Đúng lúc ấy một đôi tay to lớn đặt lên vai tôi. Giọng nói quen thuộc của Chu Hiến vang lên từ phía sau.
- Ồ? Đây chẳng phải cậu Trình nổi tiếng đào hoa sao?
Tôi quay đầu lại, ngạc nhiên hỏi:
- Sao anh đến nhanh vậy?
Mới mười phút trước tôi vừa gọi điện. Tôi còn tưởng phải đợi thêm một lúc nữa. Chu Hiến cười đáp:
- Anh đang giải quyết công việc gần đây. Vừa nhận được điện thoại của em là chạy tới ngay.
Nói xong, anh nhướng mày nhìn Trình Cảnh Sóc.
- Sao nào? Định cướp vợ người khác giữa ban ngày ban mặt à?
Trình Cảnh Sóc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, tức giận đến mức cả người run lên.
- Chính các người mới là kẻ cướp! Các người lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn!
Chu Hiến nhếch môi cười.
- Ồ. Thì sao? Dù sao bọn tôi cũng kết hôn rồi.
Trình Cảnh Sóc lập tức lao tới. Chu Hiến đẩy tôi ra phía sau. Đợi đến khi bị ăn một cú đ.ấ.m, anh mới bắt đầu phản công. Từ nhỏ đến lớn, hai người bọn họ chưa từng ở cùng một đẳng cấp chiến đấu. Một người trầm ổn, một người hoạt bát. Nhưng về khoản đ.á.n.h nhau, Trình Cảnh Sóc hoàn toàn không phải đối thủ của Chu Hiến. Chẳng mấy chốc, anh đã bị đ.á.n.h đến mức vô cùng chật vật. Người đàn ông định tống tiền tôi lúc nãy thấy cảnh này thì lặng lẽ lên xe bỏ đi ngay khi đèn xanh sáng.
Cuối cùng, cả ba chúng tôi đều bị đưa tới đồn cảnh sát. Một vụ va quẹt xe đơn giản, cứ thế biến thành vụ đ.á.n.h nhau gây rối. Trùng hợp là cảnh sát phụ trách giải quyết vụ việc lại là người quen cũ cùng khu nhà với chúng tôi, Trần Nghị, lớn hơn chúng tôi vài tuổi. Ánh mắt anh ấy đảo qua đảo lại giữa ba người. Sự thích hóng chuyện hoàn toàn không hề che giấu.
- Ồ? Thật sự đ.á.n.h nhau rồi à? Vậy chuyện này giải quyết riêng hay xử lý theo trình tự chính thức?
Chu Hiến nhún vai.
- Sao cũng được. Hắn đ.á.n.h trước, tôi chỉ phòng vệ chính đáng thôi.
Tôi: …
Thảo nào anh lại cố tình nhận cú đ.ấ.m kia trước, thì ra là vì điều này. Chu Hiến tiếp tục nói:
- Hay là trước tiên nói xem vì sao lại đ.á.n.h nhau đã?
Trình Cảnh Sóc liếc anh một cái.
- Anh biết rõ còn hỏi.
Trần Nghị chẳng những không tức giận, ngược lại còn cười đầy thích thú.
- Mối thù cướp vợ lớn như vậy, chẳng lẽ không thể hòa giải sao?
Hai mắt Trình Cảnh Sóc đỏ ngầu. Anh nghiến răng gọi lớn:
- Trần Nghị!
Trần Nghị thấy đủ rồi nên không tiếp tục chọc tức anh nữa. Anh nghiêm mặt, giáo huấn chúng tôi một trận rồi cho qua chuyện.
Rõ ràng Trình Cảnh Sóc vẫn chưa chịu từ bỏ. Không biết bằng cách nào, anh tìm được địa chỉ căn hộ tân hôn của tôi và Chu Hiến. Đêm khuya, anh tới gõ cửa. Lần này, anh còn dẫn theo cả Triệu Tĩnh Tinh. Anh giữ c.h.ặ.t cánh cửa, không cho tôi đóng lại, giọng nói đầy vẻ sốt ruột:
- Tô Tô, giữa anh và cô ấy thật sự không có gì cả. Nếu em không tin thì cứ hỏi cô ấy đi!
