Để tôi dọn cho.

Anh hoàn toàn không khách sáo. Vừa bê đồ ăn thừa vào bếp vừa cười nói:

- Vậy em rửa bát nhé.

Tôi: ...

Được thôi. Tôi xoa cái bụng no tròn rồi đứng dậy đi theo vào bếp. Vừa mở vòi nước một thân hình cao lớn bất ngờ áp sát từ phía sau. Chu Hiến vòng tay qua eo tôi. Tôi cứng đờ tại chỗ. Anh cúi đầu đeo tạp dề cho tôi rồi buộc dây phía sau. Lúc đứng thẳng dậy, anh ghé sát bên tai tôi, như vô tình thì thầm:

- Chậc. Eo em nhỏ thật đấy.

Tai tôi lập tức nóng bừng. Tôi xoay người huých mạnh vào bụng anh. Đồ khốn! Ai cho anh tán tỉnh tôi hả?