Banh Hoa Đào

Chương 8

Những dòng bình luận cười điên cuồng.

[Thanh mai trúc mã chính là cùng nhau học hư.]

[Trước kia Tạ Hoài giả vờ giỏi thật, một khi đã buông thả thì hoàn toàn không kìm nổi nữa.]

[Chứng thèm đụng chạm da thịt là thật rồi, đến bánh bên miệng nàng cũng phải giành.]

Ngày vụ án được tra rõ, nỗi oan của Thẩm gia cuối cùng cũng được rửa sạch.

Thẩm Tri Ý vào cung tạ ân, sau đó được trưởng công chúa nhận làm nghĩa nữ.

Quả thật nàng đã nhận được sự giúp đỡ của rất nhiều người.

Tạ Hoài cũng giúp.

Nhưng hoàn toàn không giống những gì bình luận từng nói.

Chàng giúp vì vụ án.

Không phải vì tình cảm.

Càng không phải vì thích.

Sau khi vụ án kết thúc, Thẩm Tri Ý đích thân mang lễ vật tới cảm tạ.

Tạ Hoài không nhận.

Thẩm Tri Ý nhìn ta một cái, nói: 

“Vậy tặng cho Khương cô nương đi.”

Ta ngẩn ra.

“Cho ta?”

Nàng gật đầu: “Đa tạ cô nương hôm ấy đã giữ ta lại uống trà.”

Ta có chút ngượng ngùng.

Rõ ràng cuối cùng chén trà ấy cũng chẳng uống được.

Sau khi Thẩm Tri Ý rời đi, những dòng bình luận chậm rãi bay qua.

[Đến nữ chính còn biết đối nhân xử thế hơn nam chính.]

[Tạ Hoài: Ai cần lễ tạ của nàng ấy, ta chỉ cần nửa miếng bánh trong tay Khương Miên.]

[Tuyến lưu đày coi như biến mất hoàn toàn rồi nhỉ? Còn lưu đày nữa thì vô lý quá, Tạ Hoài chắc có thể lật tung cả đội áp giải.]

Nhìn những dòng bình luận, cuối cùng ta cũng bật cười.

Tạ Hoài hỏi: 

“Cười gì?”

Ta lắc đầu.

“Không có gì.”

Chàng nhìn chằm chằm ta.

“Lại nhìn thấy những thứ kia?”

Ta khẽ “ừ” một tiếng.

“Nó nói gì?”

Đôi mắt ta đảo một vòng.

“Nói chàng sẽ lật tung cả đội áp giải.”

Tạ Hoài không chút biểu cảm.

“Ai muốn áp giải nàng?”

Ta cười: “Không có ai cả.”

“Vậy thì tốt.”

Chàng nói quá nghiêm túc.

Lòng ta chợt mềm xuống.

“Tạ Hoài, nếu thật sự có một ngày như vậy thì sao?”

Sắc mặt chàng lập tức trầm xuống.

“Sẽ không có ngày đó.”

“Ta nói là nếu như.”

“Không có nếu như.”

Chàng giữ cổ tay ta, kéo ta tới trước mặt.

Ta suýt nữa đ.â.m sầm vào lòng chàng.

Chàng cúi đầu nhìn ta.

“Khương Miên, nếu nàng còn nhắc đến hai chữ lưu đày nữa, ta sẽ khiến nàng ba ngày không xuống nổi giường.”

Mặt ta lập tức đỏ bừng.

“Chàng nói bậy gì thế?”

Tai Tạ Hoài cũng đỏ lên.

Nhưng chàng không chịu sửa lời.

“Dù sao nàng cứ nhớ lấy.”

Ta vừa xấu hổ vừa tức giận, đưa tay bịt miệng chàng.

Chàng thuận thế hôn khẽ vào lòng bàn tay ta.

Cả người ta lập tức tê rần.

Chàng nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.

“Đừng sợ những hàng chữ ấy.”

“Có ta ở đây, không ai động được đến nàng.”

…………..

Ngoại truyện.

Ngày ta và Tạ Hoài đính hôn, chàng mang tới rất nhiều sính lễ.

Châu báu ngọc ngà, gấm vóc lụa là, bày kín cả một sân.

Mẫu thân ta cười đến không khép được miệng.

Ta lại nhìn chằm chằm hộp thức ăn cuối cùng.

“Cái này cũng là sính lễ sao?”

