Sáng hôm sau, khi tôi thu dọn xong rồi bước ra khỏi phòng Chu Hiến đang bưng hai bát cháo đặt lên bàn ăn. Nhìn thấy tôi, anh mỉm cười.
- Vừa định gọi em dậy đấy.
Anh mặc chiếc tạp dề màu xanh nhạt. Mái tóc hơi dài rủ xuống trước trán, cả người trông vừa trẻ trung vừa sạch sẽ. Dưới ánh nắng ban mai, gương mặt ấy đẹp trai đến mức khiến người khác không dời mắt nổi. Dù đã quen nhìn từ nhỏ đến lớn, khoảnh khắc anh cười với tôi, tôi vẫn ngẩn người. Đến khi hoàn hồn tôi phát hiện mình đã bị anh giữ vai ấn xuống ghế ăn từ lúc nào, giọng nói mang theo ý cười.
- Lại nghĩ linh tinh gì thế? Mau ăn sáng đi. Lát nữa anh đưa em đi mua đồ.
Căn hộ này vốn là nhà họ Chu chuẩn bị làm phòng cưới cho Chu Hiến. Chúng tôi mới chuyển tới nên còn rất nhiều thứ cần mua. Ngay cạnh khu chung cư có một siêu thị lớn. Hai người cùng đẩy xe mua sắm cùng thảo luận xem nên mua cái gì. Khung cảnh ấy khiến chúng tôi trông chẳng khác nào một đôi tình nhân bình thường. Đáng tiếc chúng tôi là vợ chồng chứ không phải người yêu.
Chu Hiến là một người rất tốt. Muốn thích anh cũng chẳng khó. Vấn đề là chúng tôi quá quen thuộc với nhau. Quen thuộc đến mức khó có thể nảy sinh rung động. Hơn nữa giữa chúng tôi còn có Trình Cảnh Sóc. Tôi nhìn Chu Hiến đang lựa khăn tắm rồi khẽ thở dài. Thôi vậy, cứ từ từ từng bước một. Rồi sẽ có ngày anh gặp được cô gái mà mình thật lòng yêu thương. Đến lúc đó tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp anh thoát khỏi cuộc hôn nhân này trong hòa bình. Dù sao thì người kéo anh vào mớ hỗn độn này cũng là tôi.
Cuộc sống cứ thế bình yên trôi qua. Vì dịch bệnh, tuần trăng mật của chúng tôi bị hủy bỏ. Ban ngày ai đi làm việc nấy, buổi tối, tôi cuộn mình trên ghế sofa xem phim. Chu Hiến ngồi bên cạnh xử lý công việc trên laptop. Thỉnh thoảng anh lại buông vài câu trêu chọc. Mọi thứ dường như vẫn giống như trước đây nhưng đồng thời cũng có gì đó đã thay đổi.
Hơn mười ngày sau, Trình Cảnh Sóc trở về Bắc Kinh. Sau khi về, anh tiếp tục thực hiện cách ly theo quy định. Triệu Tĩnh Tinh cũng trở về cùng anh. Nghe tin ấy, trong lòng tôi vẫn hơi buồn nhưng chỉ là nỗi buồn rất bình thường, không còn đau đớn như trước nữa. Sau khi bị tôi chặn số anh thậm chí còn dùng điện thoại của Triệu Tĩnh Tinh gọi cho tôi. Anh nói mình có thể giải thích, bảo tôi chờ anh.
Tôi cảm thấy không còn gì cần giải thích nữa nhưng vẫn nói với anh rằng cứ đợi về rồi hãy nói. Có lẽ vì giọng điệu của tôi quá bình tĩnh nên anh hiểu lầm rằng tôi đã nguôi giận. Đúng vậy khi cơn giận qua đi trái tim cũng đã c.h.ế.t rồi.
Khoảng mười ngày sau, tôi gặp lại Trình Cảnh Sóc. Chắc hẳn hôm đó tôi đã quên xem lịch trước khi ra ngoài. Khi đang băng qua ngã tư có đèn giao thông, chiếc xe phía trước bất ngờ phanh gấp. Tôi cũng lập tức đạp phanh theo, nhưng cuối cùng hai xe vẫn va chạm. Vốn dĩ chuyện này hoàn toàn có thể giải quyết thông qua bảo hiểm. Nhưng có lẽ đối phương thấy tôi chỉ là một cô gái trẻ lái xe sang, nên nổi lòng tham, muốn nhân cơ hội tống tiền.
- Còn trẻ thế này mà đã lái xe tốt như vậy, chắc chắn gia thế không đơn giản. Cãi nhau cũng vô ích thôi. Đưa tôi mười nghìn tệ là xong chuyện.
Tôi trợn mắt. Đối với loại người này, tôi lười phí lời. Tôi trực tiếp gọi cảnh sát, sau đó gọi cho Chu Hiến, bảo anh ấy qua đây. Vừa cúp máy, ngẩng đầu lên, tôi đã nhìn thấy Trình Cảnh Sóc. Đã một tháng không gặp, anh gầy đi rất nhiều, sắc mặt tiều tụy thấy rõ. Bộ quần áo trước đây vừa vặn giờ mặc trên người đã hơi rộng. Anh bước tới, hỏi:
- Bị xe phía sau tông à?
Tôi mím môi, khẽ đáp:
- Ừm.
- Em lái xe của anh đi trước đi, chuyện ở đây để anh xử lý.
Anh đưa chìa khóa xe cho tôi nhưng tôi không đưa tay nhận lấy.
- Không cần đâu. Chu Hiến sắp đến rồi.
Bàn tay đang cầm chìa khóa của anh cứng đờ giữa không trung. Trên gương mặt ấy thoáng hiện lên vẻ cầu khẩn.
- Tô Tô, anh biết mình sai rồi. Anh cũng không ngờ Tam Á lại bị phong tỏa. Chuyện đám cưới có thể dời lại, xin em đừng giận nữa được không?
Tôi mỉm cười sau đó giơ tay phải lên trước mặt anh. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út phản chiếu ánh nắng, lấp lánh đến ch.ói mắt.
- Xin lỗi, anh Trình. Tôi kết hôn rồi.
Gương mặt tuấn tú của Trình Cảnh Sóc lập tức trở nên vô cùng khó coi.
- Tô Tô, đừng đùa như vậy được không? Nếu em chỉ muốn dùng Chu Hiến để chọc tức anh thì em đã thành công rồi. Chúng ta dừng lại ở đây được không?
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, nghiêm túc nói:
- Xin lỗi, tôi không đùa. Tôi thật sự đã kết hôn rồi. Chúng tôi đã đăng ký kết hôn.
Thân hình cao lớn của anh hơi lảo đảo. Anh nhìn tôi đầy vẻ khó tin.
- Nhưng… chúng ta còn chưa chia tay mà!
Tôi gật đầu.
- Đúng vậy. Chúng ta chưa chia tay. Nhưng khi anh bỏ mặc tôi để đến Tam Á cùng Triệu Tĩnh Tinh đón lễ Thất Tịch, trong mắt tôi, anh đã c.h.ế.t rồi.
Trình Cảnh Sóc luống cuống giải thích:
- Anh thật sự đến Thượng Hải công tác. Chỉ là không ngờ lại tình cờ gặp cô ấy.
Tôi bật cười.
- Đây là cái cớ mà anh mất cả tháng trời mới nghĩ ra sao? Chính anh có tin nổi không?
Trình Cảnh Sóc nghẹn lời.
Một lúc lâu sau, anh cúi đầu.
- Xin lỗi, Tô Tô. Cho anh thêm một cơ hội nữa được không?