Triệu Tĩnh Tinh đứng phía sau anh. Hai tay xoắn vào nhau, bộ dạng vô cùng yếu đuối.
- Cô Lâm, tôi với Cảnh Thước chỉ là bạn bè thôi. Tôi bị mắc kẹt ở Thượng Hải gần ba tháng. Cảnh Thước chỉ lo lắng cho tôi. Anh ấy chỉ đi dạo cùng tôi để giải khuây. Giữa chúng tôi thật sự không xảy ra chuyện gì.
Nghe vậy, tôi bật cười.
- Nếu tôi nhớ không nhầm, hai người đã chia tay từ năm năm trước rồi. Tình bạn của hai người đúng là sâu đậm thật đấy.
Tôi nhìn Trình Cảnh Sóc.
- Chỉ là đi dạo giải khuây thôi. Vậy tại sao lại đúng vào lễ Thất Tịch? Hơn nữa còn ngay trước ngày cưới của chúng ta?
Trình Cảnh Sóc vội vàng giải thích:
- Anh đến để cắt đứt hoàn toàn với cô ấy. Ban đầu anh định sau khi kết hôn sẽ không liên lạc nữa. Không ngờ Tam Á lại bùng phát dịch bệnh.
Tôi cười lạnh.
- Vậy là trước đó hai người vẫn luôn liên lạc?
Đầu Trình Cảnh Sóc càng cúi thấp hơn. Mãi một lúc sau anh mới khó nhọc nói:
- Không… Chỉ mới liên lạc lại khoảng nửa năm trước thôi.
Nửa năm trước…chẳng phải đúng là khoảng thời gian Chu Hiến vô tình nhắc tới chuyện gặp Triệu Tĩnh Tinh ở Thượng Hải sao? Ha, bề ngoài thì bình tĩnh như không. Kết quả lại âm thầm nối lại liên lạc với người cũ. Tôi thật sự không biết nên trách mình quá ngốc hay nên khen kỹ năng diễn xuất của anh quá xuất sắc. Tức giận khiến cả người tôi run lên. Tôi giơ tay.
Bốp!
Một cái tát vang dội giáng mạnh lên mặt anh.
- Cút!
Không phải vì tình yêu mà hoàn toàn vì sự lừa dối và phản bội. Hai mươi năm quen biết anh hoàn toàn có thể nói rõ mọi chuyện với tôi. Chúng tôi hoàn toàn có thể chia tay trong hòa bình, thậm chí vẫn có thể làm bạn. Sau khi đuổi hai người đó đi tôi nằm trên giường khóc một trận thật lớn. Tuổi thanh xuân của tôi, tình cảm của tôi tất cả đều đã trao nhầm người. Tôi xứng đáng được khóc thật đau lòng.
Ngày hôm sau Chu Hiến xin nghỉ làm, dẫn tôi đi chơi. Chúng tôi đi dạo T.ử Cấm Thành, leo Vạn Lý Trường Thành, chụp ảnh ở quảng trường Thiên An Môn. Ban ngày đi qua những con ngõ cổ ở Mao Nhi Hồ Đồng, cảm nhận hơi thở lịch sử. Buổi tối lại tới quán bar ở Hậu Hải nghe một ca sĩ tóc tết ôm đàn guitar hát những bản tình ca. Tôi xoay xoay ly rượu trong tay rồi hỏi Chu Hiến:
- Tình yêu là gì?
Thật ra tôi không thích uống rượu. Ngày thường uống một chút cũng chỉ hơi lâng lâng. Nhưng có lẽ do bầu không khí hôm ấy quá thích hợp hoặc cũng có thể rượu ở quán bar quá mạnh. Dù sao thì, khi hỏi câu ấy, tôi thật sự đã hơi say rồi. Ánh mắt Chu Hiến sâu thẳm và nóng bỏng. Mãi nhiều năm sau, khi đọc được một bài viết phân tích về tình yêu, tôi mới nhớ lại đêm hôm đó. Đêm định mệnh ấy anh chỉ trả lời tôi đúng một chữ.
- Em.