Tạ Hoài khẽ “ừ”.

Ta mở ra xem, bên trong toàn là bánh điểm tâm.

Bánh hoa đào, bánh quế hoa, bánh hạt dẻ, bánh hạnh nhân.

Mỗi loại đều chỉ là một miếng nhỏ.

Ta nhìn chàng.

“Chàng tặng cái này làm gì?”

Tạ Hoài nói: 

“Sau này mỗi loại nàng c.ắ.n một miếng, phần còn lại đưa ta.”

Mặt ta lập tức nóng lên.

Bên cạnh vẫn còn người mà.

“Tạ Hoài…”

Chàng bình thản.

“Sao?”

Ta hạ giọng:

 “Chàng không thể ý tứ một chút sao?”

Chàng nhìn ta.

“Không thể.”

Mẫu thân đứng bên cạnh ho khẽ một tiếng.

“Miên Miên, mẫu thân ra phía trước xem thử.”

Bà đi nhanh đến mức chẳng mấy chốc đã mất bóng.

Trong sân chỉ còn lại ta và Tạ Hoài.

Ta tức tối cầm một miếng bánh hoa đào nhét vào miệng chàng.

“Chàng ăn đi.”

Tạ Hoài cúi đầu c.ắ.n lấy.

Lần này chàng không cau mày.

Ta ngẩn ra.

“Không chê ngọt nữa?”

Chàng nói: “Ngọt.”

“Vậy sao chàng không cau mày?”

Tạ Hoài nuốt xuống, nhìn ta.

“Hôm nay vui.”

Lòng ta chợt mềm đi.

Ta lại cầm một miếng bánh quế hoa, tự mình c.ắ.n một miếng nhỏ.

Phần còn lại đưa cho chàng.

Tạ Hoài cúi đầu định ăn.

Ta cố ý rụt tay về sau.

Chàng ngước mắt.

“Khương Miên.”

Ta cười: 

“Chẳng phải chàng thích ăn đồ ta để thừa sao? Tự mình tới lấy đi.”

Tạ Hoài nhìn ta một lúc.

Bỗng chàng nắm lấy cổ tay ta, cúi đầu c.ắ.n lấy nửa miếng bánh kia.

Môi chàng chạm vào đầu ngón tay ta.

Lần này dừng lại lâu hơn bất cứ lần nào trước đây.

Đầu ngón tay ta nóng đến tê dại, muốn rụt lại.

Chàng không cho.

Ăn hết bánh rồi, chàng còn khẽ lướt qua đầu ngón tay ta.

Mặt ta đỏ đến không chịu nổi.

“Bây giờ chàng chẳng thèm giả vờ nữa rồi.”

Tạ Hoài thản nhiên nói: 

“Đính hôn rồi.”

“Đính hôn thì có thể như vậy sao?”

“Có thể.”

“Vậy sau khi thành thân thì sao?”

Lời vừa ra khỏi miệng, ta lập tức hối hận.

Ánh mắt Tạ Hoài lập tức thay đổi.

Chàng tiến tới gần ta một bước.

“Nàng muốn biết?”

Ta lập tức lắc đầu.

“Không muốn.”

Chàng khẽ cười.

Rất nhẹ.

“Muộn rồi.”

Ta xoay người định chạy, lại bị chàng ôm lấy từ phía sau.

Cánh tay chàng vòng c.h.ặ.t quanh eo ta, cằm nhẹ nhàng tựa lên vai ta.

Cả người ta cứng đờ.

“Có người đấy.”

“Đi hết rồi.”

“Có thể sẽ quay lại.”

“Vậy thì bảo họ đi tiếp.”

Giọng điệu đương nhiên của chàng khiến ta vừa xấu hổ vừa muốn cười.

Tạ Hoài vùi mặt bên cổ ta, hơi thở có chút nóng.

“Đừng động.”

Ta nhỏ giọng hỏi: 

“Chàng sao vậy?”

Chàng không nói.

Chỉ ôm ta c.h.ặ.t hơn.

Ta dần dần hiểu ra.

Có đôi khi Tạ Hoài quả thật rất giống những gì bình luận từng nói.

Thích chạm vào ta.

Thích ở sát bên ta.

Thích dùng đủ mọi lý do để giữ tay ta trong lòng bàn tay chàng.

Chương 8 - Banh Hoa Đào - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia